Con Lu Nhà Tôi
Date: Friday, September 29 @ 09:47:27 EDT
Topic: Lịch Sử Qua Lời Ke


Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

(tiếp theo)

Hôm sau, lúc chạng vạng tối, cả nhà đang ăn cơm, con Lu không biết từ đâu chạy xồng xộc vào nhà, ḿnh nó ướt đẫm mồ hôi. Trên lưng một vết phỏng to bằng bàn tay lột hết lớp lông và đă bắt đầu làm mủ. Lũ con ḿnh ôm con Lu vào ḷng mừng rơi nước mắt. Cả nhà phải nhịn một phần cơm cho nó. Loáng cái là nó vét sạch đĩa cơm độn sắn. Lu ve vẩy đuôi, đưa lưỡi liếm từng người trong gia đ́nh như để điểm lại những người thân. Mấy đứa con mang Lu ra giếng chà xát xà pḥng, tắm rửa, bắt sạch ve vắt bám vào da. Em khui b́nh thuốc Peniciline rắc lên vết phỏng.

Chờ đến tối, bọn em mang Lu về gởi cho ông bà ngoại v́ biết thế nào chú Lân cũng trở lại t́m chó. Đêm đó, Lu cứ theo chân em đ̣i về, thằng Doăn phải ngủ nhà ngoại để giữ con Lu ở lại. Em vuốt ve vỗ về:

- Con phải ở lại đây với ngoại. Lu không được theo mẹ về nhà, người ta sẽ đến bắt con đi, biết hông?”

Lu vểnh tai nghe lời em dặn nên ngoan ngoăn nằm trong ḷng của Doăn.

Từ đó, hễ thấy người nào mặc áo quần xanh lá cây vào nhà là Lu chui dưới gầm giường ch́a đầu ra, nhe răng gầm gừ. Chỉ cần một cú giậm chân là đủ để nó phóng ra vồ ngay. Sau lần thoát chết, con Lu nghi ngờ hầu hết mọi người, chỉ trừ gia đ́nh tôi và ông bà ngoại. Tính thân thiện của con Lu giờ đây không c̣n nữa. Loài chó rất trung thành với chủ nhưng khi bị một lần đối xử tàn nhẫn vớùi nó là bỏ nhà đi luôn.

Gia đ́nh ông bố vợ tôi tuy ở thị trấn nhưng v́ là vùng đấùt đai đă tạo măi từ trước khi trở thành thị tứ nên nhà cửa vườn tược rộng thênh thang. Tiếp giáp với vườn cây ăn trái là cánh đồng mía, nay thuộc hợp tác xă nông nghiệp. Lu không bao giờ ra trước đường phố mà chỉ lùng sục trong vườn cây, ruộng mía sau nhà tha hồ bắt chuột, chim chóc, rắn rít. Nó sống như một tử tù thoát ngục. Nó biết ngoài xă hội loài người đang nh́n nó một cách thèm thuồng. Họ chỉ chờ cơ hội là biến thân xác nó thành miếng nhừ, miếng mận.

Ngày ra tù, tôi vào thăm ông bà nhạc gia. Khi vợ chồng tôi vừa đến cổng nhà, con Lu đánh hơi được từ trong nhà phóng ra chồm lên người tôi. Với sức nặng của nó đă khiến tôi té ngồi xuống đất. Người nhà ngỡ con Lu tấn công kẻ lạ mặt nên vội la lên: “Bố đấy Lu, tránh ra!” Nhưng không. Nó xoải hai chân trước đứng trên đùi tôi rồi đưa lưỡi liếm trên khắp mặt mày, tai cổ của tôi. Qua cơn hốt hoảng v́ cú ngă bất ngờ, tôi hiểu ra con Lu đang mừng chủ. Tội liền ôm chầm lấy nó rồi người và chó lăn lộn trên nền sân xi-măng. Cha mẹ vợ tôi vui mừng thấy con rể được ra tù. Hàng xóm đứng nh́n cảnh người vật ôm nhau, họ không tránh khỏi xúc động trong ḷng.

Sáu tháng sau, nhà tôi sắp xếp cho tôi và thằng con trai lớn một chuyến vượt biển. Tôi phải xin hộ khẩu ở nhà bà d́ tận làng An Vĩnh gần mũi Ba-Tâng-Gâng. Tôi có tên trong tổ hợp đánh bắt cá bằng lưới mành với ông dượng và mấy người em bà con. Tôi dắt con Lu theo để tránh cặp mắt của láng giềng và tránh luôn chú Lân bất thần đến nhà bắt gặp nó.

Trước một ngày tới điểm hẹn, vợ tôi dẫn thằng Doăn, con trai đầu ḷng của tôi xuống nhà bà d́ để chuẩn bị lên đường. Sáng hôm sau, nhà tôi mang con Lu lên xe lam trở về nhà.

Đêm 30 tháng hai âm lịch, trời không trăng nhưng rừng sao trên trời đủ soi rơ đường đi trên băi cát trắng lờ mờ. Hơi nước biển mát lạnh cùng với ngọn gió tây thổi lồng lộng làm cho đám người trốn trong các bờ bụi rét run cầm cập.

Họ cố dơi mắt về hướng biển. Mười giờ, mười một giờ, đến mười hai giờ ba mươi khuya, ánh đèn pin từ gành đá chợt nháy sáng báo hiệu ghe con đă đến. Tốp đầu tiên gồm bốn người lần lượt tiến ra gành đá. Tiếp theo là hai cha con tôi cùng hai người ở cánh bắc cũng xuất hiện. Cuộc “ra quân” âm thầm nhưng đúng theo thứ tự ấn định. C̣n mười phút nữa mới đến tốp cuối cùng. Bỗng, phía sau làng có tiếng chân người chạy rầm rập rồi tiếng súng nổ loạn xạ. Toán đầu quay trở lại chạy tản mác vào xóm. Hai người cánh bắc cũng thế. Riêng tôi chạy băng qua gành rồi luồn vào lùm cây đước . Thằng Doăn, trước khi đi tôi đă dặn ḍ kỹ lưỡng. Nếu họ bắt được là cứ khai đi một ḿnh đừng để liên luỵ đến Ba. Toán du kích chia nhau chạy lùng trong xóm.

Một du kích đuổi theo Doăn, đến gần b́a làng hắn nắm được cổ con tôi. Thằng bé la toáng lên: “Thả tôi ra, thả tôi ra”. Anh du kích xách thằng bé lên cao.

Tay chân nó không ngừng giẫy giụa. Chợt, một bóng đen từ trong hàng dừa phóng ra nhảy chồm lên bám vào cổ anh du kích. Con chó ! Tôi thầm kêu lên.

Nó tấn công khá bất ngờ khiến anh ta đánh rơi cây súng và buông thằng nhỏ để đánh vật với con chó. Anh ôm đầu con chó nhưng răng chó càng lúc càng lún sâu vào cổ như con quỷ Dracula đang hút máu người. Hắn kêu cứu. Một lúc sau mới có đồng đội đến tiếp sức. Con chó cũng vừa nhả ra chạy vào trong xóm. Một loạt súng của người mới đến bắn đuổi theo. Tôi nghe tiếng ăng ẳng của chó từ trong xóm vọng ra. Một nghi ngờ thoáng qua, chẳng lẽ con Lu ?

Nhưng tôi yên tâm ngay bởi con Lu đă được vợ tôi dẫn về nhà trong ngày hôm trước.

Núp trong đám cây đước tôi quan sát đầy đủ cảnh chó và người vật nhau. Con chó xuất hiện trong bóng đêm chớp nhoáng như loài sói vồ mồi. H́nh ảnh con chó ngoạm cổ anh du kích, tôi liên tưởng đến ma cà rồng đội lốt chó để hút máu người. Nhưng dù ma hay chó tôi cũng thầm cảm ơn nó đă giải cứu cho con tôi và giải thoát được bao nhiêu người.

Tôi về đến nhà lúc tờ mờ sáng nhờ chiếc xe Honda thồ đi kiếm khách sớm. Tắm rửa thay áo quần xong, chợt nhớ đến con chó . Tôi hỏi vợ:

- Con Lu đâu?

Bà ấy bảo:

- Khi xe lam vừa đến ngả ba quốc lộ, con Lu vọt xuống xe chạy ngược theo con đường về hướng biển. Em nghĩ nó trở lại với anh và con. Nếu có điều ǵ không may xảy ra cho nó th́ em biết làm sao bây giờ. Tôi nh́n vợ buông tiếng thở dài:

- Thôi rồi!
Tôi nghĩ ngay đến tiếng kêu đau đớn của chó vang lên sau tiếng súng. Con Lu có thể chết v́ loạt đạn bắn theo. Tôi cảm thấy đau xót vô cùng.

Chờ trời tối hẳn, d́ tôi mướn xe Honda thồ đưa Doăn về với chúng tôi. Vợ tôi ôm con vào ḷng, khóc thút thít:

- Giờ con đă thoát được về đây với mẹ cùng các em. Từ nay trở đi, đói no, chết sống mẹ nhất quyết không để gia đ́nh ta chịu cảnh phân ly.

Doăn nh́n tôi hỏi:

- Ba có thấy con Lu không?

Chẳng đợi tôi trả lời, Doăn quả quyết:

- Lúc ông du kích buông con ra, trước khi chạy trốn, con có quay lại nh́n thấy con Lu đang ngoạm cổ ông ấy.

- Như vậy là con Lu đă chết v́ loạt đạn, không c̣n nghi ngờ ǵ nữa. Tôi kết luận. Các con tôi đứa nào cũng rưng rưng nước mắt. Tôi an ủi:

- Dù sao th́ ḿnh đă dành t́nh thương và chăm sóc Lu như con trong gia đ́nh. Nó có chết cũng là cái chết có ư nghĩa, một nghĩa cử vô cùng cao quư của loài chó không khác ǵ con người.

Cả nhà đang say ngủ. Đột nhiên, tôi nghe tiếng cào sột soạt vào cánh cửa trước. Im ắng một hồi lâu, tiếng cào lại nổi lên lần nữa. Ghé mắt nh́n ra ngoài, tôi chẳng thấy ǵ cả. Chỉ có bóng đêm bao trùm và sương mù dày đặc phủ đầy trời. Tôi thiếp đi một chốc. Tiếng sột soạt nổi lên lần thứ ba. Lần nầy lâu hơn và ở ngay cánh cửa hông. Tôi vội bật đèn lên, hé cửa nh́n ra. Hốt hoảng, tôi kêu lên:

- Em ơi, con Lu trở về.

Cửa mở toang, Lu đi khập khiễng vào nhà. Tôi ôm Lu vào ḷng và nước mắt tôi tuôn trào. Tôi khóc v́ vui mừng và khóc v́ thương nó quá đỗi. Bầy con tôi xúm vào quấn quưt bên Lu. Máu khô bê bết trên mông và đùi trái của nó. Một viên đạn ghim vào đùi sau, rất may là không đụng xương. Tôi rửa sạch vết thương bằng rượu cồn, xoa thuốc đỏ rồi băng kín vết thương lại.

Từ năm 1985, chính sách đổi mới, thị trấn quê tôi bắt đầu có sinh khí trở lại. Chẳng bao lâu sau, nơi đây buôn bán sầm uất. Cửa hàng tư nhân được mở ra tranh đua cùng với cửa hàng quốc doanh. Đời sống có phần dễ thở hơn.

Sau trậân chiến biên giới Việt Trung năm 1979, Dương Thái Lân và cả đơn vị công binh được điều động đến vùng thượng du Bắc Việt. V́ thế con Lu sống thoải mái với chúng tôi không c̣n lo lắng ǵ nữa.

Đến tháng 7 năm 1991, gia đ́nh tôi lên đường đi Mỹ theo diện tỵ nạn, HO8. Con Lu cũng vừa tṛn 18 tuổi. Nó đă quá già chỉ lẩn quẩn trong nhà. Nhưng khi có khách đến là nó vẫn không quên chạy vào gầm giường.

Ngày gia đ́nh tôi vào Sài G̣n để lên máy bay, tôi cho Lu theo đến ga xe lửa cùng với bà con đưa tiễn. Khi c̣i tàu hụ từ xa, Lu đứng dậy sủa vang cả khu vực nhà ga. Trước khi lên tàu, mỗi người trong gia đ́nh chúng tôi đều thay nhau ôm Lu vào ḷng, rưng rưng, lưu luyến. Khi tiếng c̣i báo hiệu tàu chuyển bánh, con Lu nh́n đoàn tàu rồi tru lên một tràng dài. Đây là tiếng tru lần đầu tiên trong cuộc đời 18 năm của nó. Tôi rùng ḿnh. Tiếng tru thật áo năo tưởng chừng như lời trối trăng vĩnh biệt của Lu nhắn gởi.

Khi qua Mỹ rồi, chúng tôi được thư nhà cho biết, con Lu không chịu về nhà nữa. Nó lẩn quẩn ở khu vực nhà ga cho đến một ngày vào mùa Đông rét buốt, Lu nằm chết bên đường ray xe lửa, nơi mà chúng tôi đă ôm hôn nó trước khi bước lên tàu.

Hay tin Lu chết, con tôi ôm nhau khóc. Nước mắt chảy ṛng ṛng như khóc thương một người thân đă ra đi vĩnh viễn. Riêng tôi thầm nghĩ: “Cũng may là nó đă quá già yếu, thân chỉ c̣n da bọc xương nên được chết toàn thây. Dù muốn dù không nhân viên nhà ga cũng phải chôn xác Lu ở một nơi nào đó trong ḷng đất. Đất măi măi ấp ủ thân xác nó và ngàn vạn năm sau bộ xương của Lu sẽ hoá thạch tồn tại măi trên mảnh đất Việt Nam.”

Tôi khóc âm thầm trong đêm như khóc cho đứa con của tôi c̣n để lại quê nhà nay không c̣n nữa. Suốt mấy đêm liền tôi nghĩ về Lu như nghĩ về một con người quả cảm và thuỷ chung.

Mạch Sống Số 51, tháng 9, 2006







This article comes from Mach Song - Life Stream
http://www.machsong.org

The URL for this story is:
http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=847