Nguyễn Lệ Trang
Date: Tuesday, July 21 @ 10:12:32 EDT
Topic: Bạo Hành Gia Đ́nh


Michelle Vơ
Phụ Trách Chương Tŕnh CADV

Tiếng điện thoại ở ngoài bàn tiếp khách, Dân nói: “Chị ơi! Có một cô khách không có hẹn, đang ngồi ở đây đợi chị, chị có rảnh để giúp cô ta không?” Tôi nói, “em mời cô ta vào đi em”.

Tôi đứng dậy th́ cô gái vừa bước vào pḥng, tuổi khoảng giữa 30, dáng cô cao mảnh khảnh với làn da trắng mịn, có đôi mắt thâm sâu như nhiều đêm không ngủ, nét mặt xương của cô trông hốc hác, dù không son phấn nhưng tôi vẫn thấy lộ rơ nét đẹp của một tiểu thư.



Tôi nói “Mời em ngồi” rồi vói tay kéo cánh cửa pḥng đóng lại. tôi chưa nói thêm nữa th́ cô gái đă ̣a lên khóc, cô khóc như tức tưởi, lên từng cơn nấc như chuyện động trời ǵ đă xảy đến với cô. Tôi vội lấy khăn giấy cho cô lau nước mắt – đồng thời tôi vỗ vai cô vừa nói “em b́nh tĩnh, từ từ kể chị nghe chuỵen ǵ đă xảy đến với em.” Người con gái nói trong đầm đ́a nước mắt… dạ dạ em đau khổ quá chị ạ. Tôi vội nói “Em đừng khóc v́ bên em c̣n có chị, chị sẽ lau nước mắt cho em và chị sẽ cố gắng hết khả năng của chị để giúp cho em”.

Rồi tôi ngồi xuống gần cạnh cô; tôi hỏi “em tên ǵ?” Lần này cô trả lời b́nh tĩnh hơn – “Em tên Nguyễn Lệ Trang”. Tôi hỏi tiếp “Em bao nhiêu tuổi và em đă sang đây bao lâu rồi?” Lệ Trang trả lời trong nước mắt:

– Em được 32 tuổi quê em ở Nha Trang. Ngày xưa thời cộng ḥa ba em là bác sỹ quân y, me em là y tá. Từ khi mất nước th́ ba mẹ em chỉ mở văn pḥng tại nhà và bán thuốc cho tiện hơn, không cần di chuyển. Em là con gái út trong gia đ́nh – dù gia đ́nh em không giàu có, nhưng em sống không thiếu một thứ ǵ. Em học xong đại học và có bằng kế toán. Em đă chọn Sàig̣n để bắt đầu cho cuộc đời ḿnh. Em vào Sài g̣n không lâu là đă t́m được chỗ ở và việc làm rất tốt, đó cũng là nơi em quen Huy. Huy được hợp đồng về Sài G̣n làm trong ṿng 2 năm. Trong 2 năm đó tụi em sống chung bên nhau như h́nh với bóng.

Huy nói khi nào về lại Mỹ, anh sẽ làm giấy tờ bảo lănh em. Khi trở về anh sẽ về Nha Trang làm lễ cưới trước mặt Ba mẹ, chúng ta không cần phải sống ngoài ḍng lễ giáo như thế này. Huy là người t́nh đầu của em đó chị. Em đă trao thân cho Huy với tất cả chân t́nh của một người con gái yêu một người đàn ông tha thiết.

Nói tới đây, Lệ Trang xin tôi một ly nước, tôi vội đi lấy nước cho Lệ Trang rồi vội vă quay về pḥng. Bước vào pḥng tôi thấy Lệ Trang gục đầu trên bàn, mái tóc thả dài che đi một bờ vai, che đi một phần khuôn mặt của cô. Trang quay lên, tay hất mái tóc rối như lâu ngày không buồn chải đến nó. Lệ Trang uống nước pha lẫn những ḍng nước mắt. tôi thấy ḷng ḿnh cũng quặn đau. Thương cho một tiểu thư ngày nào, tại sao phải sống ra nông nỗi này. Uống hết ly nước Lệ Trang nói tiếp.

- Huy giữ lời của anh ấy là khi về Mỹ, anh sẽ xin cho em được visa, chỉ đợi ngày về theo.

Anh thường gọi phone và nói chuyện trên mạng với em, anh ấy gắn cho em cái máy camera để mỗi lần nói chuyện trên mạng, tụi em có thể thấy mặt nhau. Anh nói “nếu em yêu anh th́ em phải chiều anh v́ khi xa em, anh nhớ và cần xác thịt của em”. Anh giới thiệu em cho Lan, Lan chuyên làm nghề bán thân ở Sài g̣n, cũng là người bạn anh đă quen biết nhiều năm. Em dù không thích cũng vẫn phải làm để chiều anh, v́ quá yêu anh và một phần em cũng muốn sang Mỹ. Cũng v́ thương anh ấy nên anh bảo em phải giở tṛ hôn hít Lan, sờ mó nhau trên mạng để anh có thể được thỏa măn. Một tuần cứ 2,3 lần Lan đến với em để bầy biện một tṛ chơi hứng thú đó cho Huy cảm thấy sung sướng, cho Huy vừa ḷng và yêu em hơn. Nhưng giấy tờ visa có mà anh không gởi phần c̣n lại sang để em được đi Mỹ. Ngày đêm em trông chờ thấp thỏm, anh cứ bảo nhà anh đă bị cháy nên đi làm giấy tờ cũng lâu lắm. Lan cũng dần không đến nhà em nữa. Huy cũng dần không gọi cho em nữa, cuối cùng anh đổi số điện thoại, thế là em không liên lạc được với anh. Cũng may có người bạn về Việt Nam chơi giới thiệu cho quen một người anh của anh ấy trong ṿng một tháng. Anh Cảnh đă bay về Việt nam cưới em. Đám cưới em ở nhà thờ lớn lắm chị ạ, ở thành phố Nha Trang ai cũng biết, cũng khen. Chồng em lớn tuổi hơn em, đă li dị với 1 đời vợ và có 2 người con trai đang ở với vợ lớn của anh ấy. Em dù không yêu anh Cảnh như Huy nhưng đối với em anh Cảnh là một thiên thần cứu sống cuộc đời của em v́ lúc em đau đớn, ṃn mỏi đợi chờ Huy, thất vọng giữa đường t́nh th́ anh Cảnh lại mở ṿng tay rộng đón em. Chỉ vài tháng sau là em có mặt ở Mỹ. Anh Cảnh đă từng nói với em, anh không giàu, cái anh có chỉ là một t́nh yêu như biển cả để chỉ dành riêng cho em. Em không ngạc nhiên khi bước vào căn nhà của anh ấy. Một căn nhà ngoại ô giữa những cánh đồng, khu mà người Việt Nam hay nôm na gọi là “khỉ ho c̣ gáy”. Đằng sau là một cái ao śnh chỉ toàn là cá sấu và rùa. Một căn nhà thô sơ, mộc mạc. Đă 2 tháng trôi qua, chải chuốt trong hạnh phúc. Sau hai tháng đó em nhắc nhở anh Cảnh dẫn em đi làm giấy tờ, th́ anh bảo là bận làm. Anh ấy có một tiệm tạp hóa nhỏ mà em là người xếp hàng cho tiệm, dù không được lănh tiền, nhưng em vẫn vui vẻ làm v́ nghĩ làm cho chồng ḿnh th́ cũng chả sao. Sau hai tháng anh bắt đầu thường hay về trễ, nhậu nhẹt say sưa. Mỗi lần say anh về nhà nửa đêm là cứ đạp em xuống giường hay vặn đèn, đem em ra chửi thậm tệ, nào gọi em là “con đĩ” đánh đập em không ngớt. Có một lần em đi làm về th́ thấy anh đang ngồi uống rượu với một cô bạn gái. Anh hiên ngang giới thiệu với em đây là cô bạn gái cũ của anh. Tên cô là Bích, rồi anh bắt em phải uống rượu với cô Bích. Em từ chối v́ biết ḿnh không uống rượu được th́ anh lại đánh đá em trước mặt Bích v́ bảo em thất lễ với Bích. Cứ như thế chuyện xảy ra ngày càng nhiều thêm, có đêm Bích ngủ lại nhà em và em phải sang pḥng khác mà ngủ. Có một lần gia đ́nh bên chồng từ xa đến thăm, họ chứng kiến em sống trong đau khổ và tội nghiệp, họ đă cứu em, họ đă phải chở em trốn anh Cảnh như một người tù phạm trốn công an. Em hỏi chị tại sao đời em bất hạnh? Tại sao em không t́m được chân hạnh phúc? Em vụng về, yếu kém điểm ǵ mà em phải trao đổi cuộc đời bằng những nước mắt vô lường? Tại sao? Tại sao phải là em?

Rồi Lệ Trang ôm mặt khóc nức nở. Tôi nói trong nghẹn ngào:

- Em, chị xin em đừng khóc nữa v́ em đă khóc quá nhiều trong thời gian qua. Bây giờ em phải sửa soạn lại nhan sắc, chuẩn bị cho cuộc đời mới, và xếp lại trang t́nh cũ đi em. Hạnh phúc là điều mà mọi người trong chúng ta đều phải có. Dù số phận có đặt để chúng ta ra sao đi nữa th́ chúng ta cũng phải đứng lên giành lại hạnh phúc của ḿnh, mà bấy lâu nay đă đánh mất v́ ḿnh đă sống trong chịu đựng, cùng cực của cuộc đời. Ḿnh phải sống một cuộc đời đáng sống. Em phải can đảm bước đi một bước, th́ chị sẽ cầm tay dắt em đi thêm bước nữa và bước nữa đến lúc em một ḿnh cứng rắn đi th́ chị sẽ nh́n em mà nói “xin em điểm phấn tô son lại, ngạo với nhân gian một nụ cười”.
Rồi Lệ Trang ôm tôi: “cám ơn chị đă cho em một niềm tin, một hy vọng. Em sẽ nhờ chị giúp em giới thiệu đến luật sư Vinh giúp em làm giấy tờ thường trú và luật sư Nghiêm giúp em về ly dị nha chị”. Tôi cười nh́n Lệ Trang vừa nói “Em đừng lo Văn pḥng BPSOS có những nhân tài trẻ với trái tim nhân ái và đoàn kết sẽ tiếp tay giúp em t́m lại con đường hạnh phúc”.

[Tên của nhân vật được thay đổi để bảo vệ cho cho đương sự.] Để biết thêm chi tiết, xin liên lạc: Falls Church, VA: 703-538-2190; Silver Spring, MD: 301-439-0505; Houston, TX: 281-530-6888. Chương Tŕnh Chống Nạn Bạo Hành Trong Gia Đ́nh của UBCNVB được sự tài trợ của, Fairfax County Consolidated Funding Pool (FY08) và U.S. Department of Justice, Office on Violence Against Women, Legal Assistance for Victims Grant Program (2006-WL-AX-0036).

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]







This article comes from Mach Song - Life Stream
http://www.machsong.org

The URL for this story is:
http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1653