Niềm Tin
Date: Friday, May 01 @ 11:39:27 EDT
Topic: Sức Khoẻ


Minh Nguyệt

Khó có thể nói được phản ứng tự nhiên của mỗi người như thế nào khi hay tin ḿnh bị bệnh ung thư. Có người quyết định dẹp bỏ tất cả những dự tính tương lai để tập trung và lo cho sức khỏe của ḿnh, có người th́ bối rối, ngỡ ngàng v́ thấy thế giới của ḿnh gần như không c̣n được như trước nữa.

Ung thư có thể đột ngột thay đổi cuộc sống của bệnh nhân về phương diện tinh thần lẫn thể xác.

Năm 2005 khi đang sống ở New Orleans th́ tôi bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư vú. Hai tiếng “ung thư” như sét đánh ngang tai tôi và cả một bầu trời như sụp đổ trên người tôi. Với bao nhiêu câu hỏi quay cuồng trong đầu và trước viễn cảnh tương lai đen tối, tôi không c̣n biết ḿnh phải làm ǵ và nhất là phải nói ǵ với gia đ́nh, bạn bè và những người thân. Rồi phản ứng của những người này sẽ như thế nào?



Tôi nhớ tôi đă khóc thật nhiều trong hai hay ba tuần lễ đầu sau khi biết ḿnh mắc bệnh. Tôi khóc trên vai chồng tôi, trước mắt các con tôi, thân nhân và bạn bè.

Một ngày trôi qua là một nặng nề chồng chất. Tôi muốn phủ nhận thực tế và âm thầm chịu đựng, nhưng rồi cũng phải đến ngày tôi đi gặp bác sỹ để t́m một phương án chữa trị lâu dài cho bệnh t́nh của tôi.

Thế rồi tôi chịu cuộc giải phẫu đầu tiên, tiếp theo là sáu tháng Chemo dài đằng đẵng. Phản ứng thuốc làm thân xác tôi đau đớn, ră rời, mệt mỏi, cộng thêm những lo lắng tinh thần trước những thay đổi trong cuộc sống hàng ngày đă biến tôi thành một con người gần như mất hoàn toàn thăng bằng trong mọi khía cạnh của đời sống.

Sau mấy tháng chữa trị, bác sỹ cho tôi biết ung thư vẫn c̣n trong người tôi, có nghĩa là tôi phải chịu giải phẫu lại một lần nữa.

Cuộc giải phẫu thứ nh́ được thực hiện trước ba ngày băo Katrina đến tàn phá thành phố New Orleans.

Thành phố hoàn toàn ch́m ngập trong biển nước. Đồ đạc trôi lềnh bềnh, nước như muốn cuốn đi tất cả. Tôi quưnh quáng không biết ḿnh cần phải đem theo hoặc bỏ lại những ǵ. Trong một lúc thoáng qua, tôi hiểu là tôi phải giữ lại những giấy tờ về diễn biến bệnh t́nh cũng như những chỉ dẫn của bác sỹ trong việc theo dơi căn bệnh ung thư của tôi. May mắn thay tôi đă làm được việc này. Trong bảy ngày sau đó tôi chỉ có một bộ đồ trên ḿnh nhưng bù lại tôi đă giữ được một bảo vật, đó là hồ sơ bệnh lư của tôi.

Câu chuyện sống sót của tôi qua cơn băo Katrina tàn khốc kể cũng khác thường lắm, nhưng những kinh nghiệm trải qua của những ai mắc bệnh ung thư như tôi đều giống nhau và không có ǵ là lạ cả v́ tôi chắc không ít th́ nhiều cũng đều có tâm trạng đau đớn, sợ hăi do sự mất mát và bất ổn định trong đời sống hàng ngày của ḿnh.

Qua những năm tháng dài chữa trị, tôi đă học hỏi được sau này là ung thư không hẳn là một án tử h́nh. Trong lúc bệnh tôi mới nhận thức được rằng cuộc đời thật quá đẹp và quí giá đến chừng nào. Dù trong hoàn cảnh tuyệt vọng đến đâu chúng ta vẫn có thể t́m được niềm vui trong mọi khía cạnh nhỏ của cuộc sống. Tôi đă cố giữ vững tinh thần và mạnh dạn t́m đủ mọi phương cách cũng như thu thập tài liệu trong việc chữa trị căn bệnh của tôi qua sự hỗ trợ của các bác sỹ, gia đ́nh, thân nhân và bạn bè.

Một cuộc hành tŕnh nào cũng phải bắt đầu từng bước một. Dù có khó và chông gai đến đâu, chúng ta cũng phải làm một điều ǵ đó dù biết rằng điều đó chỉ có thể giúp ta qua khỏi một giờ hay một ngày kế tiếp. Hy vọng là một cách thức để tiến đến mục tiêu của ḿnh. Phải không các bạn?

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]







This article comes from Mach Song - Life Stream
http://www.machsong.org

The URL for this story is:
http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1575