Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
23180622
page views since June 01, 2005
MS55 - 02/07: T́m Lại Được Mùa Xuân

Mái Ấm Gia Đ́nh

Thịnh Dương

Ông Tâm điên đầu v́ một bài báo đăng ở trong nước, được một tờ nhật báo ở hải ngoại đăng lại. Bài báo nói về nỗi cơ cực, bị bạo hành của những tầng lớp công nhân, bị các chủ nhân Đại Hàn, Đài Loan “móc ngoặc” với những tên cán bộ đỏ, bóp chẹt, hà hiếp, không được kêu oan.

Bài báo cũng đề cập tới một nữ công nhân trẻ, v́ không chịu nổi sự uất ức đă dám lên tiếng phản đối những việc làm tồi tệ, xảo trá xấu xa và bóc lột của những tên chủ nhân nước ngoài. Do đó đă bị đánh đập, buộc cho nghỉ việc trước sự làm ngơ của chính quyền đương thời.

Người nữ công nhân này có cái tên rất đẹp: Hà Yến Nhi. Một cái tên mà ông Tâm nghe rất quen, và đă được nghe nói đến rất nhiều lần. Nhất thời ông không thể nghĩ ra: ở đâu và lúc nào?

Ngoài ra bài viết c̣n cho biết: v́ bị đuổi việc, cô gái này phải lao vào đi làm cho các pḥng trà về đêm để kiếm tiền ăn học (hiện cô đang học ngành Y khoa). Và cũng nhờ vào nhan sắc mặn mà, cô đă kiếm được khá nhiều tiền nhưng cũng nhiều tủi nhục. Ước mong của cô là chỉ mong kiếm được việc làm lương thiện, dù ít tiền. Nhưng sống được như vậy ở xă hội này thật khó quá!
Chuyện của cô nữ công nhân này đă làm ông Tâm mất ăn, mất ngủ nhiều đêm. Và ông chợt nhớ đến người bạn thân thiết của ông tên Hà Vũ.

Bất giác ông rùng ḿnh, lo sợ. Giác quan thứ sáu của ông như linh tính: cô gái này có thể là con gái của người bạn chí thân trong trại cải tạo. Chả lẽ có sự trùng hợp, ngẫu nhiên như vậy sao?! Bạn của ông đă chết hay c̣n sống? Và h́nh ảnh của cô bé Yến Nhi lúc nào cũng in sâu đậm trong tâm khảm ông không dứt được.

Các đội tù của trại Z.30A mỗi khi đi lao động khổ sai về, đều phải đi ngang qua khu thăm nuôi nằm dưới chân đồi để lên trại giam nằm trên ngọn đồi Phượng Vĩ. Đội tù của ông thấy cô bé khoảng bốn, năm tuổi mặc chiếc đầm trắng, cặp mắt tṛn xoe long lanh, trong sáng với sóng mũi dọc dừa trên khuôn mặt trắng hồng đứng dáo dác ngoài cổng nhà thăm nuôi, nh́n những đoàn người rách rưới, xanh xao, vàng vọt đi qua. Anh em trại tù biết ngay là con gái của Hà Vũ. Mọi người đều khen anh có cô con gái rất xinh đẹp và dễ thương.

Hà Vũ là người bạn thân thiết nhất của ông trong trại cải tạo. Không hiểu trời xui đất khiến làm sao, hai người cùng tŕnh diện một lượt tại trường Gia Long, cùng chung ở các trại: An Dưỡng, Suối Máu, Trảng Lớn, Đồng Ban và Z30A này. Có khi hai người cùng đội cùng tổ, cũng có khi khác đội, khác tổ nhưng cùng một trại. Hai người gắn bó keo sơn như h́nh với bóng, cùng ăn cùng chơi đến nỗi anh em gán ghép cho là cặp “Pê đê”.

Hà Vũ tính t́nh ít nói nhút nhát như con gái, thân h́nh gầy g̣, trắng trẻo như thư sinh nhưng nấu ăn rất tuyệt. C̣n ông mồm miệng có phần lẹ hơn, mạnh bạo hơn và khoẻ hơn, nên được giao phần chôm chỉa, thu hoạch về “cải-thiện”. C̣n Hà Vũ chỉ lo phần nấu nướng.

Gần 3 năm, Hà Vũ được tha về sớm. Anh vừa buồn, vừa vui: buồn v́ xa ông, vui v́ sắp gặp lại gia đ́nh. Trước khi chia tay nước mắt ngắn, nước mắt dài như đàn bà. Anh hứa sẽ vào thăm ông vào một ngày nào đó.

Và anh vào thăm thật. Cùng đi với anh có cả Hà Yến Nhi, cô bé dạo này khá lớn và đẹp thêm ra. C̣n Hà Vũ đen đủi, gầy g̣, quầng mắt thâm sâu, dáng người mệt mỏi, phờ phạc. Anh cho biết việc làm ăn ở ngoài khấm khá, nhưng ông không tin. Trước khi ra về Hà Vũ nắm chặt tay ông, đôi mắt ngấn lệ. Anh đẩy con gái về phía ông, giọng run run nói:

- Anh Tâm! Nếu tôi có mệnh hệ nào, xin anh làm ơn nuôi nấng cháu Nhi, nó c̣n bé quá. Anh hứa với tôi đi, hứa cho tôi yên ḷng.

Ông Tâm cũng không ngăn được sự xúc động đưa tay kéo bé Nhi vào ḷng:

- Anh đừng nói gở, chúng ta là bạn chết sống, tôi sẽ thay anh lo cho cháu.

Hà Vũ mỉm cười như mếu.

Từ đó ông không c̣n gặp Hà Vũ nữa. Thời gian trôi qua, đă mười mấy năm rồi.

Nay đột nhiên đọc thấy tên Hà Yến Nhi trên báo, ông bồi hồi, xúc cảm, lo lắng vô cùng. Lời cuối cùng của bạn như c̣n văng vẳng bên tai.

Những ngày sau đó, ông phôn cho một người bạn cũ bên Việt Nam, nhờ t́m cách liên lạc với anh phóng viên trẻ của tờ báo nọ, để t́m hiểu lư lịch của Hà Yến Nhi.

Không khó khăn ǵ, người bạn cũ đă t́m ra. Quả như ông linh tính Hà Yến Nhi chính là con gái của Hà Vũ. Được tin, ông rất hồi hộp lẫn vui mừng. Ông vội vàng đăng kư chuyến bay sớm nhất về Sài G̣n.

Ngồi trên máy bay. Ông nghĩ tới thương bạn, và cũng thương cho thân phận ḿnh.

Ông tù cải tạo hơn 6 năm sau mới được tha về, cuộc sống của ông cơ cực rất nhiều. Trước năm 1975 ông làm việc trên cao nguyên, di tản về Sài G̣n, rồi đi tù, ra tù. Không nhà cửa, không nơi nương tựa. Ông sống nay đây mai đó, làm đủ mọi việc, không kể quản ngại khó nhọc để kiếm tiền nuôi vợ con. Không may vợ ông mất sớm khi đứa con trai thứ hai ra đời mới được 2 tuổi, chịu cảnh “gà trống nuôi con” làm ông vất vả trăm bề. Nhiều lúc kiệt sức nhưng phải gắng gượng khi nh́n thấy hai con c̣n quá nhỏ. Để bù lại sự cực khổ, ông trời đă cho ông gặp nhiều may mắn trong công việc làm, do đó ông mới có đủ tiền để lo cho ông cùng các con tới đất Mỹ theo diện HO.

Cũng như phần đông nhiều gia đ́nh khác, thật khó khăn cho một cuộc sống mới trên một xứ xở lạ, không nghề nghiệp, không một chút tiếng Anh, tất cả đều làm lại từ đầu. Ông lao vào làm đủ mọi công việc: từ quét dọn cầu tiêu, nhà tắm, đến lau bàn, rửa chén, cắt cỏ. Rồi nghề dạy nghề, việc nọ xọ qua việc kia, ông đă có kinh nghiệm, dần dà cuộc sống cũng ổn định, con cái được đi học đầy đủ, lên đại học, ra trường, rồi có công ăn việc làm vững chắc, nhàn hạ không cực khổ như ông trước kia. Hiện thời con cái ông đă có gia đ́nh riêng. Ông cũng đă già về hưu, hưởng tiền hưu để sống qua ngày. Đối với ông như vậy là quá đủ, không c̣n mong ước ǵ hơn nữa.

Về cuộc sống vật chất là như vậy, nhưng về mặt tinh thần ông rất đau khổ. Không có đứa nào biết nghĩ tới ông hết. Đứa th́ chỉ biết lo cho bên vợ, đứa th́ chỉ biết sống ích kỷ riêng cho gia đ́nh ḿnh. Từ khi lập gia đ́nh tới giờ, mấy năm rồi chúng chỉ thăm ông đôi lần, “đá gà, đá vịt” cho có lệ. Ngày Tết, ngày giỗ của mẹ chúng, vẫn không thấy mặt chúng đâu, hoặc giả lâu lâu ông nhận được tấm check năm, bảy chục đồng để lo đám giỗ. Ông rất buồn tủi. Ông đâu có cần tiền mà chỉ cần sự có mặt của con cháu, nào chúng đâu có ở xa xôi ǵ, chỉ ở quanh quẩn chung quanh thành phố Quận Cam này. Mà ông đâu có xử tệ với con cái, không phải tự hào, ít có người đàn ông nào vợ chết, ở vậy nuôi con cho tới ngày khôn lớn như ông. Vậy mà chúng vẫn không đoái hoài tới ông, nhiều lúc ông quá buồn tủi, khóc thầm trong đêm. Nỗi cô đơn buồn chán làm cho ông mắc bệnh trầm cảm. Đôi lúc ngồi trước bàn thờ vợ, ông cảm thấy chán nản không c̣n thiết sống nữa, chỉ cầu nguyện mong sao cho được thoát khỏi kiếp sống này.

Nghĩ tới con, ông lại chợt nghĩ đến một người bạn trẻ đáng tuổi con ông, mà ông đă quen trong những lần đi bộ tập thể dục ngoài công viên vào những ngày thứ bảy, chủ nhật. Hai người tuy tuổi cách nhau xa nhưng lại rất tâm đầu ư hợp. Mỗi khi có chuyện ǵ buồn bực hay vui vẻ cậu trẻ này thường đến tâm sự với ông, hoặc biết chỗ nào có món ngon vật lạ nào đều rủ ông đi thưởng thức. Hai người đối xử thân t́nh với nhau như cha con. Cậu trẻ này là một kỹ sư làm việc cho hăng máy bay, không cha mẹ, bà con, họ hàng thân thích. Câu chuyện cậu qua được Mỹ cũng đáng tức cười: bốn tuổi đi bán mía ghim ngoài bến Bạch Đằng, ḍng người xô đẩy làm sao cậu lọt được lên tàu, tàu ra khơi đưa cậu đến đất Mỹ. Được một gia đ́nh Mỹ nhận làm con nuôi, cho cậu ăn học thành người. Cậu không biết cha mẹ của ḿnh là ai, có ḍ hỏi hàng xóm, nhưng không ai biết họ đă đi đâu, biệt tích nơi nào. Nhờ cậu trẻ này giúp ông vơi đi phần nào phiền muộn, trầm cảm.

Khí hậu Sài G̣n thật nóng nực, oi bức khó chịu. Bộ mặt thành phố thay đổi rất nhiều, đường xá như mạng nhện, nhà cửa mọc như nấm, xe cộ chạy như mắc cửi, người đông như cá hộp. Một sự hỗn độn, vô trật tự chưa từng thấy. Những cảnh đẹp cổ kính, những thắng cảnh, con đường nên thơ, những nét đẹp tự nhiên đă biến mất, thay vào đó là những căn nhà lầu, những khách sạn, những khu ăn chơi giải trí, làm cho ông không c̣n nhận ra được Ḥn Ngọc Viễn Đông năm xưa.

Nhờ người bạn, ông đă kiếm được Hà Nhi và nhận ra ngay khi mới gặp, chỉ có điều cô bé trông có vẻ đứng đắn, dày dạn phong sương, sắc sảo hơn trước nhiều. Riêng Hà Nhi khó nhận ra được ông, ông phải tự giới thiệu và mục đích của ḿnh tới đây. Cô bé ôm chầm lấy ông khóc nức nở: “Ba cháu nhắc đến bác rất nhiều, không ngày nào là không nói đến. Trước khi biết ḿnh sắp mất, ông có để lại cho bác bức thư. Cháu đă đi t́m bác khắp nơi, ngay cả trại tù xưa kia.”

Đoạn, cô bé đi tới bàn thờ với tay lấy khung ảnh của Hà Vũ, lật đằng sau, cậy tấm b́a cứng, lấy ra một mảnh giấy lót ở phía trong đưa cho ông. Ông Tâm run run cầm tờ giấy giở ra:

“Anh Tâm thân mến,

Tôi biết bệnh t́nh của ḿnh, chắc chẳng sống được bao lâu, lấy sức tàn, tôi gắng gượng viết cho anh vài ḍng, sợ rằng lúc nằm xuống không c̣n kịp.

Khi ở tù ra, về nhà gặp lúc vợ đau nặng, con ốm yếu. Tôi đă phải gắng sức làm việc để mưu sinh, nhưng vẫn không đủ sống, không đủ tiền thuốc thang cho vợ. Ngày tôi lên gặp anh là lúc tôi đă bán nhà, sắp sửa lên vùng kinh tế mới. Vợ tôi cũng đă mất một năm sau đó. Sức khoẻ của tôi như anh biết, không thể chịu nổi với rừng sâu cuốc bẫm, nên đă ngă bệnh và sắp ra đi, nh́n con nước mắt chảy dài không làm ǵ được. Hy vọng thơ này sớm tới tay anh, mong anh giữ trọn lời hứa, những ǵ đă nói với tôi.”

Nước mắt ông Tâm chảy dài trên hai g̣ má, rớt xuống thấm ướt lá thư. Ông tiến tới bàn thờ, thắp nhang khấn vái:

“Lời hứa với anh tôi không bao giờ quên, tôi đă t́m được cháu. Anh yên tâm, tôi sẽ lo cho cháu như con tôi.”

(xem tiếp kỳ sau)

Mạch Sống Số 55, tháng 2, 2006

Posted on Tuesday, February 06 @ 14:43:29 EST by tuyethoang
 
Related Links
· More about Mái Ấm Gia Đ́nh
· News by tuyethoang


Most read story about Mái Ấm Gia Đ́nh:
Cha Mẹ T́m Hiểu Tâm Lư Con Gái Trong Nhà

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Mái Ấm Gia Đ́nh


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang