Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
23180479
page views since June 01, 2005
MS54 - 01/07: Tính An Phận Của Phụ Nữ Việt Nam

Bạo Hành Gia Đ́nh

Minh Hà

Trước khi sang đất Mỹ, hầu như ai, nhất là phụ nữ, cũng h́nh dung viễn cảnh tương lai tốt đẹp. Trên quan hệ hôn nhân, t́nh cảm, các bà, các cô tin tưởng chồng ḿnh sẽ đối xử với ḿnh đàng hoàng hơn và sẽ có dịp bày tỏ t́nh yêu cũng như săn sóc người bạn đường của họ.

Trường hợp 1. Cô H kết hôn và đặt chân đến nước Mỹ mang theo nhiều hoài băo. Trước khi rời Việt Nam, cô đi học trang điểm, nấu ăn, Anh ngữ, đọc thêm sách vở về nước Mỹ, t́m hiểu thêm về đất nước mà cô sẽ sống lâu dài. Cô tin rằng phụ nữ tại Mỹ sẽ được đối xử b́nh đẳng theo luật pháp.

Thế nhưng cô H đă bị nhà chồng, từ chị dâu cho tới mẹ chồng chê bai đủ điều, từ bữa cơm chiều cho đến cách ăn mặc mà cô dầy công học hỏi, trau chuốt; cơm th́ không hợp khẩu vị, ăn mặc th́ hở hang v.v. Mọi ư kiến cô đưa ra đều bị gạt phăng, viện một cái cớ khó căi là “hỗn hào, vô phép với người lớn”. Cô phàn nàn với chồng th́ bị đấng phu quân ném một câu: “Dạy con từ thuở c̣n thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”. Anh chồng c̣n đưa cho cô giải pháp tối hậu – Nếu không sống được ở Mỹ th́ cứ tự tiện về lại Việt Nam.

Nét văn hoá nào làm cho người Việt chịu đựng bạo hành mà không nói ra? Có thể tóm tắt bằng hai chữ: An phận.

An phận là đức tính tốt của văn hoá Việt Nam, nhưng cũng là một cản trở cho các phụ nữ, những người muốn thoát khỏi bạo hành trong gia đ́nh, cả trên phương diện tư tưởng. Theo cố văn hào Trương Vĩnh Kư trong “Minh Tâm Bửu Giám”, an phận được cắt nghĩa là “Phép ăn ở tuỳ theo duyên ḿnh, phận ḿnh để được hợp lư, hợp lẽ ở đời, th́ ḷng ḿnh mới được an lặng. Bởi v́, phàm làm người sanh ra trong trời đất, mỗi người đều có phận số riêng như đă an bài.

Cho nên, dẫu có gượng cầu th́ cũng không bao giờ nên việc, nên ư được đâu.” Thế kỷ này, mấy ai đọc Trương Vĩnh Kư! Thế nhưng tinh thần an phận hầu như đă ăn sâu vào trong tiềm thức của mỗi người Việt Nam. Nạn nhân bạo hành thường “than thân trách phận”, lại có người tự trách ḿnh đă không làm đủ bổn phận người vợ, người dâu trong gia đ́nh. Họ cam chịu, không dám tỏ tường cùng ai, lấy câu ca dao “lấy chồng mười hai bến nước/ bến trong th́ nhờ, bến đục th́ chịu” làm châm ngôn sống.

Giữ ǵn văn hoá Việt là điều đáng trân trọng. Thế nhưng viện cớ văn hoá để đày đoạ người khác, bắt buộc người khác (những người lệ thuộc ḿnh) làm theo ư ḿnh, đó là những hành động bạo hành trên phương diện tư tưởng.

Nếu như các hành vi này thành cấm đoán, như không giúp người mới qua phương tiện để hội nhập xă hội th́ thành trái với luật pháp.

Trường hợp 2 - Anh H về Việt Nam cưới chị L, một cô giáo dạy mầm non ở một làng miền Tây. Thế nhưng khi sang đất văn minh của xứ Mỹ, chị phải phục vụ anh chồng c̣n hơn một người giúp việc nữa. Buổi sáng, anh chồng phải có một tô phở hay tô bún, tô cháo; buổi ăn tối phải đầy đủ cơm canh nóng, cho dù cả ngày chị bận bịu con cái, công việc và cả những lúc chị trái gió, trở trời.

Ngoài ra anh lấy tất cả tiền chị làm ra, chỉ để lại 150 Mỹ kim tiền chợ và tiền chi dụng cho gia đ́nh. Nếu chị phàn nàn, th́ anh ta lại doạ đuổi về Việt Nam. Với bạn bè, người thân th́ anh rất tự hào cái sự bảo tồn nét truyền thống Việt Nam của ḿnh, trong thế “chồng chúa vợ tôi”.

Trường hợp 3 - Anh K nghi vợ ngoại t́nh, đánh vợ chảy máu cam. Trước toà án, anh giữ lư quyền dạy vợ của ḿnh v́ vợ ngoại t́nh. Anh K nằm đếm lịch, mà thâm tâm vẫn nghĩ ḿnh bị oan, vợ mới là người có tội. Chị vợ đă phạm tội đạo đức “Gái chính chuyên một chồng”, mà nay anh là người bị trừng phạt oan. Dù ở Mỹ đă lâu, anh K vẫn chưa hiểu luật pháp không cho phép một người cái quyền đánh người khác, với bất cứ lư do ǵ. Vợ và con không phải là vật sở hữu của anh, muốn thượng cẳng, hạ tay lúc nào cũng được. Bạo hành là một tội h́nh!

Phần đông phụ nữ Việt Nam chịu an phận, không đem vấn đề bạo hành ra luật pháp. An phận, thuận theo số mạng đẩy đưa, nhịn nhục là một nét văn hoá đă thấm nhuần trong ḷng người Việt. Dù chồng có sai trái, mẹ chồng có ác nghiệt bao nhiêu, người đàn bà chỉ biết “ôm phận chịu đựng”. Các phụ nữ này không biết là trong xă hội Mỹ có nhiều cơ quan, cũng như nhiều người muốn giúp đỡ ḿnh thay đổi số phận oan nghiệt.

Trường hợp chị T - Chị T sống chung với gia đ́nh chồng, có cả một ông chú và người anh trai chồng, cả hai liên minh cô lập chị. Chị phải chờ mọi người vào ngủ, rồi dọn dẹp nhà cửa xong, mới được nghỉ ngơi, dù đang bụng mang dạ chửa. Nếu chị có tỏ cử chỉ, lời nói không bằng ḷng, th́ nhà chồng đem chuyện giấy tờ định cư ra áp lực chị. Bạn bè chị th́ khuyên chị nên “một sự nhịn chín sự lành”, hay “nhịn cho nên cửa nên nhà”. Những câu này giúp chị nuốt nỗi đau vào tâm. Chị T thấy trường hợp ḿnh không khác chi hoàn cảnh các cô gái Đài Loan mà chị được xem trên truyền h́nh. Mỗi lần về đến nhà, chị T có cảm giác ḿnh vào địa ngục, trong khi chồng hoàn toàn nghe theo lời gia đ́nh.

Trở lại trường hợp chị K. Chị K âm thầm chịu đựng người chồng không hôn thú, mặc anh ta tự do có thêm các mối t́nh bên đường mà không được có ư kiến. Dù sống ở Mỹ lâu, nhưng cách hành xử thiếu văn hoá, thiếu kiến thức luật pháp của người chồng khiến chị chịu nhiều thiệt tḥi. Chị giữ kín trong ḷng không thổ lộ cùng ai. Chị ra sức chiều chuộng, săn sóc chồng, một mực giữ trong ḷng những tâm t́nh riêng, theo các câu tục ngữ xưa “xấu chàng hổ ai”, “đẹp đẽ phô ra, xấu xa che lại”. Chi cam chịu số phận và quyết một mực giữ chồng dù bị phản bội, từ bỏ. Đến lúc ông chồng “dứt t́nh cạn nghĩa” này, cuộc sống di dân và tị nạn đă cắt đi rất nhiều các mối quan hệ trước đây đan kết chằng chịt với nhau thành tổ ấm đùm bọc. Các vị cao niên của chúng ta mất dần đi các mạch máu nối họ với đời sống gia đ́nh, cộng đồng và xă hội.”

Nhiều công tŕnh nghiên cứu trong 25 năm qua ở Hoa Kỳ, Bắc Âu, và Nhật Bản cho thấy các mối quan hệ người với người khắng khít—c̣n gọi là vốn xă hội—có ảnh hưởng lớn đến tuổi thọ và sức khoẻ: những ai sống cô quạnh mang rủi ro tử vong từ 2 đến 5 lần hơn so với người sống gần gũi với gia đ́nh, bạn bè và cộng đồng.

Hạt nhân đầu tiên cho chương tŕnh “bạn đồng hành” được gieo năm 1998, khi UBCNVB phối hợp với một cơ quan dịch vụ ở Bắc Virginia để thành lập chương tŕnh trợ giúp về sức khoẻ nội tâm cho các cựu tù cải tạo. Chương tŕnh này lan dần ra nhiều nơi trên toàn quốc và bao gồm giới cao niên nói chung.

Các văn pḥng chi nhánh của UBCNVB đă h́nh thành và đang hỗ trợ cho trên một chục nhóm cao niên.

Năm 2002, Tiến Sĩ tâm lư học Robert Weigl t́nh nguyện tham gia chương tŕnh.

Ông đă nghiên cứu thể thức để giúp các cựu tù cải tạo xin miễn phần Anh văn trong kỳ thi nhập tịch v́ lư do sức khoẻ. Đến nay gần 500 cựu tù cải tạo đă nộp đơn xin miễn và trên 160 người đă trở thành công dân Hoa Kỳ.

Năm 2005, đại học George Mason và Hội Đồng Dịch Vụ Cộng Đồng của Quận Fairfax hiệp lực để nới rộng chương tŕnh này.

“Chương tŕnh mở rộng nhằm huy động tất cả các tài nguyên của chính người cao niên, gia đ́nh, cộng đồng, và các dịch vụ xă hội để giúp họ tạo được cuộc sống phong phú và an vui,” Giáo Sư David Anderson thuộc đại học George Mason cho biết.

“Đây là một mô h́nh độc đáo, chưa từng có ở Hoa Kỳ. Các mô h́nh hiện nay tập trung nhiều vào chữa trị cá nhân thay v́ có cái nh́n tổng thể của nền văn hoá Á Đông.”

Theo mô h́nh của UBCNVB, các cao niên Việt sẽ học các kỹ năng để vượt qua khó khăn và thử thách và t́m sự giúp đỡ khi cần thiết; họ cũng được khuyến khích tham gia các nhóm t́nh thân để nương tựa lẫn nhau.

Gia đ́nh là một phần quan trọng trong mô h́nh: thân nhân được hướng dẫn để giúp đỡ hữu hiệu cho các cao niên trong cuộc sống hàng ngày. Bên cạnh đó, các tổ chức cộng đồng và tôn giáo tạo nên các sinh hoạt phong phú và đa dạng cho người cao niên. Bộ phận cuối cùng là các dịch vụ xă hội, sức khoẻ, dinh dưỡng... dành cho những ai cần chúng.

Các bác cao niên được tuyển chọn để trở thành “bạn đồng hành” là những người đă hoạt động nhiều năm và quen biết rộng răi trong cộng đồng. Họ được huấn luyện về kiến thức và kỹ năng cần thiết về sinh hoạt nhóm, lắng nghe, cố vấn, thông tin về dịch vụ, và động viên thân nhân trong gia đ́nh.

Ngoài TS Weigl và GS Anderson, c̣n có hai giáo sư cũng thuộc đại học George Mason và 5 nhân viên của UBCNVB đóng vai tṛ hỗ trợ và hướng dẫn cho nhóm “bạn đồng hành” khi họ công tác trong cộng đồng.

Trường đại học George Mason cấp chứng chỉ cho các “bạn đồng hành” khi hoàn tất khoá huấn luyện.

Mạch Sống Số 54, tháng 1, 2006

Posted on Thursday, February 01 @ 10:57:58 EST by tuyethoang
 
Related Links
· Buôn Người
· More about Bạo Hành Gia Đ́nh
· News by tuyethoang


Most read story about Bạo Hành Gia Đ́nh:
Thẻ Xanh Có Điều Kiện

Article Rating
Average Score: 5
Votes: 1


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Bạo Hành Gia Đ́nh


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang