Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
24755640
page views since June 01, 2005
MS44 - 02/06: Tâm Sự của Người Xa Nhà

Cứu Trợ Thiên Tai

Đặng Quốc Bảo

Đă mười mấy ngày tôi sống xa gia đ́nh, thành thật cảm ơn vợ tôi đă lo những công việc nhà như trả bills, dọn dẹp trong ngoài, v.v.  để tôi và cô con gái thân thương có dịp “công tác tông đồ” ở cái nơi ít có người biết tới, đó là thành phố Bayou La Batre, tiểu bang Alabama. Cảnh vật quanh đây có thể so sánh với vùng quê Bà Rịa, Long Khánh, Phước Tỉnh ở Việt Nam, tất cả nẻo đường đều dẫn ra eo biển Gulf of Mexcico.

Khoảng 250 gia đ́nh Việt Nam, 200 gia đ́nh Cambodge và 250 gia đ́nh Lào sống trong cái làng nhỏ bé này. Phần đông họ làm nghề biển như bẫy cua, bắt ghẹ, đánh tôm, ṃ ṣ… Kẻ có tiền th́ sắm tàu ra khơi bẫy cua, đánh tôm, đánh cá; người không có tiền th́ đi làm thuê cho những hảng thầu tôm, cua trên bờ. Chưa đầy một tháng làm việc ở đây mà hầu hết mọi người Việt trong vùng đă tỏ ḷng thương mến hai bố con tôi; t́nh yêu nhân loại được thể hiện qua mấy chiếc bánh bao, bánh ít, cơm chiên cho chúng tôi ăn trưa thay v́ nhai cái kẹo, cái bánh cho đỡ đói rồi chiều về nấu cơm ăn cho qua ngày.

Hôm nay là Chúa Nhật 31  năm, tôi và cô con gái có dịp dự Thánh Lễ với cộng đồng Việt Nam ở Mobile, nhà thờ Saint Monica. Sau Thánh Lễ cũng có bán phở cho giáo dân dùng, có café free, làm tôi nhớ Giáo Xứ Đức Mẹ Ban Ơn Lành vô cùng.

Thứ Ba ngày 01 tháng 11, Lễ Các Thánh Nam Nữ, chúng tôi đến dự Thánh Lễ ở nhà thờ trên để cầu nguyện xin các Thánh cầu bầu cùng Chúa cho gia đ́nh, con cái chúng tôi tản mác khắp mọi nơi; và không quên cầu cho linh hồn ông bà, tổ tiên và những người thân của chúng tôi đă qua đời. Phúc Âm hôm nay theo Thánh Mát-thiêu (Mt 5: 1-12a) Chúa Giêsu dạy về 8 mối Phúc Thật. Tôi liên tưởng đến dân t́nh ở đây, họ lănh nhận được tất cả:

Thứ nhất: Phúc cho những ai có tinh thần ngèo khó… Họ nghèo thật, nghèo lời Chúa, nghèo về mọi mặt, tôi không tài nào tả cho đúng cái nghèo của dân t́nh ở đây; có rất nhiều người chỉ có chiếc xe đạp củ kỹ làm phương tiện di chuyển quanh đây, và c̣n bao nhiêu h́nh ảnh nghèo khác mà tôi không thể kể hết trong trang giấy nhỏ bé này. Ở Việt Nam người ta nghèo “rớt ṃng tơi”, ở đây dân nghèo đến nỗi không có ṃng tơi để rớt. (Nếu có ai đó muốn xem tận mắt sự nghèo, tôi xin mời đến đây; tôi t́nh nguyện dẫn đi tham quan sự khốn khó của dân ḿnh ở làng nhỏ xíu của xứ “Cờ Hoa” này.)

Thứ hai: Phúc cho những ai hiền lành… Ngựi dân ở đây rất hiền và rất dễ thương. Có lần tôi đi chợ mua rau và cà tômát bỏ vào bao đứng chờ trả tiền; một người Mỹ đứng trước tôi nhường chỗ cho tôi ra đứng phía trước v́ hai vợ chồng này đẩy một xe thức ăn đầy tràn. Suốt 28 năm sống ở những đô thị lớn của nước Mỹ, có bao giờ tôi được nhường đâu, người ta tranh nhau mọi thứ, người ta lấn tôi rớt xuống lề rồi đứng trên đường cười chọc tức. C̣n dân Việt Nam th́ dễ thương hơn, mỗi lần chúng tôi giúp họ lănh được tiền FEMA, tiền SBA, tiền trợ cấp xă hội… họ mang tôm tươi, cá tuơi vừa đánh được ngoài biển đến biếu hai bố con tôi, cho dù tôi từ chối cách nào cũng không được; mọi người cứ bâng khuâng khi nào 2 bố con tôi về lại Michigan, th́ ai sẽ giúp họ.

Tôi trấn an: “trước khi về tôi sẽ t́m người thay thế.” Mặc dù nói thế nhưng cho đến nay chúng tôi cũng chưa t́m ra một người để thay chúng tôi lo cho công việc hằng ngày như điền đơn, cập nhật những chương tŕnh kể trên.

Ở Michigan, 2 bố con tôi chỉ đáng “nửa xu một rổ” mời hoài chẳng ai thèm mua, nhưng ở đây chưa đầy một tháng mà hết hội đoàn này tới hội đoàn kia mời hợp tác. Cô con gái tôi đă có 2 hội đoàn mời làm việc với lương bổng rất hậu, cộng thêm vacation, bảo hiểm sức khoẻ; riêng tôi FEMA offered một việc (equal right officer) 4 tháng bằng lương 2 năm rưỡi làm việc cho Ford. Thấy tiền thơm quá mà không dám rờ vào v́ sợ phỏng tay. Họ trả lưong cao như vậy v́ tôi nói thông thạo 3 thứ tiếng. Tôi có thể kiểm soát những trường hợp khai gian, hay FEMA có cho mọi người đồng đều không, có ai bị bỏ rơi không, v.v.

Thứ ba: phúc cho những ai đau buồn… Họ đau buồn cả tinh thần lẫn vật chất; cha sở nhà thờ Saint Margaret vừa nhậm chức nhà thờ được một năm mà phải chứng kiến cảnh đau buồn khủng khiếp của giáo dân ngài, và ngài phải vào bệnh viện tâm thần 3 tháng rồi mà vẫn chưa thấy về. C̣n giáo dân của ngài th́ lê thê kiếp sống tả tơi khắp mọi nẻo đường. Tôi không thấy có bút viết nào có thể tả cho đúng nghĩa đau buồn của người dân ở đây, chỉ có cách là đến đây nh́n thấy tận mắt, nghe tận tai mới hiểu được thế nào là buồn, thế nào là khổ. Mỗi tuần chúng tôi phải đi dự “work shop” làm cách nào giúp người ta mà ḿnh không bị rơi vào cảnh tinh thần “xáo trộn”. Phần quan trọng nhất vẫn là cầu nguyện; nếu quên phần này th́ tôi rất dễ rơi vào cảnh “loạn tâm thần” rồi sẽ không giúp được ǵ cho ai cả.

Thứ tư: Phúc cho những ai đói khác điều công chính… Ba tháng không Thánh Lễ, không có lời Chúa để sống, họ c̣n đói cơm, đói áo, đói cả t́nh yêu thương từ khắp mọi nơi và đói cả ơn, cả phước nữa.

Người ta thường nói: làm ơn làm phước, chớ chẳng ai nói mua ơn, mua phước; hoặc nói một cách khác bỏ tiền ra cho họ là mua ơn mua phúc, c̣n đến đây giúp họ sớm trở lại với cuộc sống b́nh thường là làm ơn làm phước. Tôi c̣n nhớ một lần đi tĩnh tâm, cha giảng pḥng nói: Chúa rất công bằng, Chúa cho mỗi người chúng ta một ngày 24 tiếng đồng hồ, có người xài dư, có người xài thiếu; nếu ai đó sài dư, th́ có cho thời giờ dư đó lại cho những người kém may mắn hơn ḿnh không. Lạy Chúa, nếu Chúa cho con dư thời giờ, th́ Chúa cũng cho con biết cách chia sẻ những thời giờ đó với những người đáng thương hại ở cái làng nhỏ bé này.

Thứ năm: Phúc cho những ai thương xót người… Trong cơn hoạn nạn người ta thường thương nhau nhiều hơn, chia cơm sẻ áo cho nhau. Phần đông người Việt đến văn pḥng chúng tôi xin giúp đỡ. Đôi khi tôi phát cho họ mền, nệm của các cơ quan từ thiện gởi tặng. Họ thường bảo nhau: “Thôi anh ơi, thôi chị ơi ḿnh không cần đừng lấy, để phát cho những ai thật cần…” Có rất nhiều hội đoàn khắp nước Mỹ lần lượt đến đây họp với chúng tôi, và họ đặt câu hỏi như sau: tại sao các nơi khác cũng bị ảnh hưởng Hurricane Katrina nhưng họ bị tả tơi hơn ở đây?

Câu trả lời là: chúng tôi ở đây rất đoàn kết, yêu thương lẫn nhau không phân biệt tôn giáo. Có phải chúng ta sống thiếu t́nh yêu và đoàn kết nên Chúa đă để cho Hurricane Katrina xảy ra chăng? Và những biến cố khác như: September 11, Tsunami ở Indonésia, Malaysia, Thái Lan; động đất ở Ấn Độ… Để chúng ta biết yêu thương và đoàn kết nhau hơn! Có thể tôi sai xin quư độc giả sửa cho!

Thứ sáu: Phúc cho những ai có ḷng trong sạch… Đến đây làm việc, tôi chỉ thấy những tích cực của họ mà thôi, c̣n những chuyện khác tôi không muốn bàn tới. Trường hợp điển h́nh, một lần tôi phát radio nghe được đài Việt Nam cho mỗi gia đ́nh một cái; trong đám đông tôi nghe có tiếng nói là: gia đ́nh anh có rồi, đừng lấy nữa để cho gia đ́nh chưa có. C̣n rất nhiều điều trong sạch khác mà tôi cảm nhận được ở cái làng nhỏ xíu này. Mặc dù nghèo, thiếu thốn mọi thứ, nhưng trên khuôn mặt họ lúc nào cũng nở một nụ cười tŕu mến, và một tấm ḷng vị tha. Có một gia đ́nh kia dành dụm được $5,500 mua cái “mobile home” cũ để ở, chẳng may Katrina làm hư hại không c̣n thể ở được nữa, FEMA bồi thường cho $20,000 chưa kể những vật dụng hư hại trong nhà. Đấy có phải Chúa thương đặc biệt dân nghèo ở đây không?

Thứ bảy: Phúc cho những ai ăn ở thuận hoà… Cho dù tôn giáo khác biệt, nhưng họ sống rất đoàn kết, biết chia cơm sẻ áo cho nhau trong lúc hoạn nạn. Tuần nào tôi cũng đi họp với các đoàn thể công giáo, phật giáo, đoàn thể người Lào, và người Khmer, tôi chẳng nghe ǵ khác hơn là sự đoàn kết, yêu thương lẫn nhau. Tôi thành tâm cảm phục dân ở đây v́ họ sống thật với những ǵ họ nói. Lạy Chúa đă cho con thời giờ đến đây để giúp đỡ đồng hương và đồng thời con cũng học được tính tốt của họ.

Thứ tám: Phúc cho những ai bị bách hại v́ lẽ công chính… Sau một thời gian ngắn làm việc ở đây, tôi thấy phần đông dân t́nh ở đây chịu rất nhiều thiệt hại và thiệt tḥi chỉ v́ không biết Anh văn. Ngoài việc thông dịch, chúng tôi c̣n giúp họ điền mọi thứ đơn. Mỗi khi chúng tôi biết cơ quan nào đó cho bất cứ vật ǵ có thể sử dụng được trong nhà, chúng tôi liền thông báo cho mọi người biết để nộp đơn, hoặc chỉ cho họ đến tận nơi để nhận. Đối với riêng tôi, người dân ở đây không biết Anh văn không nghĩa là bị bỏ rơi, bị thiệt hại, v́ họ đói mà chẳng ai cho ăn, lạnh mà chẳng ai cho mền để đắp.

Mạch Sống Số 44, tháng 2, 2006

 

Posted on Thursday, February 23 @ 16:11:41 EST by tuyethoang
 
Related Links
· More about Cứu Trợ Thiên Tai
· News by tuyethoang


Most read story about Cứu Trợ Thiên Tai:
Phiếu Đóng Góp

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang