Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
24719395
page views since June 01, 2005
MS107 - 06/11: P…H…Ơ….Ở…Ớ…

Truyện Ngắn

Viên Tiêu Nguyễn Văn Cử

Đi chợ mà không ăn quà
Chồng la chỉ tổ về nhà tốn cơm!

amthuc.rubik.com.vnNói th́ nói vậy, nhưng thực ra không phải chỉ có đàn bà con gái mới hay ăn quà đâu, mà “đàn” nào th́ cũng thích ăn quà cả. Có điều là một đàng th́ chỗ nào ngồi ăn cũng được, từ chốn cao lâu sang trọng đến một gánh bún riêu, bún ốc bên lề đường. Hễ thích là ngồi xuống ăn, ăn xong lộn gấu quần chùi mép rồi đứng lên tỉnh bơ, c̣n một đàng lại ưa vào quán, vào tiệm, nhất là lại có lai rai ba sợi với một vài ông bạn nhậu nữa th́ lại càng hết xẩy. Mà hễ cứ là ăn uống nơi quán xá, chứ không phải ăn ở nhà là đă có thể gọi được là ăn quà rồi, phải không các vị? Tỉ dụ như vào quán “cờ tây” làm dĩa chả ch́a với tô rựa mận và xị rượu thuốc th́ cũng là ăn quà, có khác chăng là chỉ khác cái danh xưng gọi là “nhậu”, chứ hiện tượng th́ có khác ǵ nhau đâu?!



Từ Đông sang Tây, từ Á sang Âu, trên khắp thế giới có lẽ không có chỗ nào lai không có ăn quà; cứ lấy ngay Việt Nam ta ra mà nói, th́ cũng đă không thể kể ra cho hết. Ngon, dở tuỳ theo sở thích và túi tiền của từng người. Thí dụ như “bún” th́ ta thấy có: Bún ḅ gị heo (cũng c̣n có tên là bún ḅ Huế), bún sáo măng, canh bún, bún riêu, bún chả, bún thịt nướng v.v. Hủ tiếu th́ có: Hủ tiếu thập cẩm, hủ tiếu NamVang, hủ tiếu Mỹ Tho, hủ tiếu Bà Năm Sa Đéc... Ḿ th́ có: Ḿ thập cẩm, ḿ vịt tiềm, ḿ Quảng, ḿ sào ṛn, ḿ ăn liền... Phở th́ có: Phở gà, phở ḅ, phở chín, phở tái, tái nạm, tái nạm gầu, tái nạm gầu nước béo... Thật là thiên h́nh vạn trạng, muốn kê khai ra cho hết và nói tỉ mỉ từng món quà một, có khi phải viết thành một cuốn sách dầy đến mấy trăm trang.

Tuy nhiều như vậy, nhưng không phải món nào cũng được ưa chuộng và trở nên b́nh dân, đại chúng như nhau đâu. Theo thiển ư của chúng tôi th́ chỉ có cái anh PHỞ là được đứng vào hàng số MỘT. Phở vừa ngon, vừa dễ ăn lại cũng chẳng mắc mỏ ǵ. Ở đâu hễ có đông người Việt Nam sinh sống là thế nào cũng có một, hai tiệm phở, ngay cả mấy cái restaurants lớn, thấy th́ như là không có liên quan ǵ tới phở cả, thế mà khách muốn ăn phở, gọi một cái là cũng có ngay. Tuy nhiên ăn như vậy thường là phở không ngon. Muốn có một tô phở ngon th́ phải ăn ở những nơi “chuyên trị” về phở, nghĩa là phải vào một tiệm “phở” đàng hoàng, mà nếu có bán thêm mấy món ăn khác như ḿ, hủ tíu th́ cũng chỉ là đi ké vào với phở thôi chứ không phải là món ăn chính của tiệm.

Phở chẳng những đă ngon, không mắc mỏ ǵ mà lại cũng dễ nấu. C̣n ăn th́ sáng, trưa, chiều, tối lúc nào ăn cũng được. Ăn điểm tâm hay ăn thay cho bữa ăn chính cũng được. Phở lại không kén chọn khách: bác đạp xích lô đói bụng, xin mời vô kêu một tô xe lửa, ăn no rồi ra đạp xe tiếp. Ngài làm lớn, com lê, cà vạt đàng hoàng, đi xe Huê Kỳ sang trọng, muốn ăn xin cứ mời vô, có ai nḥm ngó ǵ ngài đâu. Bà là mệnh phụ phu nhân, móng tay móng chân đỏ chót, kim cương hột xoàn đeo đầy người, hay chị là dân buôn thúng bán bưng, trên người chỉ có cái quần sờn gấu với cái áo rách vai vào tiệm cũng đều được welcome như nhau. Bởi thế nên cái tiếng “Phở” nó mới hấp dẫn và thân thương làm sao chứ!

Tôi, người viết bài này, thường bị bà xă chê là con nhà lính mà tính nhà quan, bởi có cái tật xấu là chỉ thích ăn ngon. Đi làm th́ lương lậu chả bao nhiêu, lương lănh tuần nào hết nhẵn tuần ấy; vậy mà buổi chiều đi làm về, ngồi vào mâm cơm mà không thấy có món ǵ ngon th́ chỉ ăn lấy lệ. Bởi thế nên chiều thứ Bẩy cuối tuần nào bà xă tôi cũng thường cho cả nhà thưởng thức một bữa ăn đặc biệt. Khi th́ bún chả gị, khi th́ bún thịt nướng, hoặc canh bún, bún riêu, bún ḅ Huế, hoặc hủ tíu, hủ tíu ḿ, rồi th́ bánh xèo, bánh khọt, v.v.
Tuy nhiều món thay đổi như vậy, nhưng cứ hôm nào bà ấy nấu phở là tôi thích nhất. Mà chả hiểu bà ấy học được ở đâu mà món ăn nào bà ấy nấu cũng hết xẩy. Bún ḅ Huế chả thua mấy bà gốc Huế thứ thiệt nấu chút nào. C̣n Phở th́ nói thật chứ, tôi đă ăn phở từ ngoài Bắc vào đến trong Nam, rồi từ Sài G̣n qua tới Mỹ, không phải tiệm phở nào cũng nấu ngon bằng hoặc ngon hơn bà xă tôi nấu ở nhà đâu.

Đôi lúc để khen và cũng để lấy ḷng bả (phải vậy để bả c̣n nấu cho mà ăn chứ), tôi bảo: Anh ăn phở ḿnh nấu có khi c̣n ngon hơn phở ở mấy tiệm ngoài kia nhiều!

Nghe tôi khen vậy bà ấy cười nói: Tiệm mà nấu như ḿnh có khi lỗ sặc gạch hoặc lời rất ít; một xoong nước lèo làm được khoảng mười mấy tô phở như thế kia mà đă năm sáu “pao” xương, hầm mấy tiếng đồng hồ chỉ để lấy nước ngọt. Rồi c̣n nào bánh phở, nào thịt ḅ, nào gân, nào sụn, nào gầu, nào rau thơm, nào giá sống, hành, ng̣, ớt, tương đỏ, tương đen, v.v. Hầm bà lằng xa cấu, nhiều thứ lắm. Nấu ít mà nấu ngon như thế này là không có lời đâu.

Đọc đến đây thế nào chả có vị muốn đề nghị: Bà xă nhà bác nấu ăn ngon như vậy, thế nào nhà bác chả học lóm được tí bí quyết; đề nghị nhà bác viết ra để bà xă chúng tôi bắt chước mà nấu cho chúng tôi được thưởng thức với! Thú thật với các vị, tôi là thằng con nhà lính tính nhà quan, thích ăn ngon nhưng lại lười chẩy thây ra; tôi có vào bếp đứng xem bà xă nấu nướng như thế nào bao giờ đâu. Thật ra th́ đôi khi cũng có vào lăng xăng một tí để lấy ḷng bả, nhưng lại bị bà ấy đuổi ra, bảo: Ông đi ra đi, vào đây chỉ thêm vướng víu! Thế là tôi lỉnh vào pḥng ngồi ôm cái computer viết lách lăng nhăng.

Phở là một ngón ăn ngon thuần tuư Việt Nam mà trên thế giới không nước nào có. Noodle, Pasta, Spaghetti dù nấu cách nào cũng không thể b́ với phở của ta được. Ngày mới qua Mỹ theo diện HO, người viết bài này đă làm đến chức... Dish Washer cho một cái restaurant nổi tiếng của một ông Ư Đại Lợi đến mấy năm (hách thế đấy). V́ bắt bồ được với tay Chef Cook nên thỉnh thoảng cũng được tay này nấu cho một dĩa Pagetti đặc biệt, thế nhưng khi ăn vẫn thấy nó thua tô phở của Việt Nam ta xa. Phở phát xuất từ miền Bắc, bởi thế nên nhiều tiệm phở c̣n ghi rơ nơi bảng hiệu là “Phở Bắc” nhưng phải là Bắc trước 1954 cơ, chứ Bắc Việt Nam Dân Chủ Cộng Hồ sau này th́ tôi không dám nói tới.

Nhiều người bảo nhà văn Nguyễn Tuân là người sành ăn. Tôi cũng đă đọc bài “luận về phở” của ông. Theo ông thoạt đầu kỳ thủy phở là phở gà, sau người ta mới biến chế ra thêm phở ḅ, phở trâu. Bởi vậy phải ăn phở gà mới đúng là phở và bát phở phải thế này, phải thế kia... Tôi đă ăn phở suốt từ Bắc vào tới trong Nam, nghĩa là trước 1954 c̣n ở ngoài Bắc chưa di cư vào Nam tôi đă được ăn phở rồi. Phở tỉnh lẻ rồi phở Hà Nội đất ngàn năm văn vật, phở xe, phở tiệm, phở năm, phở ba (tô phở 5 đồng, tô phở 3 đồng)... Vào đến trong Nam, trong suốt mười mấy năm làm lính, đi đủ bốn vùng chiến thuật, đến đâu cũng đều có ăn phở cả th́ nghiệm ra rằng không phải cứ cửa tiệm lớn, sang trọng là phở ngon đâu, chưa chắc, nó c̣n tuỳ thuộc vào cái tài nấu nướng, nêm nếm của người nấu. Vào cái thời của nhà văn Nguyễn Tuân, nền văn minh về ăn uống mới tiến bộ đến như thế th́ ông Nguyễn Tuân được kể là người sành ăn thật, nhưng càng về sau này tô phở của nhà văn Nguyễn Tuân càng trở nên nghèo nàn, lạc hậu! Ngày đó tô phở ở ngoài Bắc làm ǵ có hành Tây, hành trụng. Làm ǵ có húng quế, ng̣ gai, giá sống. Làm ǵ có tương đỏ tưong đen như bây giờ.

Tô phở ở ngoài Bắc cũng không to như tô phở trong Nam, có khi chỉ bằng già nửa tô phở trong Nam là cùng, đừng nói chi đến những tô xe lửa, tầu bay hay hàng không mẫu hạm th́ lại càng không có! Theo ông Nguyễn Tuân th́ khởi đầu kỳ thủy phở là phở gà, nhưng thú thực tôi không thích ăn phở gà, bởi nếu đă là phở gà th́ làm sao mà có gân, có sụn với gầu ṛn nước béo được? Bởi thế theo tôi phở ḅ ngon hơn phở gà! Ngày c̣n ở Việt Nam, thấy có người c̣n đập thêm mấy cái hột gà vào tô phở, tưởng như thế là ngon và bổ nên tôi cũng bắt chước làm thử một lần, nhưng thấy hương vị phở trở nên ngang phè, mất ngon. C̣n trước khi vào tiệm phở, mua thêm ổ bánh ḿ cầm theo, khi ăn bẻ bánh ḿ ăn chung với phở hay ăn bánh ḿ chấm với nước phở, chính bản thân người viết bài này cũng đă ăn như thế rồi. Nhưng mà ăn như thế là chỉ cốt cho nó no, chứ thưởng thức hương vị thơm ngon thuần tuư của tơ phở th́ không có!

Phở phải ăn thực nóng, nước phở phải trong chứ nước phở mà đục ngầu th́ mới chỉ nh́n thôi cũng đă thấy mất ngon. Bánh phở phải “trụng” cho vừa phải, đừng dai quá mà cũng đừng nhũn quá. Có tiệm phở chuyên bán loại bánh thái nhỏ, lại có tiệm chuyên bán loại bánh thái to, tùy theo ư thích của từng người, nhưng cá nhân chúng tôi lại thích loại bánh thái to hơn. Nếu là phở ḅ th́ miếng thịt phải được thái ngang sớ và thái thật mỏng, v́ thịt ḅ mà thái dọc sớ th́ dai lắm nhai không được! Ở bên Mỹ này có tiệm phở làm một tô phở công phu, v́ ngoài thịt ḅ c̣n có thêm lá sách, ḅ viên rồi gân, sụn, gầu ṛn, ăn lại càng thấy ngon lắm. Tô phở bưng ra c̣n nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, ta bỏ thêm vào một gắp giá sống, vắt vào một lát chanh, ngắt vô mấy cái ng̣ gai, mấy lá húng quế, mấy cọng ng̣ rí, rồi nêm thêm tương đỏ, tương đen... Dùng muỗng nếm thử một chút, nếu thấy chưa vừa ăn th́ nêm thêm nước mắm. Người nào ăn được cay th́ rắc thêm tiêu, cho thêm ớt, sau đó là đến phần thưởng thức... Ôi, một món ăn thuần túy Việt Nam mà tuyệt vời!
Ngày mới đi “tù cải tạo” về, nghèo rớt mồng tơi, rách như cái xơ mướp phải đi đạp xích lô nhưng vẫn tính nào tật nấy, thích ăn ngon. Tôi vào tiệm phở của người bà con ở Vũng Tầu kêu tô đặc biệt, ông chủ bưng phở ra cho tôi, lại cầm ra cả bao thuốc lá ba số 5. Tôi vừa ăn vừa nói chuyện với ông ta thoải mái; ăn xong thay v́ vấn điếu thuốc rê khét lẹt th́ lại được mời hút thuốc ba số 5 thơm phức. Nhưng đến khi tôi trả tiền phở th́ ông ấy nhất định không lấy, ông ta bảo: Lâu lâu cậu vào ăn một lần, tiền bạc cái ǵ?!

Tôi nói thế nào ông ta cũng không chịu nhận tiền; sau cùng tôi đành cám ơn rồi đi ra. Về nhà nói lại cho vợ nghe, bà ấy bảo: “Ngày xưa ḿnh vào ăn th́ chú ấy lấy tiền b́nh thường, bây giờ thấy ḿnh rách quá nên không nỡ lấy tiền chứ ǵ, lần sau có muốn ăn phở th́ vào tiệm khác mà ăn!”.

Thế là từ đấy tôi không bao giờ bước chân vào mấy tiệm phở được coi như “người nhà” ấy nữa, cho đến ngày sắp lên đường lưu vong rồi mới đến chào từ giă thôi. Sang Mỹ đến nay cũng được mười bẩy, mười tám năm, nhưng chưa về thăm quê hương lần nào nên không biết những tiệm phở ngon ngày đó bây giờ ra sao?! Nghe nói ở Hà Nội có phở cá, không chừng sẽ có cả phở tôm, phở tép nay mai. Thế th́ chết em rồi, em bị các bố ấy “giết Phở” rồi PHỞ ơi!

Posted on Monday, June 06 @ 13:26:55 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Truyện Ngắn
· News by ngochuynh


Most read story about Truyện Ngắn:
Nói Chuyện Về Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam

Article Rating
Average Score: 5
Votes: 3


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Truyện Ngắn


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang