Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
24761041
page views since June 01, 2005
MS97 - 08/10: Sao Vẫn Nặng Những Niềm Riêng

Chống Buôn Người

Ngọc Lan/Người Việt

WESTMINSTER (NV) - “Cảm nghĩ của em cũng như của những người đă vượt thoát khỏi Việt Nam. Đó là một cảm giác rất khó tả, vừa vui mừng, vừa hồi hộp, vừa lo lắng.”

Đó là cảm nhận của cô Vũ Phương Anh khi đặt những bước chân tị nạn đầu tiên đến Hoa Kỳ dưới sự giúp đỡ của Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển (BPSOS).

Cô Vũ Phương Anh, h́nh chụp trong những ngày c̣n tị nạn tại Thái Lan. (H́nh: Vũ Phương Anh cung cấp)



Những suy nghĩ đầu tiên

Khoảng 10 ngày sau khi làm quen với cuộc sống ở Mỹ, Phương Anh, nạn nhân của chương tŕnh “xuất khẩu lao động” vẫn c̣n cảm thấy “ngỡ ngàng, ngỡ ngàng vô cùng” với những t́nh cảm mà cô nhận được trên mảnh đất tự do này.

“Đầu tiên em chỉ nghĩ Hoa Kỳ là một nơi cho ḿnh tự do, chứ không nghĩ chính phủ Hoa Kỳ, những người Việt hải ngoại, những tổ chức đă bảo trợ, giúp đỡ cho em rất tận t́nh, đến em không ngờ nổi luôn. Họ lo cho đủ mọi thứ.”

Phương Anh kể, sau một chặng đường bay dài hơn 30 tiếng, khi xuống sân bay Mỹ, các anh chị ở tổ chức BPSOS và tổ chức IOM ra đón cô, và cho cô cảm giác “cứ như bước chân về nhà, vừa đến nhà đă có hàng xóm nghe thấy có người Việt đă ra đón ngoài cổng.”

T́nh cảm của những người xa xứ dành cho đồng hương mới đến đă khiến Phương Anh “không nói được câu nào hết, em nhớ em chỉ nói được câu ‘cám ơn’ và khóc không thôi.”

Theo Phương Anh, phần đông hàng xóm nơi Phương Anh ở là “các bác H.O.”

“Lúc đầu họ không biết em là ai, nhưng khi thấy các anh chị bên tổ chức BPSOS quay phim, nên họ hỏi. Đến lúc biết em là nạn nhân Cộng Sản, các bác H.O. ở đó coi em như con gái luôn.”

Những điều đó đă khiến Phương Anh nghĩ rằng có lẽ cô sẽ chẳng c̣n mong muốn dọn đi đâu nữa, bởi “bước chân đầu tiên của em đến đất nước Hoa Kỳ mà em đă nhận được những t́nh cảm như vậy th́ làm sao mà quên được. Em chỉ biết nói cám ơn và sẽ cố gắng sống sao cho tốt với những t́nh cảm mà mọi người đă dành cho em.”

Hành tŕnh “lao động xuất khẩu”

Phương Anh cho biết, cô xuất thân trong gia đ́nh “không có được may mắn như mọi người.”

Nhà ở Lào Cai, bố mất sớm, mẹ bị tim, chị gái sang Trung Quốc t́m việc rồi mất tích, bản thân Phương Anh cũng chỉ được học hết lớp 5, và bắt đầu lao vào cuộc bươn chải mưu sinh kiếm tiền phụ mẹ từ năm 12 tuổi.

“Do nhà ở mạn Lào Cai nên em theo chủ hàng đi lấy bia, vải rồi xách hàng thuê cho người ta bỏ xuống thuyền và đẩy qua sông cho họ. Xong, họ cho tiền, khi 10 ngàn, khi 15 ngàn, nhiều nhất là 20 ngàn.” Phương Anh nhớ lại những năm tháng tuổi thơ lăn lộn kiếm tiền.

Theo người ta buôn gỗ, buôn gạo, buôn hàng may, rồi đi may giày, rồi đi bán quần áo... “Bao nhiêu các tỉnh miền Bắc em đă đi qua gần hết rồi, đi làm hết để kiếm thêm tiền thuốc trị bệnh tim cho mẹ.” Cô kể tiếp.

Đến năm 2008, ở xă cho biết có chương tŕnh đi “xuất khẩu lao động” sang may giày ở Jordan dành cho người thuộc diện “xóa đói giảm nghèo,” Phương Anh cũng như nhiều cô gái khác ở quê ḿnh cũng cầm cố nhà cửa, ruộng vườn để vay ngân hàng số tiền gần 30 triệu đồng đóng thế chân để mong kiếm được một công việc sáng sủa hơn.

Lời hứa hẹn “mức lương $220/tháng, nếu không nghỉ ngày nào th́ sẽ nhận thêm $20 tiền chuyên cần, $20 tiền trợ cấp xa nhà, thêm tiền này tiền kia cũng sẽ vào khoảng $280 đến $300/tháng, với thời gian 8 tiếng/ngày” quả là một số tiền mơ ước cho những người nghèo như Phương Anh.

Thế nhưng khi đặt chân lên xứ người, th́ mọi việc đă trở nên tồi tệ hơn rất nhiều so với tất cả những ǵ được vẽ lên trong đầu cô, từ chuyện tiếp đón đến nơi ăn chốn ở, thiếu thốn tất cả mọi thứ. “Họ thu hết tất cả hộ chiếu, giấy tờ, và yêu cầu mọi người bắt tay vào làm việc ngay.”

Có điều, Phương Anh cũng như tất cả những công nhân khác không phải làm 8 tiếng mỗi ngày như lời nói lúc c̣n ở Việt Nam, mà mọi người phải làm việc mười mấy tiếng. Tuy nhiên, ai cũng cảm thấy rất vui, v́ nghĩ rằng ḿnh sẽ kiếm thêm nhiều tiền.

Cô kể, “Không ngờ sau 10 làm việc, em chỉ lănh được $10 với lư do em mới sang, và trong thời gian thử việc. Điều này, trước đó không ai nói cả.”

Hỏi ra, những bạn bè khác cũng đều lănh những mức lương vô lư như Phương Anh.

Cô nhớ lại, “Sau buổi tối hôm đó, tụi em cảm thấy bực tức, buồn bă, chán nản, và thất vọng vô cùng.”

Sau khi gọi về Việt Nam hỏi cơ quan chủ quản đưa người đi lao động và nhận được những lời giải thích không thỏa đáng, “tụi em, hơn 270 công nhân, quyết định đ́nh công yêu cầu điều chỉnh mức lương.”

Đỉnh điểm của cuộc đ́nh công đó, các nữ công nhân Việt Nam đă bị cảnh sát Jordan đàn áp một cách dă man bằng dùi cui, Phương Anh đă dùng điện thoại di động của ḿnh để quay lại h́nh ảnh đẫm máu đó.

Phương Anh lại gọi về Việt Nam cầu cứu với nơi đă đưa những người như Phương Anh đi lao động, những họ chỉ bảo “hăy cứ đi làm và tắt máy.”

Thế nhưng khi phái đoàn đại diện phía Việt Nam sang Jordan, các công nhân cũng không nhận được bất kỳ sự trợ giúp ǵ.

Cuối cùng, theo yêu cầu, các nữ công nhân trở về nước.

Riêng Phương Anh đă trốn ở lại với sự giúp đỡ của tổ chức SOS bởi những lời hăm dọa: “Phương Anh sẽ bị bắt khi đặt chân xuống sân bay Việt Nam v́ Phương Anh đă đứng lên vận động cuộc đ́nh công này; tiếp tay cho bọn phi chính phủ, phá hoại tài sản công ty, đ́nh công bất hợp pháp...”

Hành tŕnh đến bến tự do

Trong thời gian ở lại Thái Lan, từ ngày 28 tháng 3 năm 1008, Phương Anh đă nhiều lần nhận được những cú điện thoại hăm dọa của những người xưng là đại diện cho phía nhà nước Việt Nam. “Họ mang cả gia đ́nh, nhất là mẹ Phương Anh ra làm áp lực buộc Phương Anh trở về.”

Phương Anh tâm sự, “Khi sang đến đây em cảm thấy ḿnh rất may mắn, và cảm thấy đau ḷng khi nghĩ đến cảnh mẹ và những người thân c̣n kẹt lại. Em ước ǵ có phép màu nào để cả gia đ́nh em được đoàn tụ ở đây th́ em không c̣n ước mong ǵ hơn. Nhưng đó chỉ là ước mơ.”

Có lẽ, nhiều người Việt hải ngoại biết đến Phương Anh là biết đến một cô gái, nạn nhân của cái gọi là “xuất khẩu lao động” của nhà nước Việt Nam, người đă mạnh dạn lên tiếng tố cáo sự vô trách nhiệm của nhà nước đối với công dân của ḿnh, như một kiểu “mang con bỏ chợ.” Nhưng, ít ai biết đến những nỗi riêng tư mà cô gái ấy phải đánh đổi cho sự lên tiếng của ḿnh.

Ngày Phương Anh đi “xuất khẩu lao động,” cô để lại nhà người mẹ mang bệnh tim, đứa con gái lên 3 và 2 đứa con nuôi do chị cô mất tích, để lại.

Trong thời gian trốn lại ở Thái Lan chờ tổ chức BPSOS giúp sang Mỹ định cư, Phương Anh nhận được tin con gái 3 tuổi của ḿnh “bị điện giật chết.”

“Đó là ngày 1 tháng 8 năm 2008.” Người mẹ trẻ nghẹn ngào.

“Khi nghe tin, em không c̣n biết ǵ nữa hết. Em đă định chạy đường bộ trở về, nhưng bị mọi người chặn lại, sợ nguy hiểm cho chính em.”

Trong cơn tuyệt vọng, Phương Anh đă dùng đến thuốc ngủ để mong t́m cái chết. Tuy nhiên, người hàng xóm đă kịp thời cứu cô.

“Cảm xúc Phương Anh như thế nào trong khoảng thời gian đó?” Tôi hỏi.

Cô nhỏ giọng, “Là người theo đạo Công Giáo, em chỉ tin vào Chúa. Khi đó em chỉ biết cầu nguyện và nghĩ Chúa cho điều ǵ th́ ḿnh nhận, Chúa lấy đi cái ǵ ḿnh cũng xin vâng. Chỉ biết như vậy thôi.”

Sau hơn một tuần vật vă, lúc tỉnh lại, cô lại nghĩ đến mẹ, đến hai đứa con nuôi, “nếu bây giờ ḿnh chết đi th́ mẹ ḿnh sao đây, rồi 2 đứa con c̣n lại sao đây, mà ḿnh chết đi th́ coi như ḿnh đầu hàng bọn Cộng Sản rồi. Do đó em lại nghĩ ḿnh cần phải sống để cất lên tiếng nói tố cáo.”

Nghĩ vậy, và Phương Anh gắng gượng khuyên ḿnh cần phải sống.

“Đau lắm chị, điều đó sẽ ray rứt em cả cuộc đời. Chuyện t́nh cảm đă găy đổ. Ḿnh chỉ c̣n lại có đứa con. Nhưng v́ cái khó, cái nghèo, ḿnh mới phải để con lại đi làm kiếm tiền, để rồi con phải chết tức tưởi như vậy. Cả đời em sẽ không quên.” Người mẹ mất con thổn thức.

Tôi hỏi tiếp, “Biết Phương Anh sang Mỹ, mẹ có vui không?”

Giọng cô gái chùng xuống, “Mẹ em là người dân tộc, nên chẳng vui ǵ khi em xa quê. Suy nghĩ của một người phụ nữ dân tộc không giống đa số người Kinh đâu. Lại thêm mẹ em được người ta nói cho biết rằng, ‘Con bà là người theo bọn phi chính phủ, phản động’ th́ sao mà vui được hả chị?”

Ôm ấp nỗi niềm làm “đứa con bất hiếu, mẹ ốm đau bệnh tật mà con không có bên cạnh để chăm sóc, lại để lại tất cả mọi công việc nhà cho mẹ gánh vác,” Phương Anh, sau giọng nói mạnh mẽ tố cáo những ǵ mà “bọn Cộng Sản đă gây ra” đă bật khóc khi nói về gia đ́nh.

Có điều, cô gái đang được nhiều người biết đến trên các diễn đàn đấu tranh v́ quyền lợi của người công nhân làm việc trên xứ người đó, lại đang mang nặng thêm nỗi đau của người mẹ không được con cái cảm thông.

“Em c̣n hai đứa con nuôi, một đứa 18 tuổi, một đứa 16 tuổi. Có người nói với nó là mẹ nó là ‘phản động,’ nên nó rất giận em. Em nói măi nhưng nó vẫn không chịu hiểu, nó chuyển vào trường ở vùng sâu vùng xa đi học. Nó giận em nhiều lắm. Nó nói, “Con không muốn nói chuyện với mẹ nữa, mẹ đừng gọi cho con. Mẹ đă làm cho con xấu hổ, con thất vọng về mẹ.”

Phương Anh nói bằng giọng thảng thốt: “Em có tội ǵ để con ḿnh nói với ḿnh như thế chứ?”

Sau những khoảnh khắc bộc bạch nỗi ḷng, Phương Anh cho biết, “Ai cũng bảo em đang ở thiên đường, nhưng thực ḷng em vẫn chưa bao giờ vui, khi nghĩ về cảnh nhà của ḿnh. Với Phương Anh, khi nào mẹ ḿnh c̣n bên đó, khi nào con ḿnh c̣n bên đó, và bao nhiêu bạn bè ḿnh c̣n bên đó, sống dưới sự kềm kẹp đó th́ ḷng Phương Anh vẫn măi không thanh thản.”

Mạch Sống trích đăng từ Người Việt.

Posted on Monday, August 02 @ 15:47:46 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Chống Buôn Người
· News by ngochuynh


Most read story about Chống Buôn Người:
Công Nhân Việt Ở Jordan Được Cứu

Article Rating
Average Score: 3
Votes: 1


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Bạo Hành Gia Đ́nhChống Buôn Người


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang