Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
26742736
page views since June 01, 2005
MS95 - 06/10: Yêu Nhau Cởi Áo Cho Nhau

Truyện NgắnHưng Yên

- Cũng chịu ông thật, mới nằm xuống chừng mươi, mười lăm phút là đă ngáy được ngay, trong khi "người ta" th́ trằn trọc măi đến một, hai giờ sáng mà vẫn chưa chợp mắt được!

- Ờ ờ dễ ngủ thế đấy, nhưng cũng chỉ được vài ba tiếng đồng hồ rồi hai mắt lại thao láo chứ có ngủ tiếp được đâu, sau đó th́ thấy đêm sao mà nó dài quá…!

Đó là câu "than thở" mà đôi vợ chồng già này thường hay thở vắn than dài với nhau như thế đấy các vị ạ! Nói ra th́ lại sợ bị chê là già rồi mà c̣n không nên nết, hay sẽ bị bà xă cằn nhằn cho là vạch áo cho người xem, lưng chứ ở với nhau đă 52 năm, con đàn cháu đống rồi mà chẳng khi nào phải sống xa nhau, trừ cái đận trên 6 năm ở tù cải tạo của Việt Cộng là nằm khác giường, chứ ngoài ra bao giờ cũng chỉ "chung một giường" thôi. Nó quen đi rồi, không nghe thấy tiếng thở của nhau, hay là lâu lâu không đụng vào nhau một tí th́ cứ thấy nó trống vắng làm sao ấy, không ngủ được, âu cũng là cái tật!



Nằm chung giường, nhưng một người th́ trằn trọc đến một, hai giờ sáng vẫn chưa ngủ được, c̣n một người th́ đặt lưng xuống mới chỉ mươi, mười lăm sau đă ngáy kḥ kḥ. Vâng, thế nhưng mà có phải là ngáy kḥ kḥ rồi th́ "làm một phát" cho tời sáng đâu? Chỉ hai, ba tiếng đồng hồ sau là hai mắt lại thao láo, nên mới thấy sao mà đêm nó dài quá?

Đêm nó dài quá, không ngủ được nên đầu óc cứ nghĩ lung tung, hết chuyện nọ rọ chuyện kia, mới thấy như là: Ngày xưa các cụ ta h́nh như không có cái gọi là "tiếng sét ái t́nh" th́ phải? Bởi nếu không "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" th́ lấy nhau cũng là do bà mai, ông mối chứ chẳng phải tự nhiên mà nên vợ nên chồng đâu. Bởi thế mới có câu: "Ở đời có 4 cái ngu, làm mai lănh nợ gác cu cầm chầu"! Đẹp tốt th́ chúng hưởng, c̣n nếu chẳng ra ǵ th́ cứ ông mối bà mai chúng chửi, như thế có phải là nghề mai mối là nghề bạc bẽo nhất không?

Vâng, nếu chỉ nghĩ phớt qua th́ nó vậy, nhưng nếu chịu khó đi sâu vào tục ngữ, ca dao của ta một chút th́ lại thấy các cụ ta ngày xưa chẳng những đă yêu nhiều mà c̣n có những cử chỉ tỏ lộ t́nh yêu rất đẹp, nếu không th́ làm sao lại có những câu như thế này:

"Yêu nhau cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay"

"Yêu nhau mấy núi cũng trèo
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua"

"Yêu nhau chẳng lọ chiếu giường
Chỉ một tầu lá che sương cũng vừa"

"Yêu nhau trăm sự chẳng nề,
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng"

Và c̣n rất nhiều câu có nói đến chữ "Yêu" nữa, thí dụ như: "Yêu nhau cau bảy bổ ba, ghét nhau cau bảy bổ ra làm mười". Hoặc: "Khi yêu trái ấu cũng tṛn, khi ghét trái bồ ḥn cũng méo". Hoặc: "Khi yêu yêu cả đường đi, khi ghét ghét cả tông ti họ hàng…!" Một hôm chỉ có hai vợ chồng già với nhau, tôi hỏi bà xă: Theo ḿnh th́ câu "Yêu nhau cởi áo cho nhau, về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay" là người con trai cởi áo cho người con gái, hay người con gái cởi áo cho người con trai?

Cũng cần phải nói cho rơ ràng ba chữ "cởi áo cho" ở đây có nghĩa là người này cởi áo ḿnh đang mặc "đưa" hoặc "khoác" cho người kia, chứ không có nghĩa "mập mờ" như sự giải thích trong một bài phiếm của một vị mà chúng tôi đọc được ở trên "net" là người này cở áo của người kia ra để làm sự ǵ đó?

Nghe tôi hỏi là người con trai cởi áo cho người con gái hay người con gái cởi áo cho người con trai? Bà xă tôi trả lời ngay không cần nghĩ ngợi: "Rơ ràng là người con trai cởi áo đang mặc ra khoác cho người con gái chứ người con gái cởi áo của ḿnh ra thế nào được"! Tôi cho là câu trả lời chính xác, rồi trong đầu lại h́nh dung ra cảnh:

Một buổi chiều mùa thu đất Bắc, gió se se lạnh, chàng với nàng cùng đi trên con đường vắng, thấy nàng phong phanh chỉ một manh áo mỏng, run rẩy v́ rét thương quá đi thôi! Thế là mặc dù cũng chỉ mặc một tấm áo, chàng vẫn cởi ra khoác lên người nàng. C̣n "Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay" chỉ là một câu nói dối thậm vô lư nhưng lại rất có duyên. Trời rét căm căm thế này th́ áo mặc trên người chứ cởi ra vắt vai hay sao mà "qua cầu gió bay" được? Không nói th́ mẹ cũng biết thừa là đă cho ai rồi?!

Một điều nữa khẳng định hành động "cởi áo" là hành động của người con trai bởi hầu hết là người nam "đô" con hơn người nữ, nên người nữ mặc được áo của người nam chứ người nam không thể mặc vừa áo của người nữ được. Chẳng cần nói đâu xa, cứ ngay như vợ chồng già này thôi, áo của bà xă, tôi xỏ một cánh tay cũng không lọt chứ nói chi đến mặc cả một cái lên vào người. Các vị cứ tưởng tượng đi, một người nặng trên 160 pounds có thể mặc vừa áo của một người mà khi có da có thịt nhất cũng chỉ nặng không quá 115 pounds không? Thế nào chả có vị không đồng ư, hỏi rằng: Thế ca dao (hay là dân ca) ta cũng có những câu như thế này:

"Bồng bồng cơng chồng đi chơi
Đi đến chỗ lội đánh rơi mất chồng
Ông ơi cho tôi mượn cái gầu ṣng
Để tôi tát nước đem chồng tôi lên!"

Thế không phải là "chàng" nhỏ con hơn "nàng" hay sao?

Dĩ nhiên, nhưng trong trường hợp này dù "nàng" có cởi áo đưa cho "chàng" mặc th́ cũng không thể ứng với câu "Yêu nhau cởi áo cho nhau" được!

Tuy t́nh yêu của các cụ ta xưa không ồn ào, không một sống hai chết như ngày nay, nhưng cũng không kém phần lăng mạn, những câu sau đây nói lên sự lăng mạn đó:

"Ước ǵ sông hẹp một gang
Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi"

"Ước sao ăn ở một nhà
Ra vào gặp mặt kẻo mà nhớ thương"

"Ước ǵ có cánh như chim
Bay cao lượn thấp đi t́m người thương"

T́nh yêu chẳng những đă lăng mạn mà lại c̣n rất đẹp, hứa hẹn những điều chẳng biết có thực tế và có thực hiện nổi hay không:

"Trên trời có đám mây xanh
Ở giữa mây tím chung quanh mây vàng
Ước ǵ anh lấy được nàng
Để anh mua gạch bát tràng về xây
Xây dọc anh lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân"

T́nh yêu tuy lăng mạn như thế, nhưng kết thúc lại hiếm khi vượt ra ngoàt ṿng lễ giáo của gia đ́nh. Dù có yêu nhau thế nào đi nữa cũng vẫn phải được sự chấp thuận của đôi bên cha mẹ, vẫn phải qua mọi thủ tục, đủ mọi lễ nghi mới nên vợ nên chồng được. "Nhà có nóc, áo mặc không qua khỏi đầu"! Đó là những câu nói tỏ rơ sự tôn kính và uy quyền của cha mẹ đối với con cái. Cũng chính v́ thế mà khi đă kết hợp lại thành vợ, thành chồng rồi th́ h́nh như nó có một sự ràng buộc tuy vô h́nh nhưng rất bền vững. Xă hội Việt Nam ta ngày xưa hầu hết có nếp sống tập trung như những đại gia đ́nh. Không phải chỉ con cái tuy đă lập gia đ́nh rồi mà vẫn ở với cha với mẹ mà có khi ông bà, cha mẹ, con cái, cháu chắt đến 3, 4 đời vẫn sống quây quần, ràng buộc lấy nhau trong một khu nhà, v́ thế mà tôn ti, trật tự rất được coi trọng. Con cái, cháu chắt làm điều sai quấy chẳng những sợ làm ông bà, cha mẹ buồn ḷng, mà có khi c̣n sợ bị ông bà, cha mẹ quở mắng, trách phạt.

Người con gái ngày xưa đi lấy chồng là gánh cả giang sơn nhà chồng. "Thân gái 12 bến nước, trong nhờ đục chịu". "Đàn bà như hạt mưa sa, hạt rơi xuống giếng hạt ra ngoài đường". Và c̣n có những câu:

"Có chồng phải luỵ cùng chồng
Đắng cay phải chịu mặn nồng phải theo
Lên non cũng phải lên theo
Tay vịn chân trèo hái trái nuôi nhau"

Khi người con gái đă lấy chồng rồi th́ coi nhà chồng mới là nhà của ḿnh, coi cha mẹ chồng có khi c̣n quan trọng hơn cả cha mẹ đẻ ra ḿnh, v́ thế nên mới có câu: "Con gái là con người ta, con dâu chính thực mẹ cha mua về", và mới có hai chữ "gả bán".

Người con gái th́ thế, c̣n người con trai, có gặp phiền toái ǵ khi muốn lấy vợ không? Dĩ nhiên là có, chúng ta hăy nghe những câu than văn sau đây:

"Trời mưa cho ướt lá khoai
Công anh làm rể đă hai năm ṛng
Nhà em lắm ruộng nhiều đồng
Bắt anh tát nước cực ḷnh anh thay
Tháng Chín mưa bụi gió may
Cất lấy gầu nước hai tay rụng rời"

C̣n nữa, một anh khác lại than:

"Công anh làm rể chương đài
Đến nay đă được mười hai năm tṛn
Sức anh ngày một hao ṃn
Dù có cố gắng chẳng c̣n mấy hơi"

Con gái th́ đi làm dâu c̣n con trai th́ đi ở rể, tuy vậy mà dù lấy nhau v́ yêu hay chỉ do sự định đoạt, "gả bán" của cha mẹ mà một khi đă trở thành chồng, thành vợ rồi th́ cũng thuỷ chung, cũng ăn ở với nhau suốt đời suốt kiếp. Mấy câu thơ trong bài "T́nh già" của ông Phan Khôi cho ta thấy 2 chữ "Thuỷ chung" đó:

"Hay! nói mới bạc làm sao chớ
Buông nhau làm sao cho nỡ
Thương được chừng nào hay chừng nấy
Chẳng qua ông trời bắt đôi ta phải vậy
Ta là nhân ngăi đâu có phải vợ chồng mà tính việc thủy chung?"

Ư nghĩa thật rơ ràng "buông nhau làm sao cho nỡ, thương được chừng nào hay chừng nấy" v́ ta mới chỉ là nhân ngăi "đâu có phải vợ chồng mà tính việc thủy chung?"

Ngày xưa các cụ ta chẳng thấy nói tới tiếng sét ái t́nh, chẳng có nặng lời thề thốt, chẳng có mấy tháng, mấy năm t́m hiểu. Ngày xưa các cụ ta làm ǵ có cảnh anh dẫn em đi ăn nhà hàng, rồi đưa em đi shopping, rồi nay tặng bông, mai tặng nhẫn, mốt tặng kim cương, hột xoàn… Có chăng là khoác cho nhau manh áo cũ nặng mùi mồ hôi (cởi áo cho nhau) với những lời ước mơ nghe như viễn vông, không thực tế: Anh lấy được nàng, anh mua gạch bát tràng về xây, "xây dọc anh lại xây ngang, xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân"! Ấy thế mà khi đă thành vợ, thành chồng rồi th́ chung thuỷ với nhau cho đến già, đến chết, sinh con đẻ cái, làm nên một ḍng họ vững bền cho tới măi về sau.

So sánh với thời các cụ, chúng ta bây giờ sướng hơn nhiều. Chúng ta được tự do lựa chọn người chúng ta sẽ lấy. Chúng ta yêu nhau, t́m hiểu nhau chán chê rồi cưới hay không cưới là do ḿnh quyết định, chẳng cha mẹ nào ép buộc. Ngày cưới, sự có mặt của cha mẹ đôi khi chỉ có tính cách lễ nghi hay chỉ như một sự trang trí chứ không có tính cách quyết định, bởi v́ có mặt cha mẹ hay không th́ người ta cũng vẫn cứ cưới nhau. C̣n "làm dâu" với "ở rẻ" th́ hầu như đă trở thành truyện cổ tích. Bây giờ có khi mẹ chồng c̣n phải sợ nàng dâu chứ "bà cô bên chồng" là cái thá ǵ? Có nàng dâu c̣n ra điều kiện không cho mẹ chồng ở chung nhà. Có cặp đă mua hay thuê nhà sẵn rồi "cưới nhau xong là đi ", năm thỉnh mười thoảng anh chị mới dẫn nhau "đáo" về nhà cha mẹ chồng một lần cho phải phép.

Chúng ta có "tiếng sét ái t́nh", có t́nh yêu lư tưởng như thế và cũng đă có thời gian t́m hiểu nhau kỹ càng như thế, ấy vậy mà sao mới chỉ sau có mấy năm th́ đă chán nhau như chán cơm nếp nát? Đă chẳng có thiếu ǵ các anh, các chị học hành đỗ đạt bằng nọ bằng kia và tuổi đời cũng mới chỉ quá 40 một tí đă mấy lần thay vợ, đổi chồng, hay cho như thế mới thật sự là văn minh? Rồi c̣n con cái chúng ta nữa, đă có không thiếu những đứa trẻ có mẹ mà thiếu cha hoặc có cha mà không có mẹ. Có thể vật chất chúng không thiếu, nhưng tinh thần của chúng th́ sao? Đă có một lúc nào chúng ta ngồi b́nh tâm suy nghĩ và giật ḿnh v́ thấy là ḿnh chẳng những đă quá ích kỷ lại c̣n thua xa các cụ ta ngày xưa hay không?

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của BPSOS: http://www.machsong.org.]

Posted on Tuesday, May 25 @ 18:02:17 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Truyện Ngắn
· News by ngochuynh


Most read story about Truyện Ngắn:
Nói Chuyện Về Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam

Article Rating
Average Score: 3
Votes: 1


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang