Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
22983237
page views since June 01, 2005
MS85 - 08/09: Nhập Gia Tuỳ Tục!

Truyện Ngắn

Hưng Yên

- Ông sao mà cứ hay bắt bẻ từng li từng tí một, ở Mỹ đă 19, 20 năm rồi mà chẳng thay đổi chút nào? Bên này th́ “đàn” nào cũng phải đi làm cả, có khi đàn bà c̣n làm những công việc gay go hơn đàn ông nữa chứ, ở đấy mà “Thiếp trong cánh cửa chàng ngoài chân mây”, có mà đói ră họng ra!

- Ai chả biết bên này th́ “đàn” nào cũng phải đi làm cả, nhưng ḿnh là người Việt Nam, ít nhất ḿnh cũng phải giữ lại một chút ǵ những cái hay cái đẹp của ḿnh chứ? Mỹ khác, Việt Nam khác. Mỹ đang căi qua, căi lại, dơ thẳng cánh tát vào mặt chồng cái bốp th́ chẳng sao, chứ đàn bà Việt Nam mà làm như vậy coi có được không? Có chấp nhận được không? Có c̣n là người Việt Nam nữa không?

- Dĩ nhiên là không chấp nhận được, nhưng người chồng cũng phải làm sao cho xứng đáng là một người chồng chứ? Bây giờ - lại đang ở Mỹ - mà c̣n cái kiểu “chồng chúa vợ tôi” hay là hơi một tí th́ hùng hùng, hổ hổ, thượng cẳng tay, hạ cẳng chân th́ ai mà để yên cho, nó không bỏ đi lấy thằng khác mới là lạ?!

Đó là một mẩu “tranh căi” giữa tôi và bà xă của tôi đấy các vị ạ! Chúng tôi sống với nhau đă 51 năm; cũng vào tháng này năm trước, các con tôi, chúng đă tổ chức lễ mừng 50th Anniversary của bố mẹ, đông và vui thật là vui. Nói như thế không phải để “nổ”, mà chỉ muốn nói chàng và nàng nay đều đă… cúp b́nh thiếc, chàng trên 7 bó, c̣n nàng trên 6 bó mất rồi!



Nhớ lại ngày đó hai đứa đều c̣n trẻ măng và nàng đúng là: Em hiền như ma sơ. C̣n chàng lúc nào cũng nhả khói thuốc như một cái đầu máy xe lửa, có độ c̣n bầy đặt hút ống vố như một ông cụ non nữa chứ. Nhưng mà có sao đâu? “Làm trai biết đánh tổ tôm, uống trà Chính Thái, xem nôm Thuư Kiều” cơ mà! Trong bàn nhậu, không biết hút thuốc, không biết uống rượu, bị chúng kêu là “Nguyễn thị…”! Ngày đó nàng có sạp bán đồ Mỹ ở ngoài chợ, thỉnh thoảng để lại cho chàng một “can 79” hay một “can Half and half”; hai thứ này trộn vào với nhau nhồi vào ống vố mà hút th́ cả xóm cũng ngửi thấy mùi thơm. C̣n rượu ngon Hennessy hay Ông già chống gậy (Johnnie Walker) bong mất cái băng “ga răng ty”, bán th́ mất giá nên để cho chàng uống. Khoẻ người thôi chứ có sao đâu? Với lại… “Thứ nhất quân tử ngà ngà, thứ nh́ quân tử đường xa mới về”, cứ là… phải biết nhé!

Ngày đó - cái hồi c̣n trẻ ấy - sao mà em hiền thế? Ở Việt Nam em không cấm anh hút thuốc lá Mỹ và uống rượu Mỹ. C̣n nay đang ở Mỹ, thuốc lá Mỹ với rượu Mỹ mua lúc nào chả được, thậm chí con nó mua biếu bố mấy chai rượu hoặc mấy bao thuốc lá th́ mẹ lại “ca cẩm” cả ngày, cho là… chất độc! Thế là: Em không c̣n hiền như ma sơ nữa, cho nên những thói quen ngày trước anh bỏ phứt cho rồi!

Đă mấy năm nay tôi bỏ hút thuốc, bỏ uống rượu, bỏ luôn cả… cà phê! Bây giờ mà hút vào một điếu thuốc sao thấy đầu óc nó quay cuồng, ruột gan lại nôn nao muốn ói. Ngày trước mang tiếng là tửu lượng kém cũng tu được vài, ba lon Budweiser một lúc, c̣n bây giờ 1 lon bia uống không hết, c̣n cà phê th́… năm thỉnh, mười thoảng, khi uống khi không, không ghiền. Nói chung là tôi bỏ tất, bỏ tất tần tật, chỉ không… bỏ em thôi!

Cũng có người cho là kỳ quái, viết văn, làm thơ mà không rượu chè, không cà phê thuốc lá th́ lấy hứng đâu mà viết? Nhà văn sừng sỏ Mai Thảo: “Ta thấy h́nh ta những miếu đền, tượng thờ ngh́n bệ những công viên” vậy mà khi sắp thở hơi cuối cùng cũng c̣n th́ thào 3 tiếng “cho điếu thuốc”! Tôi bảo so sánh tôi với Mai Thảo chẳng khác ǵ so sánh một con đom đóm với ngọn hải đăng. Tôi có viết bao nhiêu cũng không bằng Mai Thảo được, v́ thế có hút thuốc, uống rượu, uống cà phê… hay không cũng chả có ảnh hưởng ǵ bao nhiêu!

Ở Việt Nam hút thuốc, uống rượi, chơi chim, đá gà, cứ là thả dàn. Thịt một chú dê xồm, muốn cho không có mùi dê th́ cho dê uống rượu rồi cột dê vào gốc cây sau đó lấy roi thẳng tay mà quất khiến nó chạy ṿng ṿng toát bồ hôi là hết mùi dê. Làm thế mà chẳng gặp phiền toái ǵ. Nay ở Mỹ mà làm những điều kể trên sao dễ vào nhà đá quá. Cấm hút thuốc nơi công cộng hay nơi trường học. Hai anh vơ sĩ lên đài, đánh nhau hộc máu mồm dồn máu mũi, hoặc anh nọ đá trúng “dế” anh kia nằm dẫy tê tê. Không sao v́ đó là thể thao, là sport. C̣n cho hai con gà đá nhau là tàn nhẫn, là hành hạ súc vật. Cũng thế, uống rượu huyết dê, ăn tiết canh dê, lẫu dê, tái dê, dê 7 món, dê xào lăn… cứ tha hồ; chứ c̣n cột dê vào gốc cây lấy roi mà quất cho dê chạy ṿng ṿng toát bồ hôi đặng hết mùi dê là hành hạ súc vật, là tàn nhẫn là ra toà phạt tiền rồi vào nhà đá.

Người ta kể chuyện tại thành phố New Orleans tiểu bang Louisiana có ông Việt Nam kia thích nuôi chim quư. Ông ta đă làm một cái lồng bẫy và đă bắt được một con chim rất đẹp. Có lẽ đây là một loại chim hiếm nên mặc dù đă ở New Orleans mấy năm mà ông chưa hề nh́n thấy một con chim cùng loại với con chim này lần nào. Bẫy được con chim quư, ông ta làm một cái lồng thật đẹp để nuôi, ra chợ mua thức ăn đặc biệt của chim về cho chim ăn. Nói chung là ông ta cưng quư con chim hơn cưng quư một người t́nh. Bạn bè tới nhà, ông hănh diện khoe ḿnh có được con chim lạ. Cho tới một hôm, tự nhiên có xe cảnh sát chớp đèn đậu trước cửa nhà, rồi một ông police đi cùng với một ông wildlife vào nhà trao cho ông một cái ticket. Sau đó ông phải ra toà với số tiền phạt 500 Đô La, c̣n có bị c̣ng tay nhốt cô nếch ngày nào không th́ không thấy nói. Cái tội ông đă phạm phải là làm mất tự do của một “con chim khách”. Con chim ông bẫy được không phải “cư dân” của Louisiana. Luoisiana không có loại chim này, nó từ tiểu bang khác “du lịch” tới New Orleans th́ bị nạn, bị ông bắt nhốt. Mặc dù bắt nhốt để nuôi thôi chứ không phải để hành hạ nhưng đó vẫn cứ là phạm luật.

Có người cho luật pháp Mỹ có nhiều cái ấm ớ chỉ tại mấy ông mấy bà - nhất là mấy bà - ăn no rửng mỡ, không có việc ǵ làm bầy ra. Lập hội nọ, lập hội kia, đ̣i cái này, đ̣i cái nọ… Dĩ nhiên các bà đ̣i nam nữ b́nh quyền, các bà lập hội bảo vệ phụ nữ, hội bảo vệ trẻ em, hội bảo vệ súc vật… là tốt. Nhưng sao không thấy hội bảo vệ thai nhi mà lại đ̣i tự do phá thai? Thai nhi chưa phải là con người sao? Chưa phải là sự sống sao? Rồi c̣n đ̣i tự do giới tính, hai mụ nạ ḍng lấy nhau, hai ông đực rựa râu ria xồm xàm đưa nhau ra toà lập hôn thú, một ông làm chồng, một ông làm vợ thật là khiếp đảm. Toàn là những thứ trái với tự nhiên! Nhưng biết làm sao được? Ḿnh ở nước người ta th́ phải tuân theo luật pháp của người ta: “Nhập giang tuỳ khúc, nhập gia tuỳ tục, đi nước Lèo ăn mắm ngoé”. Tuy vậy mà chỉ nên học những cái hay thôi chứ cái dở th́ chẳng nên bắt chước.

Có những cái của họ ḿnh cho là ấm ớ nhưng vẫn không được phạm vào v́ đó là luật. Anh giết dê, anh uống rượu huyết dê, anh ăn tiết canh dê th́ mặc kệ anh, nhưng anh lấy roi quất túi bụi vào con dê là không được, là anh đă đối sử tàn ác với súc vật, là anh đă phạm luật! Con chim nó đang bay nhảy tự do, nó từ nơi khác tới, anh bắt nó nhốt lại. Mặc dù là anh cưng nó, anh vẫn cho nó ăn uống no đủ, nhưng anh nhốt nó, làm mất tự do của nó là anh phạm luật. Thế đấy! Dù có nhiều điều ḿnh cho là ấm ớ nhưng vẫn phải công nhận là họ “Thượng tôn pháp luật”. Đă làm ra luật, đă có luật th́ phải tôn trọng luật, lời nói đi đôi với việc làm chứ không có cái kiểu “Nói lời rồi lại nuốt lời, cứ như con chó mửa rồi lại ăn” như Bác và Đảng ta đâu.

[Ngày Miền Nam Việt Nam mới hoàn toàn được “giải phóng” đi đến đâu cũng thấy khẩu hiệu: "Không có ǵ quư hơn độc lập tự do”. Sướng nhá, “ranh ngôn” của Bác đấy! Thế nhưng đừng thấy thế mà tưởng bở, Bác nói một đàng, Bác và tay chân bộ hạ, đồng đảng của Bác làm một nẻo. Mấy trăm ngàn Quân, Công, Cán chính miền Nam vào tù ráo trọi. Mà chẳng phải chỉ tù năm bữa, nửa tháng hoặc đôi ba tháng mà là: 3 năm, 6 năm, 9 năm, 12 năm… Có người tù tới 20 năm, hết nửa đời người rồi c̣n ǵ? Thế mới biết câu nói của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là vô cùng đúng đắn và chính xác: “Đừng nghe những ǵ Cộng Sản nói, mà hăy nh́n những ǵ Cộng Sản làm”!]

“Nhập gia tuỳ tục”! Đến ở nhà người ta th́ phải giữ theo “lễ giáo” nhà người ta, chứ c̣n “học” hay “bắt chước” th́ cũng c̣n tuỳ. Cái ǵ đáng học, cần học mới học, c̣n những ǵ tốt đẹp của ta th́ ta phải giữ.

Ở Việt Nam ta, đừng nói đến cái thời Cộng Sản bây giờ v́ nó “bát nháo” hết rồi, c̣n cứ b́nh thường ra những: “nhân, nghĩa, lễ, trí, tín” hay “tiên học lễ hậu học văn” hoặc “cá không ăn mắm cá ươn, con căi cha mẹ trăm đường con hư” muôn đời vẫn đúng. Tuy nhiên vẫn có nhiều điều cần phải thay đổi.  Ngày trước chúng ta học:

Con ơi muốn nên thân người,
Lắng tai nghe lấy những lời mẹ cha:
Gái thời giữ việc trong nhà,
Khi vào canh cửi khi ra thêu thùa.  
Trai thời đọc sách, ngâm thơ,
Dùi mài kinh sử để chờ kịp khoa.
Mai sau nối được nghiệp nhà
Trước là đẹp mặt sau là ấm thân!

Bây giờ thời thế đổi thay, nhất là lại ở bên Mỹ này, con gái không c̣n chỉ “giữ việc trong nhà” với “khi vào canh cửi, khi ra thêu thùa” nữa mà trai hay gái ǵ cũng đều phải lăn ḿnh ra ngoài đời cả. Trai hay gái ǵ cũng đều phải “dùi mài kinh sử để chờ kịp khoa”cả. V́ thế mà những đặc quyền đặc lợi dành cho người đàn ông ngày xưa bây giờ không c̣n nữa. Câu nói “Trai năm thê bẩy thiếp, gái chính chuyên chỉ một chồng” bây giờ trở thành lỗi thời rồi!

Thời nay là thời của nam nữ b́nh quyền. Trách nhiệm ngang nhau th́ quyền lợi cũng ngang nhau. Dĩ nhiên xét về mặt “thể chất và tâm lư” th́ người nam và người nữ khác nhau nên sự ưa thích cũng khác nhau. Vậy th́ người đàn ông thích một người đàn bà như thế nào?

• Dĩ nhiên ngoài sắc đẹp, người đàn ông thích nhất là một người đàn bà nhẹ nhàng, kín đáo và đằm thắm. Nói một cách khác: Đă là đàn bà th́ phải có “nữ tính”! Câu nói nghe có vẻ như vô lư, làm sao đă là đàn bà mà lại không có nữ tính được? Vậy đấy: Đàn bà mà đ̣i chỉ huy chồng, kiêu căng, ngạo mạn, nóng nẩy, hấp tấp, lúc nào cũng… quang quác (xin lỗi) là người đàn bà không có nữ tính!

Cứ coi là như thế đi, thế c̣n người đàn ông th́ phải như thế nào đàn bà mới thích?

• Phải thật sự là một người đàn ông. Câu nói: “Trai tài gái sắc” tuy vẫn đúng, nhưng thời bây giờ không thiếu ǵ những người đàn bà có tài, có khi c̣n “tài” hơn chồng, kiếm nhiều tiền hơn chồng vậy mà họ vẫn yêu quư và tôn trọng chồng bởi chồng họ có phong thái của người đàn ông: Giản dị, bao dung, rộng lượng và… biết chiều chuộng.

Thời thế đổi thay, môi trường sống đổi thay, cuộc sống đổi thay nên những: Tam cương, Ngũ thường và Tam ṭng, Tứ đức là những tiêu chuẩn về đạo đức, về cách sống cho người đàn ông, cho người đàn bà cũng đổi thay, có cái cần phải giữ mà có cái cũng nên bỏ.

Thí dụ:     

• Đối với người đàn ông: Tam cương là quân thần, phụ tử và phu phụ. Quân thần là vua tôi th́ thời bây giờ làm ǵ có vua tôi nữa mà phải giữ. Chỉ c̣n phụ tử là cha con và phu phụ là chồng vợ th́ vẫn phải giữ.

Kế đến ngũ thường tức là:

1- Nhân: Ḷng yêu thương đối với muôn loài, muôn vật.
2- Nghĩa: Cư xử công b́nh, theo lẽ phải.
3- Lễ: Tôn trọng, hoà nhă trong khi cư xử với mọi người.
4- Trí: Sự thông biết lư lẽ, phân biệt thiện ác, đúng sai.
5- Tín: Giữ đúng lời, đáng tin cậy.
Đó là tam cương và ngũ thường cho người đàn ông.

• C̣n người đàn bà ngày xưa th́ phải: Tam ṭng, Tứ đức. Tam ṭng là tại gia ṭng phụ, xuất giá ṭng phu, phu tử ṭng tử có nghĩa là: Ở nhà th́ theo cha, lấy chồng th́ theo chồng, chồng chết th́ theo con. Đối với thời buổi bây giờ, cái “Tam ṭng” này thấy đă quá lỗi thời, cho dù có bắt buộc chắc cũng chả ai theo.

C̣n tứ đức là:

1- Công: Khéo léo trong việc làm.
2- Dung: Hoà nhă trong sắc diện.
3- Ngôn: Nhẹ nhàng, mềm mại trong lời nói.
4- Hạnh: Nhu ḿ trong tính nết.
Tam ṭng th́ bỏ c̣n tứ đức lại vẫn phải giữ. Một người đàn bà cho dù giỏi, đẹp thế nào mặc ḷng mà không đủ “tứ đức” th́ cũng chả đáng quư ǵ mấy!

Nói tóm lại “Nhập gia tuỳ tục”, ở nước người ta th́ phải tôn trọng luật pháp của người ta, phải tôn trọng “văn hoá” của người ta. Tuy vậy vẫn chẳng nên quên ḿnh là người Việt Nam. T́nh phụ tử, nghĩa phu thê của ḿnh thật đáng trân quư. Hăy tôn trọng và nhường nhịn nhau. Dù không c̣n t́nh cũng c̣n nghĩa. Rồi c̣n lễ giáo của gia đ́nh, c̣n hạnh phúc của con cái. Người ta có thể dễ dàng đưa nhau ra toà xin ly dị chỉ v́ không c̣n thấy hợp với nhau nữa. Người ta có thể đưa tay sáng vào mặt chồng một cái chát giữa chốn đông người cũng chẳng sao! Nhưng người Việt Nam ḿnh th́ không được, “văn hoá” của ḿnh không cho phép làm như thế.

Có người cho rằng nền tảng của gia đ́nh bây giờ thật là mong manh, càng giầu có, càng đẹp tốt bao nhiêu th́ lại càng… dễ thay vợ đổi chồng bấy nhiêu! Báo chí đă chả đăng có bao nhiêu cặp: vợ là hoa khôi, hoa hậu, chồng là đại gia, giầu có. Lúc mới lấy nhau th́ hạnh phúc lắm lắm, tưởng như là “sông có cạn, núi có ṃn, chân lư ấy chẳng bao giờ thay đổi!” (“ranh” ngôn của Bác) Ấy thế mà mới chỉ mấy năm sau đă mỗi người mỗi ngả, chẳng những bỏ nhau mà c̣n rêu rao kể xấu nhau nữa! Y hệt như :

“Mối t́nh Trung Quốc với ta,
 Qua đêm tới sáng đă ra kẻ thù!”

Sao thế? Bởi nó không đặt nền tảng trên sự thành thật, thương yêu, kính trọng và nhường nhịn nhau mà chỉ có hời hợt, lợi dụng nhau. Tóm lại: ăn theo thuở, ở theo thời, nhập gia tuỳ tục nhưng đừng bao giờ quên ḿnh là người Việt Nam!

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]

Posted on Thursday, July 09 @ 12:23:34 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Truyện Ngắn
· News by ngochuynh


Most read story about Truyện Ngắn:
Nói Chuyện Về Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam

Article Rating
Average Score: 4
Votes: 2


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang