Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
23197218
page views since June 01, 2005
MS84 - 07/09: Người Mẹ

Truyện Ngắn

Truyện Ngắn Tích Lan
Trần Hồng Văn Phóng Tác

Lúc đó bà đang ủi chiếc quần tây, chiếc quần c̣n mới và đẹp mà nó vẫn dành để mặc vào ngày Chủ Nhật. Bà ta chăm chú ủi mạnh trên một lớp nhăn th́ bà chủ tiệm bán vải ở đầu đường đi ngang qua. Khi thấy chiếc cửa sổ mở và bà đang ủi, bà chủ tiệm vải nói lớn:

- Tai nạn thảm khốc tại Kalogreza! Bà có nghe ǵ không?

Bà quay đầu ra ngoài:

- Không, tôi chẳng biết ǵ cả. Thằng Yannis của tôi…

- Tôi không biết thằng Yannis có ở đó không. Cô em chồng của tôi vừa điện thoại báo cho biết như vậy. Vụ nổ làm cho tất cả thợ thuyền đang làm ở trong hầm mỏ chết ngay tại chỗ.

Nghe vừa xong th́ toàn thân bà tê cứng. Quên hẳn chiếc bàn ủi, chiếc quần của thằng con bắt đầu bốc khói, bà chạy vội ra chiếc cửa sổ:

- Bà c̣n nghe thấy ǵ nữa không? Nói cho tôi biết với, tôi đang sốt ruột đây này.



- Tôi chẳng nghe ǵ khác hơn. Cô em chồng của tôi nói là tất cả thợ thuyền trong ca từ hai tới mười giờ bị nổ tung ra từng mảnh vụn. Hầm mỏ bị xập đè nát tất cả mọi người. Thế… thằng Yannis của bà làm ở ca mấy vậy?

- Hai tới mười giờ. – Bà trả lời như đang ở trong trạng thái bị thôi miên.
Tiếng ai đó gọi từ cửa hàng vải như thể có khách hàng đang đợi. Bà chủ tiệm vội nói với bà:

- Tôi phải đi, can đảm lên, bà nhé. Có thể nó thoát được tai nạn này.
Bà quay trở lại, rút chiếc bàn ủi ra. Chiếc quần đă cháy hai miếng lớn, nhưng nào có nghĩa ǵ, điều quan trọng nhất hiện giờ là thằng Yannis, đứa con trai của bà, chiều hôm nay, chiều thứ Bảy, và ca làm việc từ hai tới mười giờ đêm.

Bà khoác vội chiếc áo vào, mắt nh́n tấm h́nh của cha nó treo trên tường. Khựng lại trong một phút. Có nên nói cho ông ấy biết tin này hay nên giữ im lặng? Trong h́nh, ông nh́n bà với đôi mắt và nụ cười hiền từ như thể tất cả đều b́nh yên, chẳng có ǵ quan trọng xảy ra cả, cũng giống như ánh mắt và nụ cười với bà lúc ông bị quân Đức tới nhà bắt đi vào năm 1944, ngày 11 tháng Tám. Lúc đó thằng Yannis đang tập ḅ, miệng bi bô “Ba… Ba…”, và rồi cha nó chẳng bao giờ bước chân trở về căn nhà này nữa. Ông ta biến mất từ đó, người ta nói ông bị dẫn sang Đức, tới trại tập trung Buchenwald hay Dachau ǵ đó. Nhưng nào có nghĩa ǵ, khi người đàn ông bị bắt đi, thế là hết.

Muốn tới Kalogreza phải xuống xe hai lần. Trước hết từ nhà tới Perama phải đi bằng xe điện, xuống ở trạm Piraeus, từ đó tới quảng trường Omonia bằng xe lửa rồi từ quảng trường này tới Kalogreza bằng xe buưt. Bà đă đi Kalogreza một lần rồi, cách đây khoảng một năm rưỡi khi ông chú của Yannis có dịp đi ngang qua Piraeus. Người chú này là em của cha Yannis và cũng là cha đỡ đầu của nó, ông ta sống ở Hoa Kỳ từ nhiều năm, tại một thành phố gọi là Detroit. Bà vội vă tới nơi làm việc để báo cho nó biết là ông chú này chỉ ghé Piraeus có vài giờ thôi, v́ vậy sau khi tan việc phải tới thăm ông ta. Bây giờ bà lại đi gặp nó, nhưng với một mục đích khác, một sự đau đớn đứt gan đứt ruột.

Bà vội vă ra khỏi nhà, nhưng trước đó bà đă quên không mang theo chiếc khăn tay. Bên ngoài trời lạnh lắm, trên đường đi bà vừa nôn nóng sao cho chóng tới nơi vừa khóc, trong bụng lại thầm trách tại sao lại quên không mang theo chiếc khăn tay. Bà nghĩ là mọi người trên xe điện cũng như trên xe lửa nh́n bà với đôi mắt ngạc nhiên khi thấy bà lau nước mắt, nước mũi bằng chiếc khăn choàng đầu.

- Nếu ḿnh là con chim th́ bay tới nơi từ lâu rồi.

Bà lẩm bẩm măi câu này mà ngày xưa bà hay hát, khi chồng bà c̣n ở nhà với bà chứ không phải chỉ là bức h́nh lạnh lẽo như bây giờ. Giờ đây bà đang nôn nóng tới Kalogreza và khi con tàu rời Monastiraki để tới quảng trường Omonia, trong đầu bà đang lùng bùng câu hát trên. Bất chợt một giọng nói đàn ông vang trên đầu:

- Bà ngồi xích vào một chút được không?

Hắn ta đeo chiếc cà vạt nâu, ôm một chiếc cặp da đen to phồng như thể đang ôm một đứa bé. Bà xích người vào trong góc nhưng thân h́nh to lớn của hắn đẩy bà ép dí sát vào thành tàu. Đầu óc ngổn ngang trăm mối đến khi nhận ra th́ mới biết là chiếc xe điện đă đi qua quảng trường Omonia và cả trạm kế nữa. Cuối cùng bà phải xuống trạm Attiki.

Từ nhà ga, phải đi ngược dốc về phía đường Patissia, bà phải dừng chân nhiều lần để thở. Mấy năm gần đây, bà phải chịu đựng chứng khó thở, nhưng mỗi khi nghĩ tới thằng Yannis bà lại cố gắng lết chân bước tới. Lần tay vào chiếc ví và đếm xem c̣n được bao nhiêu tiền. Cả thẩy là 11.60 drachmas. Bà tự nhủ là không biết có đủ cho một cuốc xe tới Kalogreza không đây. Tới quảng trường Ameriki, hàng dăy xe taxi đậu chờ khách, bà tới gần một chiếc rồi hỏi giá.

- Tôi chỉ có 11.60 drachmas thôi. Bà nói với người tài xế xe taxi với một giọng nhỏ nhẹ như thể phạm phải lỗi lầm ǵ. Người tài xế nói là không thể được, giá cuốc xe từ đây tới Kalogreza gấp đôi số tiền bà có.

Bà đứng im suy nghĩ;

- Nhưng nếu tôi cứ đi rồi thằng Yannis sẽ trả th́ sao?

Người tài xế hỏi lại:

-Yannis?

- Nó là con trai tôi. – Bà trả lời với giọng ngạc nhiên như thể tại sao ông ta lại không biết Yannis là ai.

Người tài xế đồng ư rồi mở cửa xe cho bà:

- Như vậy th́ khác rồi.

Khi một chân bước vào xe, bà chợt nghĩ:

- Nhưng nếu Yannis…

Bà vội rút chân ra khỏi xe, hai tay vo tṛn chiếc khăn choàng:

- Chẳng may thằng Yannis…

Ư nghĩ đó làm toàn thân bà lạnh toát, cái lạnh chạy nhanh vào tâm can, vào xương tủy làm cho bà muốn quỵ ngă xuống đường. Bà lắp bắp nói:

- Thôi, tôi đi bằng xe buưt cũng được.

Rồi bà chập choạng bước nhanh vào bóng đêm trong thành phố lạ.
Khi bà tới vùng mỏ, tất cả đều im lặng. Một ư nghĩ thoáng trong đầu, bà cho đó chỉ là một lầm lỗi mà thôi. Cú điện thoại bà chủ tiệm vải nhận được là một cái ǵ khác chứ không phải là tại nạn ở Kalogreza. Vạn vật ở đây im lặng quá, tất cả được bao chùm bằng một màn sương đêm lạnh lẽo mùa đông. Nhưng khi đi qua lớp hàng rào của hăng, bà thấy một toán người trong đó có cả hai viên cảnh sát đang đứng túm tụm nói chuyện trước một căn lán, chiếc xe hơi đậu gần đó có đèn đỏ trên nóc; bà c̣n thấy vài người đàn bà và trẻ con nữa. Trước kia bà chưa từng nh́n thấy cảnh tượng như vậy.

Bà tiến gần lại đám đông, trái tim quặn đau. Một người thợ mỏ mặt mũi c̣n bê bết máu đứng bên cạnh là người vợ nắm chặt tay chồng, ông ta đang giảng nghĩa điều ǵ đó cho mọi người chung quanh.

- Yannis?

Bà nói với người cảnh sát và một người mặc thường phục đang hút thuốc liên tục.

Họ hỏi tên và họ con của bà v́ trong ca làm việc từ hai tới mười giờ có tới năm người cùng có tên là Yannis. Khi bà nói họ của nó, chẳng ai trả lời con bà hiện giờ ở đâu ngoại trừ một việc là mọi người quay lại nh́n bà chăm chú. Bà cũng nhận thấy người vợ của ông thợ mỏ đứng kia ôm người chồng chặt hơn trước.

- Yannis.

– Bà lặp lại lần nữa, may mà người cảnh sát nhanh tay giữ bà lại, nếu không th́ bà đă quỵ ngă xuống rồi.

Không, bà không thể sống được nữa nếu không có con bà. Giờ đây chỉ c̣n hy vọng độc nhất là đi t́m thằng con trong nhà xác. Nếu may mắn kiếm được, bà sẽ ôm lấy nó, bồng nó lên trong tay, sưởi ấm nó như người vợ ngoài kia đang làm.

Khi người ta nói là có thể thằng Yannis ở trong đó, tim bà tràn ngập hy vọng. Nếu như có một phép lạ nào đó xảy ra khiến cho thằng Yannis của bà thoát khỏi cái lạnh lẽo trong ḷng đất. Nhưng nếu như ḷng đất ác nghiệt kia nuốt nó đi, nó sẽ hoàn toàn cô độc, không có ai khóc cho nó, không ai chải tóc cho nó, không có lấy một nén nhang. Nếu mà bà kiếm được nó ở trong đó th́ bà sẽ mang nó về nhà, tắm rửa cho nó, thay bộ đồ đẹp nhất mà nó thường mặc vào ngày chủ nhật, đó là chiếc áo màu xanh và chiếc quần mà bà đang ủi dở dang, c̣n hai miếng cháy th́ chẳng sao cả, bà sẽ vá và mạng lại, bà biết mạng và sửa mà chẳng ai nhận ra được. Bà sẽ diện cho nó như khi c̣n bé bà thường dẫn nó đi chơi vào mỗi chiều chủ nhật. Nếu không thấy nó… Bà phải trở về căn nhà nhỏ một ḿnh. Ngày mai, Chủ Nhật, trơ trọi một ḿnh và những ngày sau đó, cô độc và măi măi…

Không có tên thằng Yannis ở nhóm thứ nhất gồm tám người thoát ra được khi đường hầm nổ và xụp. Họ có danh sách đầy đủ tám người. Viên cảnh sát đang cầm và đọc danh sách này cho bà nghe rơ ràng từng tên một. C̣n hai mươi người nữa trong ca này, tất cả là hai mươi tám người. Trong số hai mươi người không kịp thoát ra được th́ có bốn người đă được đào thấy và hiện đang nằm trong nhà xác. Số mười sáu người c̣n lại hiện c̣n ở trong đường hầm, nằm co quắp trong ḷng đất như thể những chiếc bào thai đă chết.
Viên cảnh sát nói với bà:

- Chắc chắn là con bà không có tên trong danh sách những người sống sót. Nó là một trong số… những người c̣n lại. Bà hăy tới và nh́n xem có thể nó là một trong bốn người đang nằm trong nhà xác. Họ di chuyển những cái xác đó nhanh quá, tôi chưa kịp lập danh sách. Nếu không phải là một trong bốn người th́… Có nghĩa là nó là một trong những người hiện c̣n nằm trong đường hầm và bị chôn sống. Không ai biết được là đến khi nào chúng tôi mới mang họ lên được. Ba ngày, năm ngày, mười ngày… Hay có lẽ chẳng bao giờ.”
Gần nửa đêm, bà tới khu nhà xác trong tỉnh, một người gác cao lớn vừa vặn chiếc nút t́m đài trên chiếc máy radio vừa nói với bà:

Xác chết ở hầm mỏ? Để ở trong đó, hành lang thứ hai bên phải, cửa thứ nhất bên trái.

Bà đứng im nh́n hắn ta rồi lại nh́n người bên cạnh. Bà đợi họ đưa đi v́ suốt đời bà chưa bao giờ đặt chân tới nhà xác cả.

Bà tự đi đi. - Hắn nói với bà. – Sao lại nh́n tôi như vậy? Chúng tôi làm công việc được giao phó, họ đă được đặt nằm riêng và phủ lại đàng hoàng rồi. Đủ với số lương rẻ mạt mà nhà nước trả cho chúng tôi. Trả vừa đủ để phủ họ lại.
Như thể nổi nóng với số lương hàng tháng, hắn vặn tối đa chiếc radio, bản nhạc kích động vang ầm cả khu nhà xác. Người thứ hai quát lên:

- Vặn nhỏ xuống.

- Tại sao? Sợ phải làm phiền khách hàng à?

Khi chiếc radio đă được vặn nhỏ lại, người thứ nh́ quay lại nói với bà:

- Chúng tôi đă chỉ cho bà mọi thứ rồi. Hành lang thứ hai bên phải rồi tới cửa đầu tiên bên tay trái.

Bà lủi thủi bước đi, ngực bà như đeo một ḥn đá thật nặng. Khi tới gần hành lang chính, tên cao lớn nói vọng theo:

- Này bà kia ơi, cứ mở cửa mà đi thẳng vào. Không cần gơ đâu nhé.
Bà theo lời chỉ dẫn bước đi. Hành lang thứ hai bên phải, cửa đầu tiên bên trái. Bà tưởng là cánh cửa sẽ nặng nề và kêu cót két, cửa nhà xác phải nặng và kêu chứ, nhưng trái lại, nó rất êm, không phát ra một tiếng rít nhỏ nào.

Căn pḥng để nhiều chiếc bàn cao, dài và hẹp. Tuy vậy chỉ có bốn chiếc trong một góc là có xác người, bốn người thợ mỏ tại Kalogreza. Bà lẩm bẩm:

- Chẳng thoải mái chút nào cả.

Căn pḥng tối tăm buồn thảm, có một ngọn đèn vàng treo ở giữa pḥng. Bà bước tới. Coi người nào trước đây? Bà đứng im nghĩ ngợi như thể đứng trước một quyết định ghê gớm nào đó. Sau cùng bà tới chiếc bàn gần tường nhất.
Không, người đầu tiên không phải là Yannis. Chậm răi như thể xấu hổ, bà kéo lại chiếc khăn phủ lại đầu cho người đó. Bà chẳng cần nh́n mặt, chỉ nh́n mớ tóc là đủ. Tóc vàng, vàng ánh. Tóc của thằng Yannis màu đen.

Không, người thứ hai cũng không phải là thằng Yannis của bà. Người nầy có râu, Yannis không có râu.

C̣n người thứ ba th́ sao? Gần giống Yannis nhưng chiếc mặt bị méo mó làm bà không thể nói là đúng hay sai được. Cũng dáng dấp như vậy. Bà không quan sát khuôn mặt nữa mà nh́n xuống chân. Bà dở chiếc khăn ở chân lên rồi cầm lấy chiếc giầy bên trái. Tất cả thợ thuyền ở đây đều mang cùng một loại giầy ống nặng nề. Bà nghiến răng kéo mạnh nhưng chiếc giầy vẫn không tuột ra. Vận dụng toàn sức lực, bà nghiến răng kéo thật mạnh, sau cùng chiếc giầy cũng tuột ra được. Sau đó bà cởi chiếc vớ ra. Không, không phải Yannis. Con bà mất ngón chân giữa vào dịp lễ Phục Sinh lúc nó chưa được 10 tuổi khi cùng một lũ bạn chơi đốt pháo.

Bà chẳng cần mất th́ giờ nhiều với người thứ tư, người này cũng có râu.
Bà cảm thấy đầu gối như muốn xụm xuống. Trong pḥng không có chiếc ghế nào cả. Với tất cả cố gắng, bà trèo lên chiếc bàn rồi ngồi xuống cạnh chân người thứ tư. Khi đă thấy dễ chịu một chút, bà chợt nh́n thấy chiếc chân trần của người thứ ba. Bà vừa tháo chiếc giầy và chiếc vớ của người này ra. Chắc là hắn ta lạnh lắm, bà nghĩ thầm như vậy. Tuột xuống khỏi bàn, bà mang lại vớ và giầy cho người này rồi lấy tấm vải phủ lại ngay ngắn.

Có tiếng chuông nhà thờ từ xa vọng lại. Bà nhẩm đếm – Hai, ba… mười, mười hai. Nửa đêm rồi, bà thầm nghĩ, nhưng đồng thời bà nghe tiếng chuông thứ mười ba. Bà nói lớn:

- Tôi không biết là đồng hồ gơ tiếng thứ mười ba. Họ thay đổi khi nào vậy? Tại đất nước Hy Lạp cổ lỗ và nghèo khổ này, rất nhiều việc thay đổi mỗi ngày.
Bà hắt hơi rồi nói tiếp:

- Xin lỗi.

Bà có thói quen nói lời xin lỗi mỗi khi hắt hơi trước mặt người nào. Hiện giờ cũng có người ở đây, bốn người thợ mỏ đang nằm trên bốn chiếc bàn dài và hẹp này. Không c̣n ai khác, không có xác chết lạ nào khác, chỉ có bốn người từ vùng mỏ Kalogreza.

C̣n thằng Yannis, không, nó không phải là một trong số bốn người này. Bà lại giở chiếc khăn phủ ra để nh́n rơ từng người một. Bà nh́n thật kỹ, ánh sáng mù mờ của ngọn đèn vàng ở giữa pḥng không đủ sáng nhưng bà vẫn nhận ra được thật rơ. Thằng Yannis không may mắn như bốn người này, chắc là nó vẫn nằm co quắp dưới ḷng đất hoặc là những mảnh thân thể của nó đă trộn lẫn với những mảnh than trong chiếc mỏ khổng lồ đó.

Bà lại trèo lên chiếc bàn để người thứ ba. Lạ thật, bà không khóc được. Nhưng đâu c̣n nước mắt nữa để mà khóc. Chỉ có điều là bà quên không mang chiếc khăn tay theo. Dùng chiết khăn choàng để lau th́ xấu hổ. Bây giờ cả bốn cái xác đang chăm chú nh́n bà. Hồi năy bà không che kín đầu họ lại. Bà lật chiếc khăn phủ lên rồi lần trong túi quần người thứ ba nầy, bà t́m thấy chiếc khăn tay nhầu nát. Chiếc khăn này có hai miếng mạng. Bà lẩm bẩm:

- Chắc là mẹ nó mạng chiếc khăn này đây.

Bà hỉ mũi rồi cất chiếc khăn vào trong túi áo của ḿnh. Bà nghĩ là ḿnh cũng giặt, ủi và mạng khăn tay cho thằng Yannis. Mẹ nó, mẹ chúng nó…

Thời gian trôi qua bao lâu bà cũng chẳng rơ, nhưng quanh bà có bốn người, bà cảm thấy thật gần gũi với họ, quá gần, quá thân. Họ không có ai ở đây đêm nay, ngay cả mẹ chúng cũng không có. Hay bà là...

Thoạt đầu bà tưởng là nằm mơ, nhưng không, có nhiều người đang đứng quanh bà, tay cầm giấy bút viết lia lịa. Không phải là ngủ mơ. Lúc đó bà ngủ gục trên bàn, khi mở mắt ra th́ thấy một toán người đang từ hành lang bước vào, cả thảy bảy tám người.

Bà tuột xụống khỏi chiếc bàn. Một người trong toán nói lớn:

- Có ai trong này không?

- Tôi đây.

Họ vây quanh bà và nói lia lịa mà bà chẳng hiểu ǵ cả.

- Chúng tôi là phóng viên báo chí, đài phát thanh và truyền h́nh.

- Chúng tôi tới làm phóng sự về tai nạn tại mỏ than Kalogreza.

- Bà là ai?

Bà nh́n trừng trừng vào họ:

- Tôi? Là mẹ.

Đám đông nhao nhao lên:

- Mẹ của những người này?

- À, mẹ của nhũng người thợ tử nạn.

- Như vậy họ là con của bà à?

- Tất cả bốn người?

- Tất cả là con bà à?

Những người phóng viên lại viết, viết lia lịa, chiếc máy quay phim chiếu thẳng vào mặt bà trong khi người phóng viên đài truyền h́nh lớn tiếng, “Tai nạn thảm khóc tại Kalogreza. Một người mẹ mất cả bốn người con”.

- Tên là ǵ?

Bà lấy chiếc khăn choàng lau nước mũi rồi bước tới chiếc bàn thứ nhất, bà nh́n thật kỹ vào mắt xác chết:

- Thằng Yannis của tôi.

- Người thứ hai.

Bà đi tới bàn thứ nh́, tay vuốt lên trên xác chết:

- Thằng Yannis của tôi.

Rồi tới bàn thứ ba, bà đặt chiếc tay lại cho ngay ngắn:

- Thằng Yannis của tôi.

Rồi tới bàn thứ tư, bà lấy ngón tay chải lại mớ tóc rối của hắn:

- Thằng Yannis của tôi.

Posted on Monday, June 22 @ 12:41:47 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Truyện Ngắn
· News by ngochuynh


Most read story about Truyện Ngắn:
Nói Chuyện Về Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Truyện Ngắn


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang