Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
22982563
page views since June 01, 2005
MS83 - 06/09: Tính Ưu Việt XHCN

Lịch Sử Qua Lời Ke

(tiếp theo kỳ trước)

Ông Ba Cất cười:

- Làm thế cũng dễ thôi, nhưng nện hoài mà nó cứ sống nhăn th́ chú Sáu bảo sao?

Chú Sáu cũng cười:

- Ấy! Ḿnh cứ nện hoài thế nào nó cũng nhức đầu long óc mà chết!

Nhờ có chú Sáu vừa làm vừa nói chuyện vui vẻ mà ông Ba Cất thấy ngày qua mau. Buổi trưa hai người nghỉ tay chừng một tiếng đồng hồ để ăn uống rồi lại tiếp tục làm. Trưa hôm qua ông Ba Cất về nhà ăn cơm nhưng chú Sáu đưa ra ư kiến là buổi sáng đi làm nên đem thức ăn theo để trưa khỏi phải về, vừa đỡ mất th́ giờ và có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn, thế là sáng nay đi làm ông Ba Cất đem theo một gô cơm với một ít con tép kho mặn và một bi đông nước.
Hôm nay ông Ba Cất cũng đóng được 8 két than, mặc dù buổi sáng hai người phải vào chân Núi Lớn lấy đất đến gần 11 giờ trưa mới khởi sự đóng. Buổi chiều trước khi ra về chú Sáu lại nhắc:

- Nhớ là lấy cái ǵ che đống đất của ḿnh lại kẻo đêm mưa trôi mất! Than là than của nhà nước, trôi bao nhiêu kệ mẹ nó nhưng đất của ḿnh th́ ḿnh phải giữ!



“Đất của ḿnh th́ ḿnh phải giữ” nhưng ḿnh đă không giữ được, nên bây giờ chẳng những “mất đất” mà c̣n mất tất cả: Mất tiền tài, danh vọng, vợ con và có khi c̣n mất cả mạng sống nữa. Chú Sáu đóng than coi hiền lành vậy mà chú nói nhiều câu rất có ư nghĩa: “Muốn cho bớt mệt, khi sàng than th́ cứ tưởng tượng như đang hất than vào mặt người nào mà anh ghét nhất. Khi cầm cái vồ nện vào cái khuôn th́ cứ tưởng tượng như nện vào đầu thằng nào đó”! C̣n thằng nào nữa, chẳng cần phải nói th́ ai cũng biết rồi! Nhưng mà có làm như thế cũng chỉ để cho bớt tức thôi, những cái ḿnh mất cũng đă mất rồi, biết đến bao giờ mới lấy lại được!

Trên đường từ chỗ đóng than về nhà, ông Ba Cất vừa đạp xe vừa miên man suy nghĩ. Có người đă bảo: “Trông ông nhiều khi cứ như một ông cụ non ấy”! Không phải chỉ bây giờ mà ngay cả từ trước kia cơ, ông đă có những thói quen và cách cư xử nhiều khi giống như một ông cụ non thật!

Hai chú cháu làm chung được hơn một tuần lễ th́ một hôm không thấy chú Sáu đến làm. Ngày đầu tiên đóng than một ḿnh, ông Ba Cất buồn lắm, nhiều lúc muốn bỏ ra về nhưng lại tự nhủ: Có khi chú Sáu ốm đau hay bận việc nhà không đi làm được, chứ đất để trộn than của chú c̣n làm được cả tuần nữa mới hết, đời nào mà chú bỏ ngang như thế, hy vọng là mai mốt chú lại đi làm thôi. Thế nhưng ngày qua ngày chú Sáu vẫn không trở lại! Ông Ba Cất cố nấn ná ngày ngày xách cơm đi làm, hy vọng sẽ có người khác đến làm với ông cho vui. Thế nhưng ông làm hết đống đất của ông, rồi hết đống đất của chú Sáu cũng chẳng thấy ma nào đến thế vào chỗ của chú Sáu, thế là ông Ba Cất cũng bỏ luôn, không thèm làm nghề đóng than nữa.

Không đóng than nữa th́ quay về với nghiệp… đạp xích lô, nhưng thật sự th́ ông Ba Cất chán đạp xích lô lắm rồi. Xe c̣n đó, nhưng sáng sáng chỉ đẩy ra trước hiên nhà, khoá lại rồi tối lại đẩy vào. Ông nói với bà:

- Để anh thảnh thơi ít bữa rồi sẽ tính. Xe ḿnh c̣n đấy, cùng lắm anh lại đạp xích lô cũng không có sao!

Nghe chồng nói vậy, bà cũng bảo:

- Cùng lắm th́ cũng phải quay về với nghề đạp xích lô thôi chứ biết làm sao? Nhưng cứ từ từ, em cũng đang tính xem có buôn bán ǵ được nữa không?

- Buôn bán th́ được, nhưng không buôn theo cái kiểu ngày anh c̣n ở trong trại, đi những Cà Mau, Châu Đốc, Cái Nước, Đầm Dơi đâu, ḿnh đi như vậy anh không thể yên ḷng ở nhà được!

Bà trầm ngâm:

- Ngày đó anh đi rồi ở nhà buồn quá, với lại không lăn lóc th́ lấy ǵ mà nuôi con! Nhưng bây giờ khác rồi, lăi mấy em cũng không đi buôn như thế nữa!
Ông đưa ra ư kiến:

- Hay là ngày mai ḿnh sang Láng Cát chơi, thăm anh Mừng với mấy đứa nhỏ. Biết đâu trong cuộc đi chơi này ḿnh lại chẳng nẩy ra được những sáng kiến tốt!

Gia đ́nh người chị cả của ông Ba Cất đang sống ở ấp Láng Cát, tỉnh Bà Rịa. Trong thời gian ông đi tù cải tạo th́ ở nhà, cả bên ông lẫn bên bà cả thảy chết mất 5 người. Hai cụ thân sinh ra ông Ba Cất và nhạc mẫu của ông, người chị cả của ông và một người anh em cột chèo với ông. Ông Mừng chồng bà chị cả của ông Ba Cất cùng với mấy đưa con đang sống ở Láng Cát, cũng nheo nhóc lắm. Vợ chồng thằng con lớn nhất của ông Mừng vượt biên đến đảo Galang đă mấy năm nay, nhưng vẫn c̣n ở đảo, chưa vào được nước thứ ba. Giá chúng nó vào được Mỹ rồi th́ may ra gia đ́nh ông Mừng cũng đỡ khổ.

Ông bà Ba Cất, hai người 2 cái xe đạp. Ngày mới ở tù ra, cả nhà ông Ba Cất 5 người chỉ có một cái xe đạp, nhờ ông đạp xích lô, và nhất là nhờ mùa làm bắp nổ vừa qua mà bây giờ gia đ́nh ông mỗi người đă có được một cái xe đạp. Cái xe đạp sườn ngang của ông Ba Cất là cái “xịn” nhất. Ông tháo ống nước của nhà ông ra thuê người ta hàn thành cái khung xe - Bây giờ làm ǵ c̣n có nước máy nữa mà cần ống nước - Nó tuy hơi nặng một chút nhưng bền vô địch. Hai ông bà hai cái xe đạp. Từ Vũng Tầu sang đến Láng Cát cũng phải 31 đến 32 cây số, đạp gần ba tiếng đồng hồ. Qua Rạch Dừa bà c̣n ghé chợ mua mấy cái bánh ú làm quà cho các cháu nên đến Láng Cát cũng đă gần 12 giờ trưa. Mấy đứa con lớn nhà ông Mừng, đứa đi buôn, đứa vào rừng kiếm củi hoặc ra ruộng vơ rơm vơ rạ về làm “chất đốt” nên nhà chỉ c̣n ông Mừng và hai đứa con nhỏ nhất.

XHCN ưu việt nên cái ǵ cũng khác với người ta. Láng Cát trước kia chỉ cần đi sâu vào phía trong, cách xa lộ chừng một cây số th́ tha hồ mà lấy củi v́ đó chỉ toàn là rừng. Trước 1975 Láng Cát c̣n được coi là “quê” nhưng có nhiều nhà đă nấu nướng bằng than củi hay bằng dầu hôi. Chỉ những người c̣n kẹt lắm về tiền bạc mới chịu vào rừng kiếm củi về đun, nhưng người ta cũng chở củi từ rừng về bằng xe ḅ hay bằng xe máy cầy, chứ chẳng thấy ai c̣n gánh hay đội như thời các cụ ta 5, 6 mươi năm về trước nữa. Ấy thế mà chỉ cần cách mạng vào chưa tới một chục năm là rừng đă biến thành sa mạc. Người dân của nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà” ùn ùn kéo vào Nam. Cái đám Bắc Kỳ 2 nút này đi đến đâu th́ cỏ cũng không mọc được, chứ đừng nói ǵ đến những con cào cào, châu chấu. Họ ăn hết, ăn sạch sành sanh.

Người ta kể, ở ngoài Bắc có nơi cả ngày không nh́n thấy một con chim, không nghe một tiếng chim hót. Chim chóc gần như tuyệt chủng đến nơi chỉ v́ cái nạn săn bắn bừa băi của đám công an, bộ đội cụ Hồ. Một anh thượng uư công an xách súng đi ŕnh ṃ hết bụi rậm này đến gốc cây kia suốt từ sáng đến trưa mới bắn được một con chim chích choè lớn bằng nắm tay đứa con nít, thế mà mặt anh ta hớn hở, sung sướng như vừa hạ được một máy bay B52 của Mỹ v́ bữa cơm hôm nay cả nhà anh ta có chất thịt để bồi dưỡng!

Ngày c̣n ở trong tù cải tạo, ông Ba Cất c̣n lạ ǵ cái cảnh cai tù ăn cướp và ăn cắp thực phẩm của tù. Ở ngoài hiện trường lao động, nếu anh may mắn đập được con tắc kè hay con chuột th́ phải cẩn thận dấu cho kỹ kẻo bị “cách mạng” tịch thu mất. Tốt nhất là đợi lúc được nghỉ giải lao, vơ nắm cỏ hay nắm lá khô đốt lên, nướng con tắc kè hay con chuột cho chín rồi chia nhau ăn để có sức mà chịu đựng! “Cách mạng” tịch thu không phải để huỷ đi như lời họ nói đâu, mà là để đem về cho vợ, cho con họ lột da, lóc thịt bỏ vào nồi canh nhà họ đấy! Cái độ ở trại Z30C Hàm Tân, Thuận Hải, có thời gian chỗ ông Ba Cất nằm ngay cửa sổ. Nằm ngay cửa sổ có cái lợi là mùa hè mát và thoáng hơn người ta, nhưng về mùa đông cũng khốn khổ hơn người ta. Cửa sổ không có cánh cửa v́ thế mà lúc nào cũng “mở” và cấm tuyệt tù nhân không được lấy bất cứ một thứ ǵ để che cửa sổ lại, dù có gió rét chết cũng mặc. Mục đích là để mấy người công an có thể nh́n từ ngoài vào trong bất cứ lúc nào!

Ông Ba Cất nằm ngay cửa sổ th́ “tài sản” của ông - cái ǵ mà ông có - cũng phải để trên chỗ “xích đông” ngay cửa sổ, rộng không quá 80cm. Lần thăm nuôi ấy, ngoài những món thường có như: ḿ vụn, đường tán, thuốc rê, muối sả ớt, vài cái bánh ú, bà c̣n mua cho ông một quầy chuối bom c̣n xanh.

Chuối bom là loại chuối trái nhỏ, khi chín ăn có vị ngọt hơi chua chua và có lẽ chuối bom là loại chuối rẻ tiền nhất trong các thứ chuối. Ông Ba Cất treo quầy chuối chỗ đầu nằm, ngay nơi cửa sổ, đợi chín trái nào ăn trái ấy, rỉ rả có khi được cả tuần lễ. Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ, ông để ư thấy có mấy quả đă chín vàng, ăn được rồi. Ông nghĩ bụng, mai lao động về là có chuối ăn ngon lành. Nhưng sáng hôm sau thức dậy, nh́n đến quầy chuối th́ mấy trái chín đă biến mất. Nghi cho ông bạn mằm bên cạnh chơi xấu. Nén giận, ông nh́n người bạn nằm bên cạnh, cười khẩy, bảo:

- Ông nhanh thật, có mấy trái chuối chín, định để hôm nay ăn, thế mà đêm ông đă “chơi” mẹ nó hết rồi!

Người nằm bên cạnh tỏ vẻ sửng sốt:

- Hồi hôm tôi cũng thấy buồng chuối của ông có mấy trái chín thật. Thèm th́ có thèm, nhưng tôi không đến nỗi chó má như thế đâu!

Ông ta hạ giọng, th́ thào:

- Lúc khuya, cỡ 2-3 giờ sáng, nghe tiếng lịch kịch chỗ cửa sổ ngay đầu ông nằm, nh́n ra, thoáng thấy bóng một con “chó vàng”, chắc là nó đấy!

Ông Ba Cất cũng hạ giọng:

- Xin lỗi ông, tôi đă nghĩ bậy cho ông, th́ đúng là nó rồi chứ c̣n ai vào đây nữa!

Tối hôm ấy, trước khi bê quầy chuối bỏ vào trong mùng, ông Ba Cất bẻ một trái chín đưa cho ông bạn nằm bên cạnh, nói:

- Để chuộc lại lỗi lầm ban sáng, xin biếu ông một trái!

Dĩ nhiên ông bạn không từ chối!

Đấy, cái XHCN nó ưu việt là như thế, nên “Cửa Hàng Chất Đốt” - nơi mà ông Ba Cất mới “bái bai” không đến làm việc nữa - nghe tên th́ kêu như “pháo” nhưng thực chất chỉ có một đống củi sao su và mấy két than tổ ong, c̣n ấp Láng Cát trước kia sát bên rừng, người dân muốn bao nhiêu củi cũng có, nay phải vơ rơm, vơ rạ về đun cũng không có ǵ là lạ!

Ông bà Ba Cất đến thăm, chỉ có ông Mừng và 2 đứa nhỏ ở nhà, lại đă gần 12 giờ trưa nên bà Ba Cất lấy bánh ra chia cho các cháu rồi xuống bếp chuẩn bị nấu cơm. Gạo c̣n, nhưng thức ăn th́ trên nóc trạn để đũa chén chỉ thấy trổng trơ một hũ dưa cải mới muối. Nhưng thế cũng tươm chán rồi! XHCN mà c̣n được ăn cơm với dưa chua đă là phúc bảy mươi đời, người ta khoai lang, khoai ḿ c̣n không có đủ mà ăn chứ đừng nói ăn cơm với dưa chua! Cơm vừa nấu xong th́ mấy đứa con lớn ông Mừng cũng lục tục kéo nhau về. Đứa con gái lớn nhất đi “buôn” nên trên tay chỉ có một cái bị cói, c̣n hai đứa kia mỗi đứa đội trên đầu một bó rơm tổ bố. Bà Ba Cất hỏi đứa lớn nhất:

- Buôn bán có phát tài không con?

Đứa cháu cười như mếu:

- Phát tài ǵ mợ! Có một mớ tép thôi mà cũng phải giấu giấu, giếm giếm như giấu mả tổ. Mấy thằng du kích chết tiệt này… Thời buổi ǵ đâu mà nó muốn lấy ǵ của ai th́ lấy!

Ông Ba Cất hỏi hai đứa đi lấy rơm:

- Mỗi ngày chúng mày đội về được mấy bó rơm?

Một con cháu trợn mắt:

- Ở đấy mà mấy bó? Rơm cũng là của hợp tác xă, phải đợi người ta chở hết về hợp tác xă rồi ḿnh mới đi mót lại. Bây giờ cái ǵ nhà nước cũng quản lư cả, nhân dân chỉ làm chủ thôi cậu ơi!

Ông Ba Cất nghĩ bụng: Con ranh này, tưởng nó không biết ǵ, thế mà nó cũng “lư luận cách mạng” ra phết. Ông cười bảo cháu:

- Chúng mày cũng “thông suốt” đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước ta nhỉ!

- Th́ chúng con cũng có được “học tập” chứ cậu!
Ở chơi với anh và các cháu đến khoảng 2-3 giờ chiều, ông bà Ba Cất lại đạp xe về. Trên đường về, bà rủ ông ghé chợ Bà Rịa, thấy mía rẻ bà mua 2 bó, rồi ông một bó, bà một bó đèo về. Tối hôm ấy mấy đứa con ông bà Ba Cất nhai mía mỏi cả răng.

Hai bó mía ông bà Ba Cất mua về, các con ông ăn không hết, sáng hôm sau bà chặt ra từng khúc, bỏ vào cái mẹt để trên một cái ghế đẩu rồi bầy bán ở trước cửa nhà, chỉ một loáng là hết. V́ đă quen buôn bán ngoài bến xe, nên bà Ba Cất biết ngay là trước cửa nhà bà rất thuận lợi cho việc buôn bán. Thế là sáng ngày kế tiếp bà dậy thật sớm, dặn ông khoảng 8 giờ sáng đạp xích lô ra đón bà ở trước cổng chợ. Rồi bà đạp xe ra chợ Vũng Tầu mua 2 bó mía, rồi c̣n nào là chuối, nào là ổi, là cóc cho ông chở về bầy bán ở trước cửa nhà.
Tối hôm ấy, tuy “hàng họ” không hết sạch như mía ngày hôm trước, nhưng cũng gần hết. Ông Ba Cất cười nói với vợ:

- Cứ từ từ thử xem, biết đâu nhà ḿnh lại không trở thành một cái tiệm tạp hoá!

(xem tiếp kỳ sau)

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]

Posted on Wednesday, May 20 @ 14:13:53 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Lịch Sử Qua Lời Ke
· News by ngochuynh


Most read story about Lịch Sử Qua Lời Ke:
Đời Sống Người Tù Cải Tạo

Article Rating
Average Score: 5
Votes: 1


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang