Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
23197574
page views since June 01, 2005
MS82 - 05/09: Trong Cơn Mưa

Truyện Ngắn

Truyện Ngắn Tích Lan
Trần Hồng Văn Phóng Tác

Duyên hướng mắt nh́n ra phía xa, qua những sườn dốc của những ngọn đồi chạy thoai thoải và dàn bơm từ cái giếng nước công cộng trong làng đang bơm nước vào ruộng lúa xanh ngát dưới ánh nắng chan ḥa của buổi chiều. Ngay trên ngọn cây dương sỉ là một đám mây đen in lên bầu trời xanh ngát. Cô chăm chú nh́n, đầu óc suy nghĩ vẩn vơ, điềm báo hiệu ǵ đây, có phải là một điềm báo của quỷ không?



Một bà già gầy g̣ ngồi xổm ngay trước ngưỡng cửa, miệng nhóp nhép nhai trầu:

- Cô không cho già này một tách nước à?

Duyên gắt với bà:

- Người như bà th́ chẳng có một chút ǵ cả. Đây là lần thứ nh́ bà tới đây kể cho tôi câu chuyện độc địa như vậy. Tại sao lại đem chuyện nầy nói với tôi? Bà không biết tôi và Tài lấy nhau rồi à? Tôi không để ư ǵ đến quá khứ của anh ấy cả, mà mắc mớ ǵ tới bà chứ?

- Lại những lời chua chát phát ra từ đôi môi xinh đẹp kia. Dĩ nhiên là mọi người ở đây đều biết cô và cậu ấy lấy nhau rồi mà c̣n xứng đôi vừa lứa nữa. Tôi cho là cậu ta may mắn cưới được một người như cô làm vợ. Nhưng tôi chỉ muốn báo cho cô biết để đề pḥng thôi. Cô có hiểu tại sao con Thơm lại bỏ làng ra đi ngay vào hôm cô chính thức là vợ cậu Tài không? Tôi cố làm thân với cô để mách cho cô biết, nhưng nếu cô không muốn th́ tôi sẽ không tới đây nữa đâu. Mà cô hứa với tôi là không để cho cậu ấy biết tôi đă nói với cô chuyện này đấy nhé.

Duyên đáp:

- Tôi không ngu mà nói lại cho anh ấy nghe. Giờ th́ bà đi chưa nào, tôi c̣n nhiều việc phải làm hơn là đứng đây nghe những chuyện như thế này.
Khi bà già khập khểnh bước xuống đồi, cô đóng xập cửa lại rồi tựa ḿnh vào cánh cửa, hơi thở mệt nhọc, nước mắt bắt đầu chảy xuống hai g̣ má. Tự trong đáy ḷng, một chiếc búa như đang dập nát nguồn hạnh phúc mà cô vun xới trong suốt mấy năm qua. Một mối hờn ghen bừng bừng trong người, đè nặng trái tim làm cô nghẹt thở.

Cô nhắm mắt lại, nhớ tới ngày gặp Tài tại nhà cha cô. Bà mối đă có mặt, ông thầy cúng già được mời tới đễ coi tuổi hai người những dàn xếp về lễ cưới cũng bàn kỹ, được cha mẹ nàng chấp thuận trước khi anh ta được gọi tới. Lúc cô đang chải tóc ở hè sau nhà th́ cô em chạy vội ra báo:

- Anh ấy đang đi với cô Hồng sang nhà ḿnh ḱa.

Cô mắng yêu cô em:

- Ai? Ngu quá.

Rồi cô nh́n thấy Tài. Cô biết ngay người đó là ai và tim cô đập th́nh thịch. Mẹ hối cô thay chiếc quần “sarê” màu hồng mới may, cha th́ ra cổng đón khách. Sau đó cô ra chào với hai bàn tay chắp vào nhau và ngồi im khoảng hai mươi phút để nghe anh ta nói chuyện với cha mẹ.

Đám cưới không được tổ chức liền mà phải chờ sáu tháng sau. Nhưng thời gian này là thời gian tuyệt diệu cho t́nh yêu. Sau đó đám cưới được tổ chức thật long trọng, đây là một đám cưới rềnh rang đầy lễ nghi mà trong nhiều năm mới xảy ra trong làng. Toàn thể mặt tiền căn nhà được che lại bằng một tấm vải bố khổng lồ sơn màu tươi nhạt, hàng cung điện màu trắng toát. Một cái loa được đặt trên nóc nhà ngày đêm rầm rĩ phát lên những bài ca vui báo cho mọi người biết việc trọng đại này. Những dăy bàn kê trong nhà tràn ngập bánh kẹo đủ màu cùng những hộp giấy đựng tặng vật.

Duyên đứng thẳng và tao nhă trong bộ quần áo cô dâu màu trắng trông tựa như bông hoa huệ tinh khiết tuy rằng chẳng ai biết cô đang run rẩy, trong khi một sợi dây chỉ hồng buộc ngón cái tay trái của cô với ngón tay của Tài. Cô nhớ lại rất rơ. Sợi chỉ sao mà mong manh nhưng lại chắc chắn quá. Anh ấy bây giờ đă thuộc về ta và măi măi.

Họ đi hưởng tuần trăng mật tại nhà khách trong vùng đồi núi Deniyaya tuyệt đẹp. Nhưng không phải chỉ có hai người tới đây thôi mà tục lệ trong làng bắt buộc vài người họ hàng thân thuộc phải đi theo để chứng nhận là mọi việc tiến hành trôi chảy cũng như tuần trăng mật thành công. Sau cùng hai người mới được thong thả trở về nhà riêng của ḿnh trong làng của Tài.

Nhà riêng! Hai tiếng thiêng liêng làm sao. Tài th́ đi vắng suốt ngày, anh ta làm việc cho một khách sạn trên tỉnh. Chiều đến cô nấu cơm chờ anh trở về. Trong bửa ăn cô ngồi bên cạnh lo cho chồng ăn uống, sau đó họ ngồi bên nhau ngoài hàng hiên nh́n trăng lên, hít ngửi mùi lúa chín thơm thoang thoảng từ ruộng lúa được những cơn gió mang tới hay ngắm những con đom đóm chập chờn trên những ngọn phi lao. Khi người ta hạnh phúc th́ chẳng cần nói nhiều.

Duyên uể oải bước vào bếp. Cô quên hẳn việc chuẩn bị bột gạo cho bữa sáng ngày mai. Ngọn lửa hờn ghen vẫn ngùn ngụt bốc trong tim, cô cố nghĩ xem Thơm là người đàn bà như thế nào. Mặc dù bực bội với bà già kia nhưng qua câu chuyện kể th́ phần nào cô cũng biết về cô gái này. Trước kia cô đă nghe thấy tên này tại nơi tắm công cộng hay tại chợ nhưng mỗi lần thấy sự hiện diện của cô, người ta lại ngưng bặt không nói về Thơm nữa mà chuyển sang chuyện khác. Trước kia th́ cô không chú ư tới, nhưng bây giờ th́ cô đă rơ.
Bà già nói cho cô biết là Tài và Thơm là hai t́nh nhân. Hai người từng hẹn ḥ bí mật với nhau, thường th́ vào những đêm sáng trăng họ hẹn nhau tại bờ sông hay đi bách bộ trên đường dẫn tới chùa. Cha của Thơm là trưởng làng, gia thế hơn hẳn gia đ́nh của Tài. Khi ông ta biết chuyện lén lút này, Thơm bị ông phạt thật nặng và bị nhốt trong nhà. Ông cũng tới thẳng nhà của Tài, gặp bố mẹ của chàng và đe dọa là hậu quả không lường nếu cuộc t́nh lén lút này c̣n tiếp diễn. V́ vậy việc dạm vợ cho Tài phải được tiến hành gấp rút, chỉ trong ṿng vài tháng, ngày lành tháng tốt được chọn và Tài đă cưới Duyên. Ngay hôm đám cưới, Thơm bỏ trốn khỏi nhà, c̣n ông trưởng làng th́ tuyên bố từ đứa con gái và cấm mọi người không được nhắc đến tên cô ta trước mặt ông.

Duyên lấy bột ra ngâm nhưng trong đầu cô vẫn suy nghĩ về cô gái kia. Hiện nay Thơm ở đâu? Bà già có ư ǵ khi nói: “Tôi chỉ muốn cho cô biết để đề pḥng thôi”. Có phải là Tài và Thơm vẫn c̣n lén lút gặp nhau không? Có thể là họ xây tổ uyên ương trên tỉnh không? Có nhiều ngày và đêm Tài không về, anh nói v́ việc làm nên không thể về nhà được. Cô thầm mong có một cách nào đó t́m ra sự thực.

Trong khi cô đang bận rộn lo bữa cơm chiều, bước chân và giọng nói nhẹ nhàng của Tài làm những suy nghĩ của cô bị dứt đoạn:

- Đoàn phim lưu động đang dựng lều trong làng, tối nay em có muốn đi coi không?

Cô lạnh nhạt trả lời:

- Em không được khỏe trong người, để khi khác đi.

- Ngày mai anh phải đi Colombo, có nhiều thứ phải mua cho khách sạn.
Cô không trả lời. Một ư nghĩ bật ra ngay trong đầu: “Chắc là anh ấy lại đến với cô Thơm đây. Đoán chẳng sai mà, họ lại gặp nhau”.

Những ngày sau đó, thời gian trở nên dài bất tận. H́nh bóng cô Thơm không quen biết lúc nào cũng làm trái tim cô quặn đau. Nghi ngờ, sợ hăi và ghen tức luôn luôn đeo sát cô. Cô bắt đầu nghĩ khác về Tài, bí mật theo dơi anh, phân tích những câu nói của anh. Cô tự hỏi nếu vào một lúc nào đó anh không thể dấu được nữa th́ cô sẽ phải hành động ra sao? Bỏ về nhà với bố mẹ? Không, cô sẽ tự tử chứ không chịu nhục như vậy được.

Cô bắt đầu tránh những nơi có người tụ họp tán gẫu, khi được mời tham dự một buổi giỗ tết nào đó, cô lấy lư do đau ốm từ chối. Lúc đầu mọi người c̣n hỏi thăm, sau nhiều lần họ không đá động tới cô nữa.

Tài bực dọc nói với cô:

- Anh mong sao hiểu được chuyện ǵ xảy ra. Em trở thành một ngựi hoàn toàn khác. Tại sao không nói với anh hay đi khám bác sĩ xem sao.
Cô chống chế:

- Không, không có ǵ cả. Có lẽ anh để em cô độc một ḿnh nên em bị buồn nản vậy thôi.

- Vậy th́ có thể làm em khuây khỏa được, em sẽ có người nói chuyện. Nhớ là nguồn vui của em đối với anh rất quan trọng. Để anh lo cho.

Vài ngày sau Tài mang về một cô bé mới mười tuổi, tuy vậy nó lại tỏ ra già dặn hơn tuổi tác và giúp Duyên rất nhiều việc vặt trong nhà.

Cái nóng tháng ba mỗi ngày càng trở nên ngột ngạt. Ruộng vườn nứt nẻ, hoa màu bị tàn phá và các giếng cạn khô. Vào mỗi chiều tối, hàng đoàn xe ḅ nối đuôi nhau trên đường ra sông lấy nước, hàng đoàn người đàn bà với những chiếc hũ nước trên đầu vừa đi vừa nói chuyện. Duyên không muốn gặp họ nên cùng với con bé Tí ra sông khi trời đă tối hẳn. Nhưng khi ra tới bờ sông, cô lại nghĩ tới việc Tài hẹn ḥ với Thơm tại đây, cơn ghen lại bốc lên khiến cô chóng mặt.

Khi cơn nóng đạt tới tột đỉnh th́ cơn mưa lại kéo tới với cường độ thật dữ dội. Duyên nh́n đám mây đen đang cuồn cuộn đổ về trong ḷng lo sợ. Từ nhỏ cô rất sợ tiếng sấm, tiếng chớp, chúng như muốn xé nát cả bầu trời. Tuy Tài vắng nhà nhưng cô rất mừng có con bé Tí bên cạnh. Bầu không khí đặc quánh ma quái, cô gọi con bé:

- Tí, vào nhà thắp đèn lên. Mày có nghe tiếng sấm từ xa không? Chắc là cơn băo lớn đang kéo tới rồi đó.

Khoảng vài giờ sau khi hai người chuẩn bị đi ngủ th́ mưa bắt đầu rơi. Chỉ trong chốc lát nước mưa trút xuống như thác đổ, tiếng sấm ầm ầm như tiếng gầm giận dữ của con quái vật, những tia chớp hung hăn như thể muốn cắt bầu trời ra làm trăm mảnh, tiếng gió gào rít tựa như lời đe doạ của thần chết. Ngay phía trên đỉnh giường của Duyên, một cơn gió thổi tốc một mảng nóc nhà lợp tranh, nước xối xả chảy xuống. Cô la lớn át cả tiếng mưa:

Tí, mang cái xô lại đây mau.

Cả hai đi kiếm thùng đựng nước và thay nhau xách nước đổ ra ngoài. Duyên nói với con bé:

- Không có cách nào ngủ được, phải đợi cho cơn băo dịu bớt đi đă.
Th́nh ĺnh con bé Tí nói nhỏ:

- Cô nghe thấy ǵ không, có tiếng gơ cửa.

- Không phải cậu Tài đâu, đêm nay anh ấy phải làm việc mà.

- Cô ơi, đừng mở cửa nhé. Mẹ cháu bảo là vào những đêm như thế này ma nó thường đi lang thang và gơ cửa người ta đấy.

- Tiếng gơ cửa mạnh hơn, dồn dập hơn, rồi ngưng bặt. Duyên cầm chiếc đèn dầu tiến ra phía cửa.

- Tiếng gơ cửa nghe có vẻ cấp bách, ḿnh phải ra coi xem ai mới được. Mày cầm lấy cây đèn nầy, cô phải dùng cả hai tay mới mở cửa được.

Tay cô run lên khi đụng vào cánh cửa. Khi chiếc then được tháo ra, hai cánh cửa bị gió thổi bật tung tiếp theo sau là nước mưa đổ ào vào trong nhà. Trong một thoáng cô không nh́n thấy ǵ ở bên ngoài, nhưng nhờ ánh sáng heo hắt của ngọn đèn, một khuôn mặt hốc hác của một người đàn bà hiện ra dưới cơn mưa băo. Những chuyện ma quái truyền tụng trong làng chợt hiện ra trong trí. Trước khi cô đóng cánh cửa lại, người đàn bà, hay nói rơ hơn là một thiếu phụ khoảng 24-25 tuổi, đă bước vào trong nhà.

- Trời Phật thương xót đă cho tôi chỗ trú đêm nay. Cô ta lấy vạt áo lau nước mắt rồi nói tiếp.

- Tôi về nhà, nhưng cha tôi không cho vào, những người quen biết trong làng này ai cũng quay mặt đi. Tôi chợt nhớ tới anh Tài. Anh ấy đă lấy vợ, có phải cô là vợ của Tài không? Chính ra tôi không được tới đây nhưng không c̣n đủ sức đi xa thêm nữa. Giọng cô ta yếu dần.

Duyên đóng sập cửa lại, cài chiếc then lại rồi quay về phía cô gái đang ngồi bệt dưới sàn nhà. Trong một thoáng, cô hiểu người đó là ai. Cô hét lên:

- Tên cô là ǵ, có phải là Thơm không? Tôi hỏi cô, chồng tôi bây giờ ở đâu?

- Chồng cô? Anh ấy không có nhà à? Tôi đă tới nhầm nhà rồi. Ôi, đau quá, lại đau rồi… Xin đừng đuổi tôi ra khỏi đây.

Duyên run lên v́ giận, nhưng một lúc sau nh́n xuống phía dưới thấy bụng cô ta to vượt cả ngực, “Cô này có vấn đề ǵ cần phải giúp đây”. Cô gọi con bé:

- Tí, mau giúp cô đưa cô ta vào nhà trong, lấy quần áo khô của cô thay cho cô ấy, mau lên.

Tiếng rên đau đớn của cô gái làm Duyên chợt hiểu. Cô ta đă dến ngày sinh nở.

Sau đó Duyên không biết động lực nào thúc đẩy đă khiến cô có thể đi trong màn đêm mưa băo đó tới nhà bà mụ được. Bóng tối bao trùm vạn vật với tiếng sấm chớp gầm thét từ mọi phía nghe tựa như tiếng la hét của muôn vàn con quỷ dữ. Những tiếng này như đuổi theo cô, nhạo báng cô khi cô ngă xuống những vũng bùn. Cô cắn chặt môi, tay nắm chặt chiếc quần “sare” sũng nước can đảm gắng bước. Cuối cùng th́ cô cũng tới nơi, tay đập cửa nhà bà mụ, miệng la như người điên:

- Mở cửa, mở cửa cho tôi.

Bà mụ cùng cô hối hả băng ḿnh trong cơn mưa băo chạy về nhà coi t́nh trạng của Thơm. Sau khi sinh được đứa bé gái, Thơm cũng nhắm mắt ĺa đời khi cơn băo tan lúc rạng đông.

Bà mụ mệt mỏi sau một đêm vất vả, c̣n Duyên th́ ẵm đứa bé ngồi ở một góc giường, nước mắt dàn dụa. Bà mụ nói:

- Tôi đă làm hết sức. Cô ta yếu quá, ăn uống thiếu thốn lại bị lạnh v́ đi giữa cơn mưa băo nữa. Tôi không biết là ai sẽ nuôi đứa bé này đây.

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]

Posted on Friday, April 24 @ 13:36:53 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Truyện Ngắn
· News by ngochuynh


Most read story about Truyện Ngắn:
Nói Chuyện Về Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang