Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
23197083
page views since June 01, 2005
MS82 - 05/09: Tính Ưu Việt Của Xă Hội Chủ Nghĩa

Lịch Sử Qua Lời Ke

Hưng Yên

Sống dưới chế độ XHCN ưu việt, chỉ sợ lười thôi, chứ xiêng năng một chút th́ không bao giờ thất nghiệp được. Chỉ nội cuốc hai bên lề đường lên mà trồng khoai ḿ, khoai lang thôi th́ một người làm tướt cỏ bợ cũng không biết bao nhiêu ngày mới hết đất. Mà làm như thế th́ gọi là “làm nông”. C̣n nếu không muốn làm nông chân lấm tay bùn th́ đi nhặt ve chai. Chỉ cần một cái bao ni lông c̣n tốt và lớn một chút với một cái cào nho nhỏ, đi bới các đống rác mà nhặt bao ni lông rách, giấy vụn, mảnh chai thuỷ tinh bể… đem về cân cho mấy vựa ve chai là cũng có thể có cái ăn, con nít nó c̣n làm được huống ǵ người lớn. C̣n nếu có sức khoẻ một chút th́ đi đào rác Mỹ. Trước 1975, dưới thời Tư Bản “Mỹ nguỵ” họ phí phạm lắm. Lính Mỹ chết trận, họ chỉ đem xác về nước, c̣n đồ dùng cá nhân của người ấy họ đào lỗ chon đi tất cả. Sau ngày “giải phóng” có những người chuyên đi đào rác Mỹ mà làm giầu. Chứ sao? Ngoài quần áo, giày dép, vật dụng cá nhân c̣n mới, c̣n tốt, trong túi quần, túi áo đào được có khi c̣n có cả Đô La, nhẫn vàng, đồng hồ đeo tay 2 cửa sổ không người lái. Có người c̣n đào được 1 cái đài tức là cái Radio transtor c̣n tốt. Thậm chí có người đào được cả hộp thịt, đem về khui ra c̣n thơm phức, ăn hết xẩy. Chính v́ thế mà khi thấy ông Ba Cất được tha ra khỏi trại, về với gia đ́nh đă mấy tuần lễ vẫn chưa kiếm được việc làm, thằng Thuỷ công an khu vực mới bảo ông là ngồi không ăn bám chứ việc làm th́ thiếu ǵ!



Ông Ba Cất đă đi đạp xích lô, rồi làm bắp nổ. đến khi bắp nổ ế quá ông lại quay về với ngề đạp xích lô. Nhưng độ này xích lô ra nhiều quá, kiếm được một cuốc xe cũng “trần ai khoai củ”! Thế rồi không nhớ nhờ ai giới thiệu mà ông đảy xích lô vào một góc nhà rồi đi làm nghề “đóng than” cho cửa hàng chất đốt ở Vũng Tầu.

Ngày ông Ba Cất đến nhận việc, ông được một người đàn bà nói đặc xệt dọng Bắc Kỳ mà sau này ông mới biết đó là bà cửa hàng trưởng cửa hàng chất đốt. Bà cửa hàng trưởng dẫn ông Ba Cất sang khu đóng than gặp một người đàn ông khoảng 6 chục tuổi cởi trần trùng trục, chỉ mặc một cái quần xà lỏn đang hùng hục xúc than hắt vào mặt lưới. Thấy ông Ba Cất với người đàn bà bước vào, ông già đang sàng than chống xẻng đứng nh́n, người đàn bà bảo:

- Ông Sáu, đồng nghiệp mới của ông đây, hướng dẫn cho anh ta làm với, sau này có thêm người ông sẽ là tổ trưởng tổ đóng than!

Người đàn ông lúng búng ở trong miệng:

- Chả biết có làm được lâu không mà tổ trưởng với tổ phó!

Rồi ông ta nói với ông Ba Cất:

- Kêu tôi là chú Sáu, bây giờ chú mày sàng than đi, nh́n tôi mà làm. Hôm nay tôi cho chú mày mượn đất để trộn than, mai trả lại!

Ông Ba Cất không nói ǵ, chỉ lững thững bước đến tấm lưới sắt dựng đứng ở gần đấy dùng cái xẻng xúc than hất vào mặt lưới giống như chú Sáu. Bà cửa hàng trưởng đứng nh́n một lát rồi bỏ ra về, chú Sáu vừa sàng than vừa hỏi ông Ba Cất:

- Chú mày cũng mới từ ngoài Bắc vô à?

Thấy chú Sáu nói dọng người Nam, ông Ba Cất cười:

- Không, cháu người trong này, Bắc Kỳ 54, dân 9 núc (nút)!

Chú Sáu có vẻ cởi mở hơn:

- Mấy bữa trước có thằng Bắc Kỳ 75, làm khoẻ lắm, nhưng chỉ được mấy ngày th́ bỏ, chú mày nhắm có làm được lâu không?

- Cháu cũng không biết nữa, nhờ chú Sáu chỉ cho cháu với chứ cháu chưa biết ǵ cả!

- Không có ǵ khó, nhưng cũng không dễ ăn đâu! Thế trước kia, trước 75 ấy chú mày làm ǵ?

- Dạ, cháu cũng lính tráng lằng nhằng!

- Có phải đi cải tạo không?

- Cháu được 6 năm 4 tháng!

Chú sáu nh́n ông Ba Cất ngần ngừ:

- Chắc cũng là ông ǵ “lớn” đây chứ người ta hầu hết cũng chỉ học tập có 3 ngày!

- Cũng xập xệ thôi chứ có lớn ǵ đâu chú Sáu, “cách mạng” cho ḿnh học bao lâu th́ ḿnh học bấy lâu thôi!

- Thế có biết các ông Hiền và ông Bùi Tẩy không?

- Các ông ấy ở cùng trại với cháu, ngày cháu được về th́ các ông ấy c̣n ở trỏng, nhưng nghe đâu cũng được về rồi.

Chú Sáu nh́n ông Ba Cất cười:

- Thôi giờ không gọi ông là chú mày nữa, gọi thế nghe “xấc” quá!

Ông Ba Cất cũng nh́n chú Sáu cười:

- Có sao đâu chú Sáu, gọi thế nghe lại thân t́nh hơn!

Chú Sáu hỏi lại ông Ba Cất:

- Thế ông thứ mấy?

- Cháu thứ Ba!

- Vậy tôi kêu ông là anh Ba, thế trước khi vào đây anh Ba làm ǵ?

- Cháu đạp xích lô!

- Đạp xích lô không sướng hơn đóng than sao? đă không nặng nề lắm lại kiếm được nhiều tiền!

- Không kiếm được nhiều tiền đâu chú Sau ơi, bây giờ xe ra nhiều, kiếm được cuốc xe cũng trần ai khoai củ, suốt ngày lêu bêu ở ngoài đường, ngồi chỗ này, đứng chỡ kia chỉ những chầu với trực rồi c̣n nắng mưa, mưa nắng, hết ướt lại khô, hết khô lại ướt, “có ở trong chăn mới biết chăn có dận” chán lắm chú Sáu ơi!

Nhắm chừng đă đủ than để đóng ngày hôm ấy, chú Sáu bảo thôi không sàng nữa, rồi bảo ông Ba Cất xúc đống than mà ông vừa sàng được đổ chung vào với đống than của chú, chú bảo:

- Tân nây là đủ cho hai người ḿnh đóng ngày hôm nay rồi. Hôm nay ḿnh làm chung, mai th́ của ai người ấy làm!

Rồi ông nhấc tấm tôn cũ đang phủ lên một đống ǵ đó ở cạnh đấy, nói tiếp:

- Đây là “đất” để trộn than, đất này phải đến tận chân Núi Lớn mới lấy được, mai tôi sẽ dẫn anh Ba đi lấy đất, phải có đất trộn với than như ta trộn hồ xây nhà ấy!

Chú Sáu hướng dẫn ông Ba Cất trộn đất vào than, đại khái là trộn theo một tỷ lệ như thế nào. Sau đó hai người dùng một chiếc xe cải tiến cũ kỹ chở than vào một túp lều tranh ở gần đó để đóng thành than tổ ong. Túp lều tranh rộng chừng 4 x 8 mét chỉ một nửa có liếp che c̣n nửa kia để trống. Phía có liếp che là chỗ để chứa than đă đóng thành than tổ ong rồi nhưng chưa kịp chở về cửa hàng, c̣n phía để trống là chỗ để đóng than. Phía để đóng than có hai cái khuôn bằng gỗ đóng khá chắc chắn. Chú Sáu lại chỉ cho ông Ba Cất phải trộn nước vào than như thế nào, đừng nhăo quá mà cũng đừng khô quá. Rồi xúc than đổ vào khuôn như thế nào, đổ bao nhiêu th́ vừa cho một viên than rồi để khúc gỗ “nén” lên trên, cầm cái vồ dang thẳng cánh nện vào khúc gỗ nén ba nhát, than được nén cứng lại. Ngay chỗ chân đứng có một cái cần, dùng chân nhấn cái cần một cái, viên than ở trong khuôn được đẩy lên, thế là người đóng than chỉ cần nhẹ nhàng nhấc viên than bỏ vào cái két gỗ trông gần giống như cái két đựng bia, mỗi két chứa 24 viên. Đầy két rồi th́ bê ra nắng phơi rồi lại vào đóng két khác. Hai người vừa làm vừa nói chuyện, chú Sáu bảo:

- Mẹ nó, không có cách mạng th́ ḿnh làm đếch ǵ mà biết đóng than như thế này!

Ông Ba Cất cười:

- Không có chú Sáu th́ cháu cũng ngất ngư luôn, đúng là “không thày đố mày làm nên” thật!

Chú Sáu cũng cười:

- Cứ b́nh thường ra th́ anh Ba cần đách ǵ cái thứ thày này! Nhưng mà thôi “gặp thời thế, thế thời phải thế! Hùm thiêng khi đă sa cơ cũng hèn!”

- Làm ǵ mà “hùm thiêng” chú Sáu, nhưng mà ai th́ cũng muốn sống và cũng cần phải sống!

Hôm đó là ngày đầu tiên ông Ba Cất vào ngề, chân tay c̣n lóng ngóng nên chỉ đóng được 8 két than. Buổi chiều trước khi ra về chú Sáu bảo:

- Bây giờ ḿnh bê than vào, của anh Ba để phía này, của tôi để phía này, để lui vô trong một tí kẻo đêm mưa nước ngấm vào than bở ra th́ công là công cốc!

Đêm hôm đó ông Ba Cất trở ḿnh không được, đau nhức từng khớp xương, nhưng sáng hôm sau ông vẫn đi làm. Hôm nay chú Sáu dẫn ông Ba Cất đi lấy đất, chú đạp cái xe ba gác đi trước, ông Ba Cất kéo cái xe cải tiến theo sau, chú Sáu nh́n ông Ba Cất cười, bảo:

- Tôi mượn cái xe ba gác này của thằng con rể, chở đất xong rồi lại phải rửa sạch trả lại cho nó để sáng mai nó chở rau ra chợ cho người ta. Hôm nay nhường xe cải tiến cho anh Ba, ưu tiên cho anh Ba nhiều lắm đấy, được dùng xe của nhà nước mà lại là xe “cải tiến” nữa th́ tất phải ngon lành rồi!
Ông Ba Cất cũng cười:

- Cám ơn chú Sáu nhiều lắm, không có cái xe cải tiến này th́ cháu đến phải “gánh đất về, gánh đất về, gánh về, gánh về” thôi (ông nhái lại câu hát “gánh lúa về, gánh lúa về, gánh về, gánh về” của Phạm Duy)!

Đến đường Lê Lợi, chú Sáu bảo dừng xe ở cổng đất Thánh Tây. Ở khoảng này, từ đường Lê Lợi muốn vào chân Núi Lớn phải đi qua một khu nghĩa địa nhỏ mà người dân Vũng Tầu thường gọi là đất Thánh Tây hay là mả Tây v́ hồi c̣n mồ ma mấy ông Tây bà Đầm cai trị Việt Nam chết chôn ở đấy. H́ hục măi mới kéo được hai cái xe vào sát chân núi v́ nếu không kéo xe vào sát chân núi th́ làm sao mà chuyển đất từ chân núi ra ngoài đường được! Vũng Tầu là thành phố biển nên chỉ toàn là cát thế nên muốn có đất để trộn than th́ phải vào sát chân núi mới có. Với lại có muốn để xe ở ngoài lề đường cũng không dám để, thời buổi ǵ mà trộm cắp như rươi, thậm chí đến cái quần xà lỏn cũ phơi ở trước cửa nhà nếu sơ ư th́ cũng có kẻ lấy mất mà người lấy cắp lại là dân “Ba mươi năm Dân Chủ Cộng Hoà” mới từ ngoài Bắc vào nữa cơ đấy!

Cuốc, xúc, đến gần trưa hai người mới lấy được mỗi người một xe đất. Đóng than th́ ông Ba Cất không đóng nhanh và đóng khoẻ bằng chú Sáu, nhưng cuốc đất th́ ông làm “nhậy” hơn chú Sáu. Hơn sáu năm ở trong trường cải tạo, hầu hết thời gian ông Ba Cất chỉ học có một nghề là cuốc đất. Ở trại nào ông cũng được biên chế vào đội trọng điểm mà bọn Việt Cộng, cái lũ trời đánh ấy nó đao to búa lớn gọi là đội xây dựng. Hết đào ao nuôi cá lại xúc đất đắp đường hay là bạt đất chỗ cao xuống chỗ thấp cho bằng phẳng. Thế th́ cuốc đất với đào đất, ơng Ba Cất khơng làm giỏi hơn chú Sáu sao được?
Đất lấy về đổ thành 2 đống nhỏ gần chân đống than, đất của ai người ấy xử dụng. Ông Ba Cất đề nghị trả lại chú Sáu số đất mà ông đă sử dụng ngày hôm qua, nhưng chú Sáu cười bảo:

- Không cần phải trả lại đâu, ngày hôm qua anh Ba có làm được bao nhiêu đâu mà, nhưng hôm nay th́ khác rồi, có khi chỉ vài ngày là tôi theo anh Ba không kịp cho mà xem!

Ông Ba Cất cũng cười:

- Cháu nghĩ là dù có làm bao lâu th́ cháu cũng thông thể theo kịp chú Sáu được, Chú Sáu năm nay bao nhiêu tuổi rồi mà c̣n khoẻ quá?

- Tôi năm nay sáu chục, c̣n anh Ba tới 50 chưa?

- Cháu 45, v́ khổ quá nên trông già trước tuổi!

Chú Sáu đùa:

- Hồi tôi bằng tuổi anh Ba bây giờ tôi mạnh lắm, chả cần là mới cưới vợ, cưới lâu rồi mà “đêm bẩy ngày ba vô ra không kể” vẫn cứ được!

Thấy chú Sáu cởi mở, ông Ba Cất cũng đùa hỏi:

- Thế bây giờ sao hở chú Sáu?

- Mỗi đêm vẫn cứ phải làm “nghĩa vụ” một lần!

- Bộ thím ở nhà c̣n trẻ lắm hay sao chú Sáu?

- Bả 59, thua tôi một tuổi, thế c̣n anh Ba th́ sao?

- Cháu ́ ạch lắm rồi, theo chú Sáu không nổi đâu!

Thực t́nh là như vậy, ngày tŕnh diện đi ở tù ông Ba Cất mới tṛn 36 tuổi, cái tuổi đang xung sức của một người đàn ông – Nói ra th́ xấu hổ – nhưng cứ phải thú thực là có nhiều đêm ông đă nhớ vợ, “thèm” vợ đến ngẩn ngơ! Mà chẳng riêng ǵ ông, có nhiều anh cũng đă nói ra miệng: Ngày xưa th́ cứ phải là Thanh Minh, Thanh Nga mới hấp dẫn, c̣n bây giơ, nĩi xin lỗi... bà Năm Xa Đéc cũng được! Ấy vậy mà chỉ cần được ăn cơm XHCN mấy năm, nhiều lúc ông Ba Cất tưởng như nó “liệt” luôn rồi! May mà đến khi được “cơm nhà quà vợ” th́ thằng nhỏ lại ngóc đầu ngo ngoe. Tuy không hung hăng con bọ xít như xưa, nhưng khi “vào trận” nó vẫn c̣n khả năng chiến đấu, thế nhưng tuần một, hai lần thôi chứ đêm nào cũng “nghĩa vụ” như chú Sáu th́ ông Ba Cất chịu không nổi, với lại cho dù ông có muốn th́ bà cũng chẳng cho. Hơn 6 năm cực khổ, vất vả, đă mấy phen ốm tưởng chết c̣n hơi sức đâu nữa! Ông Ba Cất tâm sự:

- Cháu theo chú Sáu không nổi mà bà xă cháu cũng bết lắm, không khoẻ được như thím Sáu ở nhà đâu! Hôm qua ngày đầu tiên làm học trị chú Sáu mà đêm về, ḿnh mẩy nó đau như dần, tưởng là hôm nay không nhấc tay lên nổi nữa!

- Có lẽ là độ này anh Ba ít làm việc nặng, đạp xích lô coi vậy màcó khi c̣n nhẹ nhàng hơn đóng than. Để tôi chỉ cho anh Ba bí quyết này là khi sàng than anh Ba cứ tưởng tượng như anh đang hắt than vào mặt người nào anh ghét nhất. C̣n khi cầm vồ nện vào cái khuôn anh lại tưởng tượng như đang nện vào đầu một thằng nào đó, thế là anh sẽ thấy sức khoẻ tăng lên nhiều!

(xem tiếp kỳ sau)

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]

Posted on Thursday, April 16 @ 10:46:38 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Lịch Sử Qua Lời Ke
· News by ngochuynh


Most read story about Lịch Sử Qua Lời Ke:
Đời Sống Người Tù Cải Tạo

Article Rating
Average Score: 1
Votes: 1


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang