|  |
|
Hưng Yên
Câu nói “Đôi giầy, đôi dép c̣n có số nữa huống chi là con người” tuy chỉ là câu nói đùa thôi, nhưng mà nó đúng đấy các cụ ạ, con người ta ai cũng có một cái số cả. Cứ từ từ rồi chúng tôi sẽ tŕnh bày để các cụ rơ rồi tin hay không th́ tùy các cụ, nhưng mà cụ nào không tin th́ có khi là con người “Yếu nhân đức tin” đấy.
Cũng cùng được sinh ra cùng phút, cùng giờ, cùng ngày, cùng tháng, cùng năm nhưng người này được sinh ra là con nhà giầu, người kia sinh ra là con nhà nghèo, người sinh ra ở Mỹ, người sinh ra ở Việt Nam, người da trắng, người da đen, người da vàng, người thông minh, người cà đẫn, người sướng, người khổ không ai giống ai. Ngay cả trong cùng một nhà, anh chị em cùng cha cùng mẹ mà số phận mỗi người cũng mỗi khác, thế th́ không phải là mỗi người đều có một “cái số” th́ là ǵ? Thế nào chả có cụ bảo: “Ối dào, nhà bác chỉ tin nhảm, số cái con mẹ ǵ, cũng chỉ là hên, xui thôi”. Vâng, giá là đi đánh bạc th́ có lúc “hên” lúc “xui” thật, chứ c̣n giầu nghèo, sướng khổ th́ không thể gọi là hên xui được. Thế c̣n người này th́ lấy được vợ đẹp, người khác lại lấy phải vợ xấu, hay là có người đàn bà trông tướng người cũng b́nh thường thôi th́ lại lấy được chồng danh giá, chánh thất đàng hoàng, trong khi có người trông cứ đẹp như tiên ấy, nơn nường thơm phức th́ lại là người của giới “Chị em ta” hoặc là làm bé làm mọn. Thúy Kiều “Làn thu thủy nét xuân sơn, hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh” th́ 15 năm lưu lạc, đến nỗi thi hào Nguyễn Du đă phải kêu lên: “Bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao”! Thế không phải là “cải số” hay sao?
Posted by ngochuynh on Friday, August 20 @ 15:27:31 EDT (437 reads)
|
|
|
Hưng Yên
Mới sang Mỹ được hơn 2 tháng đă kiếm được việc làm, mà lại job thơm nữa, lương những 5 đồng rưỡi một giờ, thế th́ các cụ bảo số tôi có hên không cơ chứ? Sau hơn sáu năm tù cải tạo, ăn toàn bo bo hoặc khoai lang, khoai ḿ khô, nhiều khi mệt, đói muốn lả người, tưởng như phải bỏ xác ở trong trại mới được Đảng và Nhà Nước bảo là đă tiến bộ, thả cho về. Lại thêm 9 năm sống dưới chế độ XHCN ưu việt, thượng vàng hạ cám làm đủ mọi nghề, từ anh xích lô đạp đến anh chủ thầu xây cất những công tŕnh c̣ con và cuối cùng trước khi qua Mỹ là chủ mấy bàn bi da.
Tôi sang Mỹ theo diện HO và được thằng cháu kêu bằng cậu nó “bông so” cho về Morgan City, một thành phố nhỏ xíu của tiểu bang Louisiana. Nơi đây, đa số bà con Việt Nam ta đàn ông th́ làm nghề thợ hàn, đàn bà làm nghề cắt ghẹ. (Cắt ghẹ là cắt những con ghẹ đă được hấp chín ra moi lấy thịt). Sau hơn một tháng, khi đă ổn định chỗ ăn chỗ ở, tôi theo các bà đi đập càng ghẹ. (Cũng là đập những cái càng đă được hấp chín ra moi lấy thịt, đập càng dễ hơn cắt ghẹ). Ngày đầu tiên tôi kiếm được 13 đồng tiền công mà phải thức dậy từ 3 giờ sáng theo xe người ta đi làm đến 3-4 giờ chiều. Toàn hăng có chừng hai mươi mấy người làm, 4-5 bà Mỹ trắng c̣n toàn là Việt Nam. Các bà hai tay cứ thoăn thoắt, miệng nói tay cắt chẳng để hở tay hở miệng một chút nào. Chuyện ở đâu mà các bà nhiều thế không biết. Chuyện chồng, chuyện con, chuyện hàng xóm... hết trong nhà ra đến ngoài phố, các bà thi nhau nói liên tu bất tận.
Posted by ngochuynh on Tuesday, August 10 @ 14:29:39 EDT (510 reads)
|
|
|
Hưng Yên
Ngày c̣n nhỏ tướng mạo tôi coi chán lắm, kheo khẳng kheo khừ và đen như củ súng. Những lúc vui câu chuyện bu tôi thường bảo: “Đen nhưng lại kông chịu nhận là ḿnh đen”. Ngay khi c̣n bé tí, lúc c̣n phải bế trên tay, ai mà chê tôi đen như củ súng là tôi khóc thét lên, nhưng nếu bảo là trắng như nơn ḥn than th́ tôi lại cười toe. Cho đến bây giờ, đă quá nửa đời người rồi, thỉnh thoảng muốn trêu tôi, bà xă tôi vẫn nhắc lại câu nói của bu tôi thuở trước: “Bảo đen như củ súng th́ khóc thét lên, hai chân ṿ ṿ vào nhau, c̣n bảo trắng như nơn ḥn than th́ thích chí cười toe!” Bị bà xă chọc quê, tôi chỉ cười cười, nhưng trong ḷng thật cũng thấy ḿnh hơi quê quê.

Tôi sinh ra ở một làng quê miền Bắc, cách trung tâm thị xă Hưng Yên khoảng chừng 4 cây số và muốn vào thị xă th́ phải đi qua Phố Hiến. Cái tên Hưng Yên của tôi cũng là do tôi là người thuộc tỉnh Hưng Yên mà có. Làng tôi là một làng nhỏ, có khoảng không quá 100 nóc gia và được chia làm 4 xóm: Xóm Ngoài, Xóm Giữa, Xóm Dưới và Xóm Trên. Xóm Ngoài là xóm nằm ngay đầu làng, ngay con dốc từ đê đi xuống. Ngày tôi mới thi đậu bằng tiểu học, được thày tôi mua cho cái xe đạp để đi học trường tỉnh. Mỗi lần đi học về đến con dốc đầu làng, mấy đứa bạn cũng có xe đạp như tôi nhưng nhát gan, không dám thả cho xe lao từ trên đê xuống, riêng tôi tuy cũng không dám buông thắng cho xe lao xuống thả dàn, nhưng cũng từ từ vừa bóp vừa nhả thắng cho xe xuống dốc ngon lành làm mấy thằng bạn lé mắt.
Posted by ngochuynh on Friday, June 18 @ 10:28:34 EDT (383 reads)
|
|
|
Hưng Yên
- Cũng chịu ông thật, mới nằm xuống chừng mươi, mười lăm phút là đă ngáy được ngay, trong khi "người ta" th́ trằn trọc măi đến một, hai giờ sáng mà vẫn chưa chợp mắt được!
- Ờ ờ dễ ngủ thế đấy, nhưng cũng chỉ được vài ba tiếng đồng hồ rồi hai mắt lại thao láo chứ có ngủ tiếp được đâu, sau đó th́ thấy đêm sao mà nó dài quá…!
Đó là câu "than thở" mà đôi vợ chồng già này thường hay thở vắn than dài với nhau như thế đấy các vị ạ! Nói ra th́ lại sợ bị chê là già rồi mà c̣n không nên nết, hay sẽ bị bà xă cằn nhằn cho là vạch áo cho người xem, lưng chứ ở với nhau đă 52 năm, con đàn cháu đống rồi mà chẳng khi nào phải sống xa nhau, trừ cái đận trên 6 năm ở tù cải tạo của Việt Cộng là nằm khác giường, chứ ngoài ra bao giờ cũng chỉ "chung một giường" thôi. Nó quen đi rồi, không nghe thấy tiếng thở của nhau, hay là lâu lâu không đụng vào nhau một tí th́ cứ thấy nó trống vắng làm sao ấy, không ngủ được, âu cũng là cái tật!
Posted by ngochuynh on Tuesday, May 25 @ 18:02:17 EDT (565 reads)
|
|
|
Hưng Yên
- Ông viết lách làm sao mà ai nh́n tôi cũng tủm tỉm cười, lại có người c̣n hỏi con gái ḿnh “bộ… mẹ cô dữ lắm à”? Ông viết những cái ǵ thế?
Bà xă tôi cười cười hỏi tôi như thế làm tôi chưng hửng; “viết lách” th́ tôi có viết lách, nhưng có viết ǵ xấu về bà ấy đâu? Chuyện ở trong nhà, có ǵ đóng cửa bảo nhau, chứ nói cho người ngoài biết làm ǵ? Hơn nữa bà xă tôi hiền khô, nếu không bằng ḷng chồng con điều ǵ th́ bà ấy cũng chỉ “càm ràm” thôi chứ có to tiếng bao giờ đâu, c̣n to tiếng với hàng xóm láng giềng th́ lại tuyệt đối không bao giờ có, thế th́ bảo bà ấy dữ thế nào được?!
Tôi thích viết từ ngày c̣n rất trẻ. Hồi đó đọc tờ Văn Nghệ Tiền Phong sao tôi “mê” ông Hoàng Hải Thuỷ thế không biết, cảm thấy những truyện ngắn ông ấy viết thật dễ dàng mà lại rất dí dỏm, có duyên. Nghĩ bụng ḿnh chỉ cần viết được bằng một góc ông ấy thôi th́ đă là ngon lành lắm rồi. Cũng thấy cần phải nhấn mạnh là tôi “mê” ông Hoàng Hải Thuỷ trẻ cơ, chứ Công Tử Hà Đông viết ở Rừng Phong bây giờ th́ không mê. Có lẽ bởi “cụ” già rồi, nên viết không c̣n có duyên nữa.
Posted by ngochuynh on Monday, May 10 @ 11:03:17 EDT (330 reads)
|
|
|
Hưng Yên
Tôi hân hạnh được quen với cụ đến nay có lẽ đă 12, 13 năm. Câu chuyện là như thế này: Một hôm vị chủ bút của tờ tuần san tôi đang hợp tác điện thoại cho tôi, bảo: “Có một vị độc giả muốn xin số điện thoại của ông, nhưng tôi không cho, bảo để hỏi ông đă. Vị ấy có cho số phôn và nói nếu ông vui ḷng th́ gọi điện thoại lại cho họ”. Thế là tôi điện thoại và hân hạnh được quen với cụ từ đó.
Mới chuyện qua lại một lúc, tôi được biết chẳng những cụ là người cùng tỉnh, lại c̣n khám phá ra cụ cũng là một nhà văn lăo thành mà bút hiệu của cụ tôi đă thấy xuất hiện trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong nhiều lần. Cụ bảo thích lối viết của tôi và cho biết các cụ ở Cali đang có ư định thành lập “Hội Ái Hữu Những Người Cùng Tỉnh…”. Thế rồi cụ hỏi tôi có đồng ư tham gia không. Dĩ nhiên là tôi tham gia ngay! Từ đó cuối tuần nào cũng vậy, nếu tôi không điện thoại cho cụ, th́ cụ cũng điện thoại cho tôi, chúng tôi nói chuyện với nhau rất hợp. Rồi cụ gửi sách của cụ cho tôi, tôi cũng gửi sách của tôi biếu cụ.
Posted by ngochuynh on Friday, February 19 @ 11:11:48 EST (336 reads)
|
|
|
Hưng Yên

Kính thưa quư độc giả và đồng hương, thời gian qua mau như bóng câu qua cửa sổ, mới Tết đó mà nay lại Tết nữa rồi, Kỷ Sửu đi, Canh Dần tới. Đón mừng xuân mới th́ ngoài việc chúc hết thẩy mọi người phúc lộc vẹn toàn, an khang trường thọ chúng tôi nghĩ rằng không ǵ hơn cùng nhau nhắc lại một vài phong tục tốt đẹp về ngày Tết của dân tộc ta để gọi là: Ôn cố tri tân.
Nếu chỉ nói về “Tết” th́ một năm Việt Nam ta thấy có những 5 cái Tết chứ không phải chỉ một Tết Nguyên Đán, đó là:
Tết Thanh Minh: Thanh Minh trong tiết tháng Ba Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh (Kiều)
Khoảng mồng 5 mồng 6 tháng Ba âm lịch mỗi năm, người ta ra viếng mộ ông bà, tổ tiên, làm sạch cỏ, đắp thêm đất, thắp nhang, khấn vái…
Posted by ngochuynh on Monday, January 25 @ 11:20:33 EST (526 reads)
|
|
|
Tràm Cà Mau
Năm học lớp Đệ Ngũ bậc Trung Học, tương đuơng với lớp tám bây giờ, một hôm thằng bạn nhỏ ngồi cạnh tôi th́ thầm: “Tại sao trong tiểu thuyết, mỗi khi có hai người ôm nhau, th́ tác giả đề cập đến hạnh phúc? Hạnh phúc là cái ǵ mầy có biết không?” Tôi liền tay đưa tay rụt rè hỏi giáo sư đang dạy môn nghị luận luân lư: “Thưa thầy, hạnh phúc là cái ǵ?”. Tôi hỏi mà run lắm, v́ lỡ ra hạnh phúc là chuyện bậy bạ, th́ e lănh phạt đủ. Thầy liền ra cho cả lớp một bài luận văn, b́nh giải câu: “May thay, ngoài hạnh phúc ra, đời c̣n có cái ǵ khác nữa.” Thầy c̣n ghi chú thêm câu viết nguyên văn bằng tiếng Pháp để học tṛ có thể hiểu rơ hơn. Thầy giảng rằng, hạnh phúc như là cái bóng, mà mọi người trên thế gian nầy đều luôn luôn theo đuổi, cố chạy theo nhưng không bao giờ bắt gặp được cả.
Bởi vậy, cho nên may mắn quá, cuộc đời nầy c̣n có nhiều thứ khác nữa, để bủ đắp vào cái thiếu thốn là hạnh phúc, mà con người như chẳng bao giờ t́m thấy, không bao giờ nắm được. Chúng tôi hiểu mập mờ rằng, hạnh phúc là cái ǵ đó xa lắm, là như thứ ảo ảnh, mà con người thế gian ai cũng mơ ước, quay quắt đi t́m, và chẳng bao giờ t́m thấy. Tôi thầm nghĩ, thầy bắt chúng tôi b́nh luận làm chi cái thứ không có và khó khăn, để thêm tốn giấy mực, tốn th́ giờ. Thế là cả đám học tṛ nhi nhô đầu c̣n cắt tóc trọc, đau khổ nhăn nhó, nặn óc b́nh giải về hạnh phúc, cái thứ mà chúng mù mờ, chưa ư thức, chưa hiểu nổi vài ba phần trăm ư nghĩa. Thằng bạn ngồi sau lưng, thụi tôi hai cái đau điếng, để phạt cái tội hỏi thầy câu hỏi cắc cớ, làm cho cả lớp phải nhức đầu. Tôi biết tội, ngồi yên.
Posted by ngochuynh on Tuesday, January 12 @ 13:13:35 EST (415 reads)
|
|
|
Hưng Yên
Giá mà tôi chịu khó học Anh Văn liên tục từ ngày sang Mỹ tới giờ th́ chắc cũng khá lắm rồi, gần 20 năm ở Mỹ rồi chứ ít sao? Các cụ thử tính xem, một đứa trẻ con thông minh trung b́nh, vào học lớp 1 lúc nó lên 6 tuổi, hai mươi năm sau nó 26 tuổi, nếu mỗi năm lên một lớp th́ 26 tuổi nó đă học tới lớp ǵ rồi? Này nhé: 5 năm elementary school, 3 năm middle school, 4 năm high school. Lên đại học, 4 năm sau nữa đă có cái bằng Cử nhân. Thế là mới hết có 16 năm. C̣n 4 năm nữa - nếu học tiếp - là nó đă có thể… “chơi” được cái tiến sĩ. Tôi chỉ dám nói “có thể” chứ không chắc lắm, nhưng mà như thế cũng đă ngon lành chán rồi, đúng không nào?
Tôi sang Mỹ đến nay đă gần 20 năm. Sau hơn một tháng đến Mỹ, khi đă gọi là tạm ổn định chỗ ăn chỗ ở rồi, tôi hăm hở đi học Anh văn ngay. Mỗi tuần 2 tối, từ 7 tới 9 tối tại một ngôi trường tiểu học. Cách nhà không mấy xa, lái xe mất chừng 5, 7 phút, có hai lớp dạy Anh văn cho những người Việt Nam mới qua Mỹ mà tiếng Anh c̣n yếu hay chưa biết ǵ. Giáo viên là một bà Việt Nam và một bà Mỹ tuổi đă xồn xồn, nghe nói là người của hội USCC. Các vị dạy có lương hay không th́ không biết nhưng coi bộ nhiệt t́nh lắm.
Posted by ngochuynh on Friday, January 08 @ 10:37:16 EST (475 reads)
|
|
Những Trùng Hợp Kỳ Thú |
Nguyễn Đ́nh Thắng
Ở đời đôi khi có những trùng hợp lạ kỳ. Và tôi đă từng gặp những điều kỳ lạ ấy trong nhiều chuyến đi xa. Có lần ở một đất nước xa xăm lại gặp người quen từ quá khứ mịt mù, thật bất ngờ. Hoặc có lần t́nh cờ khám phá ra người bạn mới ở đầu kia thế giới lại là thân nhân của một người bạn cũ ở Hoa Kỳ. Chuyến đi Mă Lai kỳ này cũng vậy, những trùng hợp thật thú vị đă đến với tôi.
Chiều ngày 24 trước Giáng Sinh tôi cùng với hai đồng nghiệp, một ở Mă Lai và một từ Mỹ, đến thăm Tiến Sĩ Irene Fernandez tại nhà, ở cách thủ đô Kuala Lumpur một tiếng lái xe. Chị là sáng lập viên và Giám Đốc Điều Hành của Tenaganita, một tổ chức bảo vệ phụ nữ và các công nhân ngoại quốc lao động ở Mă Lai. Chị là một nhà đấu tranh cho nhân quyền nổi tiếng trên thế giới. Dưới thời của Thủ Tướng Mahathir, một nhà độc tài, Chị đă can đảm phanh phui điều kiện tồi tệ của các nhà tù Mă Lai. V́ vậy mà Chị đă bị toà án Mă Lai sử một năm tù với tội danh mạ lị chính quyền. Chị đă kháng cáo để phản đối hệ thống luật pháp bất công. Do áp lực quốc tế, vụ xét sử đă bị tŕ hoăn nhiều lần. Đầu năm nay, toà án viện lư do vi phạm kỹ thuật của công tố viên để huỷ bản án--bỏ tù Chị th́ chắc chắn chính quyền sẽ bị cả thế giới lên án.
Tôi đến thăm Chị Irene để bàn về các hoạt động của Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu (CAMSA), mà Tenaganita và BPSOS cùng là thành viên. Chị đang dưỡng bệnh ở nhà sau khi bị nghẽn mạch tim cách đây hơn một tháng và bác sĩ cấm Chị không được lao lực và ra khỏi nhà. (Thế nhưng cách đó hai hôm tôi đă bắt quả tang Chị lẻn đến văn pḥng làm việc mấy tiếng đồng hồ.)

Chị Irene và Anh Joseph, 24/12/09 (ảnh CAMSA)
Posted by ngochuynh on Wednesday, December 30 @ 13:41:50 EST (400 reads)
|
|
|
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích (tiếp theo kỳ trước)
Và ba tháng sau đó, Thu lại viết cho chàng:
“Thu mong chờ thư hồi âm của anh mà chẳng thấy. Hôm nay viết cho anh v́ Thu lo lắng căn bệnh xuất huyết bao tử có thể tái phát. Đừng ngại ngùng với cái địa chỉ của Thu cho anh. Bác sĩ Phương Ngọc đă đi khỏi bệnh viện Đà Nẵng. Giờ chị ấy đến phụ trách một bệnh viện nhỏ ở huyện miền núi. Bác sĩ Ngọc bảo là rất thỏa ḷng khi cứu sống được anh, dù cho chị bị hạ tầng công tác do cái bịch máu nhân đạo đó. Thu đă một lần về thăm quê Sơn Lộc. Đi qua chợ Phước Lộc điêu tàn năm xưa khiến Thu nhớ đến anh. Nhớ xót xa thuở hai đứa ḿnh đă d́u nhau đi học trong những năm khốn khó thời kháng chiến. Nhớ những buổi sáng sớm đến trường, anh che chở cho Thu bớt sợ hăi trước cô Sáo tật nguyền. Thu tự hứa với ḿnh là phải có một lần đến trại thăm anh. Hăy giữ ǵn sức khỏe và biên thư cho Thu.”
Posted by ngochuynh on Thursday, December 03 @ 11:09:42 EST (368 reads)
|
|
|
Hưng Yên
Bệnh ǵ mà bệnh ác ôn khiến hai vợ chồng phải vào nằm bệnh viện cùng một ngày, chỉ trước sau nhau có vài tiếng đồng hồ. Câu chuyện là như thế này: Bà xă tôi đă bệnh từ mấy tuần trước, bà ấy cũng đă đi bác sĩ và cũng đă được bác sĩ khám bệnh rồi cho toa về mua thuốc uống, nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm mà có khi lại càng ngày càng tệ hơn. Dĩ nhiên cái này không thể đồ thừa là tại bác sĩ được, v́ nếu bác sĩ chữa bệnh nào cũng khỏi th́ làm ǵ c̣n có người chết v́ bệnh nữa, phải thế không cơ? Thề th́ chỉ tại bà xă tôi chưa gặp thày gặp thuốc thôi!
Thế rồi mới khoảng chưa tới 5 giờ sáng ngày hôm ấy, đúng là ngày thứ Hai 07/9/2009 - ngày Labor Day - tôi đang nằm lơ mơ nửa thức nửa ngủ – già rồi nên ngủ ít lắm – th́ nghe tiếng bà xă từ trong restroom gọi giật giọng: Ông nội! Ông nội! Vợ chồng già ở với con, với cháu th́ kêu nhau là ông nội, bà nội là phải rồi. Tôi bật dậy, tông cửa restroom chạy vô th́ thấy bà ấy đang nằm dài trên nền nhà, hoá ra là vừa vào restroom, thấy trong người khó chịu quá, bà ấy mới kêu được hai tiếng: Ông nội, ông nội, là ngất đi luôn. Hoảng quá, tôi ngồi xuống ôm bà ấy lên, nhưng sao nặng thế này? B́nh thường vẫn ôm bà ấy hoài, không thấy nặng, mà sao hôm nay nặng khủng khiếp! Người cứ rũ xuống, mắt đờ ra, cố gắng hết sức cũng không sao kéo bà ấy trở lại pḥng ngủ được, buộc ḷng tôi phải vừa đập tay vào tường vừa kêu om lên, lát sau hai vợ chồng thằng con mới hốt hoảng từ trên lầu chạy xuống. Tôi bảo chúng gấp rút bấm nai uân uân (911) kêu xe cứu thương tới đưa mẹ vô bệnh viện. Thế là chỉ chưa đầy 5 phút sau đă có một xe cứu hoả và một xe cứu thương tới đưa bà xă tôi vô Fresbyterian Hospital. Tôi ngồi bên cạnh tài xế xe cứu thương, c̣n thằng con tôi lái xe chạy theo sau.
Posted by ngochuynh on Thursday, November 05 @ 12:46:05 EST (439 reads)
|
|
|
(Xem phần 1)
Và từ đó hắn chẳng bao giờ nói với bà một tiếng nào nữa.
Lăo già Mangan bật ngọn đèn chính rồi kéo chiếc màng cữa xuống. Những giọt mưa nghiêng nghiêng đập vào cữa kính như một bản nhạc ḥa tấu. Con đường trước mặt vắng tanh ngoại trừ con chó gầy dơ xương đang ngưởi chiếc bao giấy. Một ngọn gió thổi tới làm chiếc bao giấy bay tung lên. Lăo lấy than đổ thêm vào ḷ sưởi, miệng càu nhàu toán người làm cản lối đi. Lăo phải le lỏi giữa những chiếc chân duỗi dài bên ḷ sưởi. Hắn là người định ngáng chân cho lăo té, tên là Neville với bộ mặt dài, hẹp và đôi mắt sâu. Lăo đang cuối xuống bên ḷ sưởi th́ Neville cất tiếng:
Posted by ngochuynh on Friday, October 23 @ 10:52:22 EDT (252 reads)
|
|
|
Trần Hồng Văn
Ngọn gió bắc lạnh cắt da thổi thốc tới, ŕ rào qua những ngọn cỏ trong khu nghĩa địa, xào xạc trong những chiếc lá trường xuân đeo trên bức tường của ngôi nhà thờ đổ nát. Đám người đứng rải rác quanh chiếc huyệt mới đào, họ khom người xuống, kéo cao cổ áo lên để che bớt cơn gió. Trời bắt đầu mưa. Mưa, lạnh buốt hơn cả gió, quất thẳng vào da thịt như những giọt át-xít, rơi rào rào xuống chiếc nắp quan tài. Viên tu sĩ vội vă đọc nhanh lời cầu nguyện, những ngón tay trắng của những người phu đào mả đă quấn ṿng quanh cán những chiếc xẻng và sẵn sàng.
Người đàn bà đứng trơ trơ bên chiếc huyệt như thách thức với cái lạnh của gió và mưa. Những giọt nước chảy dài trên khuôn mặt tái mét. Ngọn gió thổi làm tung chiếc mạng che mặt màu đen, bà bước tới nửa bước như thể lấy thân ḿnh chống lại với cơn gió. Bà đứng bất động và như không c̣n cảm giác. Rồi tiếng đất chen lẫn với đá đập vào cỗ quan tài. Tiếng chạm của đá chát chúa nghe đau đớn như những hạt mưa lạnh giá đang đổ xuống người bà, sau đó chỉ c̣n là bóng những chiếc xẻng vun vút xúc dần đống đất đổ xuống huyệt. Những người phu hoàn thành công việc một cách máy móc rồi đứng thẳng, cởi mũ ra cho lần cầu nguyện cuối cùng.
Posted by ngochuynh on Tuesday, October 20 @ 11:39:42 EDT (335 reads)
|
|
|
Hưng yên
Tôi nhất định đ̣i thày bu tôi phải cưới Hương cho tôi. Tôi thích nàng, tôi yêu nàng và tôi phải lấy nàng cho bằng được. Nếu thày bu tôi không hỏi cưới nàng cho tôi th́ tôi sẽ bỏ nhà ra đi, đi giang hồ hay đi theo Việt Minh cho Tây nó bắn tôi ḷi ruột ra. Chẳng thà thế chứ sống mà thiếu Hương tôi sống không được. Tôi cũng đă ngỏ ư ấy với nàng và nàng bảo hễ cứ có mai mối bên nhà tôi tới là bên nhà nàng bằng ḷng ngay.
T́nh yêu của tôi đối với Hương nó vĩ đại và mănh liệt như thế có lẽ cả làng ai cũng biết. Biết nhưng có ai giúp ǵ được cho tôi đâu, có khi họ c̣n nói ra nói vô khiến bu tôi càng quyết liệt không cho tôi lấy Hương, và khi nghe tôi dọa đi theo Việt Minh cho Tây nó bắn tôi ḷi ruột ra, bu tôi c̣n bảo:
- Chẳng thà Tây nó bắn mày chứ bu giết mày không được con ạ – Bu tôi rơm rớm nước mắt – Đẻ mày ra, nuôi mày tới bây lớn sao tự dưng mày lại không muốn sống nữa hở con? Gái làng này thiếu ǵ sao mày không lấy mà mày lại đ̣i lấy cái con tuổi cọp ấy? Mày tuổi lợn mà bu lại cưới vợ tuổi cọp cho mày th́ có khác nào bu giết mày không?!

Posted by ngochuynh on Monday, August 31 @ 14:52:29 EDT (797 reads)
|
|
|
Hưng Yên
- Ông sao mà cứ hay bắt bẻ từng li từng tí một, ở Mỹ đă 19, 20 năm rồi mà chẳng thay đổi chút nào? Bên này th́ “đàn” nào cũng phải đi làm cả, có khi đàn bà c̣n làm những công việc gay go hơn đàn ông nữa chứ, ở đấy mà “Thiếp trong cánh cửa chàng ngoài chân mây”, có mà đói ră họng ra!
- Ai chả biết bên này th́ “đàn” nào cũng phải đi làm cả, nhưng ḿnh là người Việt Nam, ít nhất ḿnh cũng phải giữ lại một chút ǵ những cái hay cái đẹp của ḿnh chứ? Mỹ khác, Việt Nam khác. Mỹ đang căi qua, căi lại, dơ thẳng cánh tát vào mặt chồng cái bốp th́ chẳng sao, chứ đàn bà Việt Nam mà làm như vậy coi có được không? Có chấp nhận được không? Có c̣n là người Việt Nam nữa không?
- Dĩ nhiên là không chấp nhận được, nhưng người chồng cũng phải làm sao cho xứng đáng là một người chồng chứ? Bây giờ - lại đang ở Mỹ - mà c̣n cái kiểu “chồng chúa vợ tôi” hay là hơi một tí th́ hùng hùng, hổ hổ, thượng cẳng tay, hạ cẳng chân th́ ai mà để yên cho, nó không bỏ đi lấy thằng khác mới là lạ?!
Đó là một mẩu “tranh căi” giữa tôi và bà xă của tôi đấy các vị ạ! Chúng tôi sống với nhau đă 51 năm; cũng vào tháng này năm trước, các con tôi, chúng đă tổ chức lễ mừng 50th Anniversary của bố mẹ, đông và vui thật là vui. Nói như thế không phải để “nổ”, mà chỉ muốn nói chàng và nàng nay đều đă… cúp b́nh thiếc, chàng trên 7 bó, c̣n nàng trên 6 bó mất rồi!
Posted by ngochuynh on Thursday, July 09 @ 12:23:34 EDT (502 reads)
|
|
|
Truyện Ngắn Tích Lan Trần Hồng Văn Phóng Tác
Lúc đó bà đang ủi chiếc quần tây, chiếc quần c̣n mới và đẹp mà nó vẫn dành để mặc vào ngày Chủ Nhật. Bà ta chăm chú ủi mạnh trên một lớp nhăn th́ bà chủ tiệm bán vải ở đầu đường đi ngang qua. Khi thấy chiếc cửa sổ mở và bà đang ủi, bà chủ tiệm vải nói lớn:
- Tai nạn thảm khốc tại Kalogreza! Bà có nghe ǵ không?
Bà quay đầu ra ngoài:
- Không, tôi chẳng biết ǵ cả. Thằng Yannis của tôi…
- Tôi không biết thằng Yannis có ở đó không. Cô em chồng của tôi vừa điện thoại báo cho biết như vậy. Vụ nổ làm cho tất cả thợ thuyền đang làm ở trong hầm mỏ chết ngay tại chỗ.
Nghe vừa xong th́ toàn thân bà tê cứng. Quên hẳn chiếc bàn ủi, chiếc quần của thằng con bắt đầu bốc khói, bà chạy vội ra chiếc cửa sổ:
- Bà c̣n nghe thấy ǵ nữa không? Nói cho tôi biết với, tôi đang sốt ruột đây này.
Posted by ngochuynh on Monday, June 22 @ 12:41:47 EDT (433 reads)
|
|
|
Câu Chuyện Của Cô Giáo Việt Nam Tỵ Nạn
Lê Mộng Hoàng
Tôi sinh ra tại một thành phố nhỏ mang tên Hội An, thuộc miền Trung nước Việt Nam. Ba Mẹ tôi đều là nhà giáo; chị Cả của tôi, các em tôi và tôi cũng đều dạy học. Tôi là giáo sư trường trung học trước năm 1975. Sau khi tốt nghiệp Cử nhân tại Đại Học Đà Lạt năm 1966, tôi trở về quê cũ và dạy học cùng trường với ba tôi. Từ năm 1966 đến 1969, nhiều học sinh lớp 11 và lớp 12 của tôi đă chết hoặc mất tích. Có vài em rời ghế nhà trường để gia nhập quân đội Việt Nam Cộng Ḥa, sau đó th́ tôi nghe tin các em đă tử thương! Đối với tôi đây là giai đoạn kinh khủng và đau buồn lắm! Mỗi đêm khi nghe tiếng súng hoặc tiếng đại pháo “canh nông” gia đ́nh tôi phải thức giấc và chạy vội xuống hầm trú ẩn.

Posted by ngochuynh on Tuesday, May 19 @ 10:39:35 EDT (782 reads)
|
|
|
Lê Mộng Hoàng (Thư gửi con trai út trước ngày con bước vào đường sự nghiệp và lập gia đ́nh)
Sâm dấu yêu,
Tháng 5 là tháng có “Ngày Cho Mẹ” (Mother Day) ngày mà hầu như mọi người con đều nghĩ đến mẹ ḿnh, tỏ ḷng biết ơn công khó sinh thành nuôi dưỡng của mẹ, cũng như niềm vui, t́nh thương bao la mẹ đă chắt chiu dành dụm cho con. Trong 24 năm qua- từ lúc con mới vào học lớp Mẫu giáo con đă biết làm thiệp chúc mừng mẹ với những câu viết ngây thơ dễ thương, chứa chan t́nh cảm. Chính v́ thế để đáp lại niềm vui triền miên con đă liên tục mang đến cho mẹ-và cho cả Ba-năm này, Mẹ ngồi ôn lại viết thư cho con. Đứa con trai út mà từ ngày sinh ra đến nay chưa một lần làm ba mẹ buồn ḷng- xin cảm tạ Trời Phật- đă tạo duyên lành cho Mẹ được có con. Con là một sự ḥa hợp hoàn hảo giữa ba và mẹ. Con thừa hưởng tính thông minh, điềm đạm, giỏi Toán và đúng giờ của ba nhưng lại ưa thích văn chương và viết lách và lo cho người khác của mẹ, tính ham mê làm việc thiện nguyện, lạc quan của Mẹ, và cả tính ham mê bạn bè, hiếu khách và thích trẻ con của mẹ nữa.

Posted by ngochuynh on Monday, May 11 @ 10:25:12 EDT (388 reads)
|
|
|
Truyện Ngắn Tích Lan Trần Hồng Văn Phóng Tác
Duyên hướng mắt nh́n ra phía xa, qua những sườn dốc của những ngọn đồi chạy thoai thoải và dàn bơm từ cái giếng nước công cộng trong làng đang bơm nước vào ruộng lúa xanh ngát dưới ánh nắng chan ḥa của buổi chiều. Ngay trên ngọn cây dương sỉ là một đám mây đen in lên bầu trời xanh ngát. Cô chăm chú nh́n, đầu óc suy nghĩ vẩn vơ, điềm báo hiệu ǵ đây, có phải là một điềm báo của quỷ không?

Posted by ngochuynh on Friday, April 24 @ 13:36:53 EDT (411 reads)
|
|
|
Tôn Phụng Hồng
Mùa Hè năm 1978, khi Me đang mang thai con khoảng hơn tám tháng, th́ Ba con quyết định rời bỏ xứ Huế, cái xứ đi th́ thương nhớ, mà vấn vương lại khổ, cái xứ cơ cực đến xót xa, mùa Đông thiếu áo, mùa Hè thiếu ăn. Ba vào trong Nam t́m đường cứu đói cho Me con ḿnh!
Bản thân Ba là Sĩ Quan chế độ cũ, Ba đă từng quen chịu đựng đói khát, khổ nhục mấy năm trong trại tù Cồn Tiên, nhưng Ba không đành ḷng bó tay nh́n cảnh Me con ḿnh đói khổ.
Posted by ngochuynh on Friday, April 03 @ 14:23:49 EDT (620 reads)
|
|
|
Trần Hồng Văn
Bây giờ mùa đông đang lấp ló đó đây, từng cơn gió lạnh bứt những chiếc lá cuối cùng bay lả tả xuống sân cỏ rồi bị cuốn tung tới tận b́a rừng.
Ngọn lửa lách tách trong ḷ sưởi vẫn không làm cho bà Mabel Leslie đủ ấm. Quấn quanh cổ và vai là một tấm khăn choàng Ấn Độ dầy, bà bước về phía cửa sổ nh́n ra sân rồi kiểm soát lại cả ba cánh cửa sổ xem đă đóng chặt chưa. Dù cho ưa chuộng không khí trong lành nhưng phải có người nào trong nhà th́ bà mới dám ra ngoài.

Vào mùa mưa, sân cỏ sũng nước trông có vẻ ảm đạm. Mùa hè với những tia nắng rực rỡ rồi với khoảng không gian dịu dàng mềm mại của mùa thu đă đi qua mang theo những chiếc lá úa, bây giờ chỉ c̣n toàn một mầu xám buồn bă. Có thể những ngày tháng tới sẽ là một mùa đông dài nghiệt ngă. Đôi lông mày đă một thời được coi là sang trọng quí phái, giờ đây nhíu lại với những suy tư của một người đàn bà sống cô độc trong một căn nhà to lớn với mùa đông buốt giá đang tới gần.
Posted by ngochuynh on Wednesday, February 25 @ 11:55:11 EST (684 reads)
|
|
|
Tạ Đức Trí
Hoa Kỳ vẫn luôn được nh́n nhận là một hiệp chủng quốc, đa sắc dân, đa văn hóa và đa tôn giáo. Nhưng không v́ thế mà người Mỹ thiếu đi những cá tánh riêng biệt đặc trưng rất "Mỹ". Sau khi những di dân khắp nơi trên thế giới định cư tại Hoa Kỳ một thời gian và bắt đầu hội nhập vào cuộc sống mới, họ dần dần thể hiện rơ nét hơn những cá tánh tiêu biểu của người Mỹ, mà đặc trưng nhất là ba cá tánh: Tự do cá nhân, tự do lựa chọn trong học vấn, và tính riêng tư.

Posted by ngochuynh on Friday, February 06 @ 11:02:18 EST (793 reads)
|
|
|
Thọ Mân
T́nh thương giữa ông bà và con cháu ắt hẳn cũng như nhau dù trong gia đ́nh người Mỹ hay người Việt Nam. Cứ nh́n cảnh cặp vợ chồng già người Mỹ bên nhà hàng xóm hàng năm đến mùa lễ Tạ Ơn hay Giáng Sinh hoặc kỳ nghỉ hè có đứa cháu đến chơi th́ biết. Họ vui hẳn lên, xung xăng làm việc, cười đùa tṛ chuyện với cháu. Thật vậy, nếu chăm sóc cây cối trong vườn giúp nguôi ngoai đi nỗi cô đơn của tuổi già, th́ chính những đứa trẻ là liều thuốc bổ đem lại niềm vui trong tuổi xế chiều.
Posted by ngochuynh on Tuesday, January 27 @ 11:05:33 EST (765 reads)
|
|
|
Huy Phương
Đă lâu lắm, từ ngày các cháu ra trường, lập gia đ́nh, rồi rời gia đ́nh đi xa, tôi mới có dịp trở lại thăm anh chị và ở lại chơi đôi ngày. Anh chị có ba cháu, hai đă lập gia đ́nh, một c̣n độc thân, nhưng tất cả đều ở các tiểu bang khác, đứa gần nhất cũng phải hai giờ bay. Căn nhà ở ngoại ô thành phố đă già tuổi có lẽ hơn nửa thế kỷ qua, anh chị mua từ khi dọn về tiểu bang này, tính đến nay đă gần ba mươi năm, có bốn pḥng và một cái basement rộng răi với vườn cây, cỏ có lẽ nhiều hơn hoa. Một chiếc xe van "Caravan" đậu bên hông nhà, mấy năm nay không dùng đến, một phần giá xăng càng ngày càng cao, một phần xe quá rộng răi cho hai vợ chồng già. Những căn pḥng của con cái vẫn c̣n để nguyên vẹn với những con búp bê, thú nhồi bông và những cuốn sách cũ, những h́nh ảnh ngày ra trường hay phù hiệu của trường đại học.
Posted by ngochuynh on Tuesday, December 23 @ 10:43:09 EST (833 reads)
|
|
|
Cao Thọ Mân
Mùa lễ luôn bắt đầu vào tháng 11 dương lịch hàng năm. Nào là lễ Tạ Ơn rồi Giáng sinh và Tết dương lịch. Dẫu cho kinh tế đang khó khăn, nhưng trong ḷng mọi người vẫn cứ dạt dào niềm vui chờ đón niềm hạnh phúc của những tiệc tùng vui vầy đầm ấm bên gia đ́nh đoàn tụ yêu thương. Và bàng bạc đâu đó trong không khí lành lạnh ngoài trời, ḍng nhựa sống đang dâng trào trong vạn vật tỏa vào không gian mênh mông một mùi hương lâng lâng. Thứ mùi hương mà ai ai cũng không nhận ra được bằng thính giác nhưng đều cảm nhận được đó là hương Xuân. Nói như thế có lẽ không hợp lư lắm bởi v́ những tháng cuối năm như thế này vẫn c̣n là mùa Thu. Ở quê nhà bây giờ là mùa Đông, và khi mùa giá rét hắt hiu này ra đi, mùa Xuân ấm áp rộn ràng đến thật đúng lúc làm sao.
Posted by ngochuynh on Wednesday, December 17 @ 12:59:45 EST (955 reads)
|
|
|
Lê Mộng Hoàng
Cám ơn đời, cám ơn người Cho con cơ hội nói lời tri ân Cám ơn vô lượng hóa thân Trải con tim rộng dệt thành trang kinh
Bốn câu thơ này của vị thầy khả kính cũng đơn giản như tư cách từ tốn thư thái của thầy. Từ ngày thầy đọc mấy câu thơ này trong một kỳ thuyết pháp tôi nhớ măi và đă lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Cuộc đời này sẽ trở nên trơ trẽn, sần sùi, khô cằn nếu "thiếu vắng những lời cám ơn chơn chất, những cử chỉ biết ơn thành kính".
Trong các ngày lễ hội của quê hương thứ hai thương mến này tôi thích nhất là lễ Tạ Ơn Thanksgiving rồi đến Ngày Cho Mẹ (Mother’s Day), Ngày Cho Cha (Father’s Day), Christmas (Lễ Giáng Sinh) và Valentine sau cùng. Có lẽ v́ tuổi đời đă chồng chất nên tim tôi không c̣n đủ sức nóng để háo hức đón mừng ngày lễ của T́nh yêu chăng? Dù sao đi nữa lễ Tạ Ơn cũng có màu sắc đặc biệt, tràn đầy t́nh thân gia đ́nh, bằng hữu, đồng nghiệp và muôn vàn người thân khác trong suốt chiều dài cuộc sống của mỗi người.
Posted by ngochuynh on Tuesday, December 02 @ 15:32:49 EST (857 reads)
|
|
|
Lê Mộng Hoàng
Hôm nay là ngày thứ Sáu 23 tháng 11 mà người Mỹ gọi là "Black Friday" (Thứ Sáu đen) có lẽ v́ vào ngày này sau bữa tiệc linh đ́nh của lễ Tạ Ơn mọi người đổ xô đi mua sắm quà cáp cho lễ Giáng Sinh rồi mệt nhừ, choáng váng xây xẩm mặt mày; thấy trời "tối đen" chăng? Hay là ngày các tiệm buôn kiếm lời nhiều nhất?
Riêng đối với Mẹ, ngày Thứ Sáu sau lễ Tạ Ơn năm nay lại có một niềm vui âm thầm: hôm nay ngày 23 tháng 11 năm 2007 là sinh nhật thứ 67 của Mẹ. Mẹ đă hưu trí nên có thể đi shopping suốt ngày, vẫn c̣n khỏe mạnh nên có thể tham gia các công tác từ thiện xă hội cùng làm việc với các bạn trẻ. Trước khi lái xe đến shopping mall mẹ đă ghi xuống một danh sách tên các người cần mua quà không có quà cho mẹ. Năm nay là năm thứ 32 ba và mẹ đón mừng Noel tại quê hương thứ hai này; gia đ́nh chúng ta từ ṿng tṛn nhỏ số 3 nay đă mở rộng thành ṿng tṛn lớn số 7 vui hơn, đông hơn và c̣n trên đà phát triển.
Posted by ngochuynh on Monday, December 01 @ 10:42:47 EST (1102 reads)
|
|
|
Trần Ngân Tiêu
Không hiểu sao Yến lại khoái tôi đi chợ với nàng dù là đi thương xá hay đi siêu thị mua đồ ăn. Ngày xưa c̣n trẻ khoái đi du dương th́ không nói làm ǵ, c̣n bây giờ có trăm chuyện phải làm mà cứ phải "chở em đi chợ một chút" th́ tôi cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nếu đi thương xá th́ Yến cứ la cà vào khu quần áo đàn bà coi hết quần áo trong đến quần áo ngoài rồi ôm một vài món vào pḥng thử, thử từng cái một bắt ḿnh đứng ở ngoài chờ để Yến thỉnh thoảng bước ra hỏi: "Bộ này được không anh?" Mấy con đầm Mỹ ra vào chỗ đó nh́n tôi mỉm cười nháy nhó cặp mắt làm cho tôi nhột nhạt chẳng ra làm sao. Yến hỏi th́ bộ nào tôi cũng nói "được" cả nhưng cuối cùng Yến chả mua bộ nào.
Posted by ngochuynh on Friday, October 31 @ 10:59:54 EDT (1046 reads)
|
|
|
Hưng Yên
Có lẽ ít ai lại không nghe câu: "Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng". Giặc bên Ngô? "Ngô" đây là Tầu, là chú chệt, để tỏ ư khinh bỉ, tỷ dụ như trái bí lấy giống từ bên Tầu gọi là bí ngô, trái bắp lấy giống từ bên Tầu gọi là bắp ngô. Trai gái "lẹo tẹo" với nhau theo kiểu "mèo mả gà đồng" người ta cũng gọi là "thằng ngô con đĩ" để tỏ ư miệt thị. Ca dao ta có câu:
Tham vàng lấy phải thằng Ngô Đêm nằm như thể cành khô chọc vào...
Posted by ngochuynh on Tuesday, October 21 @ 11:40:28 EDT (1121 reads)
|
|
|  |
 |
Hit Counter |
We received 3731617 page views since June 01, 2005
|
 |
Các Số Trước |
|
 |
T́m Kiếm |
|
|
 |
Ghi Danh Nhận Tin |
|
|
|