Nếu đêm nay là đêm cuối
Date: Tuesday, October 22 @ 00:59:21 EDT
Topic: Quan Điểm


Nếu đêm nay là đêm cuối
 
Holly Ngo
 
 
Cách đây hơn 1 năm rưỡi, trong một đêm khó ngủ, giữa đêm khuya 2 giờ sáng, trong đêm tối của căn pḥng ngủ nhỏ, tôi bật điện thoại Blackberry  xem email và t́nh cờ tôi đọc được những câu  như :” Từ lâu rồi, mỗi đêm tôi đều tự hỏi,  nếu đêm nay là đêm cuối và ngày mai không c̣n thức dậy nữa, liệu ḿnh có thể yên giấc ngh́n thu, v́ đă sống tṛn bổn phận của một con dân nước Việt, không hối tiếc, chẳng tự trách 'phải chi ta đă làm việc này, điều kia' để hơn 4 ngh́n năm lịch sử của giống ṇi không đi vào ngơ cụt?
Năm mươi năm sau, khi tất cả chúng ta ở đây đều đă khép lại cánh cửa cuộc đời, tắt đi ánh đèn của sự sống, chúng ta có thể ngủ say giấc ngh́n thu của những người Việt công chính đă tṛn nghĩa vụ với quê hương. Chúng ta yên tâm là đă khai thông bế tắc để ḍng sử Việt lại tiếp tục chảy, đă mở ra vận hội cho dân tộc trường tồn và sánh vai cùng với nhân loại. “
 
Nước mắt tôi rơi khi đọc những gịng chữ ấy. Tôi thấy ḿnh hơn 30 năm qua ở xứ Mỹ này h́nh như tôi đă sống thật ích kỷ, chỉ biết lo đi làm kiếm tiền, làm giàu và đi chơi khắp thế giới. Tôi cứ nghĩ rằng việc “quốc gia đại sự” tranh đấu cho một Việt Nam dân chủ tự do đă có những người khác lo, việc đó không phải việc của tôi.
 
 
 


Nhưng đă hơn 38 năm qua kể từ ngày tháng tư đen 1975 đó, đất nước thân yêu của chúng ta càng ngày càng đi sâu vào bế tắc. Những tệ nạn xă hội xảy ra từ Bắc vô Nam, người dân Việt Nam đang bị đưa đi làm nô lệ t́nh dục khắp các nuớc Đông Nam Á. Những công nhân lao động xuất khẩu bị lường gạt cầm thế nhà cửa để lo lót dịch vụ đi làm nô lệ cho các nước khác không có ngày về. Và nhất là Trung Quốc đang từ từ lấn chiếm biển và đất của đất nước ḿnh, biến người dân Việt Nam thành lao động khổ sai trên chính nước ḿnh, cho những chủ nhân ông là người Tàu không biết một  chữ Việt Nam nhưng có quyền lực như những quan Thái Thú Tô Định ngày xưa.
 
Giờ đây tôi sắp bước vào tuổi vàng về hưu, cánh cửa cuộc đời của tôi sắp khép lại, nhưng mà tôi chưa thể ngủ yên. Tôi chưa làm tṛn nghĩa vụ đối với quê hương tôi. Tôi không thể ngồi yên để cho người Tàu ngang nhiên vào đất nước tôi, mua bán phụ nữ Việt Nam như mua bán một con gà, một con vịt, rồi sau khi thỏa thê nhục dục lại bán sang tay một người khác như những món hàng mất giá. Ḷng tự ái dân tộc không cho phép tôi ngồi yên nh́n những khổ đau của người cùng ḍng máu Việt với tôi xảy ra hàng ngày mà vẫn b́nh chân như vại và cho đó là chuyện b́nh thường ở huyện.
 
Tôi quyết định ngồi dậy viết cho anh một email lúc 3 giờ sáng và muốn xin được làm một người thiện nguyện viên, làm bất cứ chuyện ǵ cũng được từ những việc nhỏ nhất như đi cầm lon xin tiền để có ngân quỹ giúp đồng bào tôi bớt khổ nạn. May quá, anh đă hồi âm và hỏi tôi muốn xin làm việc ǵ và chắc chắn công việc chỉ có làm việc và làm việc, không có lương, không có bổng lộc, không có ǵ hết, nhưng ḷng tôi sẽ an tâm là  đă góp phần thay đổi vận mạng cho đất nước.
 
Một đồng đội của tôi vừa mới ra đi lúc tuổi mới 60. Đêm cuối cùng của anh, anh có tiếc nuốc ǵ không ? Nếu đêm nay là đêm cuối của tôi, chắc là tôi tiếc nuối nhiều thứ lắm. Tôi tiếc tôi chưa về lại được quê hương tôi để đem ánh sáng dân chủ nhân quyền ở các nước dân chủ trên thế giới về nói lại cho các sinh viên trẻ của tôi. Tôi tiếc tôi chưa nói với các bạn gái trẻ của tôi về những cơ hội đi học đi làm dành cho phụ nữ ở đất nước tôi đang sống, để cho phụ nữ Việt Nam được sánh vai cùng với các phụ nữ trên thế giới trong các công ty lớn hàng đầu của Mỹ. Tôi tiếc tôi chưa giúp các trẻ em đường phố ở Việt Nam được cơ hội đến trường. Tôi tiếc nhiều thứ lắm, tôi không thể ra đi khi tôi c̣n nhiều thứ chưa làm xong lắm.
 
Tôi viết những ḍng tâm t́nh với hy vọng những anh chị em đồng cảm với tôi hăy chia sẽ những tâm t́nh của anh chị, những ước mơ, những hoài băo của chúng ta, những ǵ chúng ta muốn làm cho đất nước ḿnh khi ḿnh c̣n trẻ, c̣n sức khỏe, c̣n ḷng nhiệt t́nh, c̣n tâm huyết, c̣n tấm ḷng sống và muốn giúp đỡ tha nhân. Đừng giống như tôi gần đến tuổi về hưu mới thốt ra những lời tiếc nuối vô vàn.
 
Nếu đêm nay là đêm cuối,
Dấu chấm hết của cuộc đời
Tôi vẫn mỉm cười măn nguyện
Nợ nần tôi đă trả xong
Tôi có thể ngủ yên rồi
Phải không các bạn của tôi ?
 
 
Bài liên quan:
Giấc Ngủ Của Người Công Chính
 
 






This article comes from Mach Song - Life Stream
http://www.machsong.org

The URL for this story is:
http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2737