Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
26604813
page views since June 01, 2005
MS58 - 05/07: Tâm Sự Của Một Người Kém May Mắn

Sức Khoẻ

Nguyễn Trinh Liên

Lại một mùa đông nữa về. Có điều khác với những năm trước, năm nay thời tiết vùng New England lại ấm áp một cách lạ thường. Ngồi trong nhà nh́n ra ngoài cửa, tôi cũng cảm thấy ḷng ḿnh nhẹ nhơm và thanh thản chút ít.



Tôi sanh ra và lớn lên ở Sài g̣n. Cha mẹ tôi có hai người con. Cha tôi mất khi chị em tôi c̣n nhỏ. Một ḿnh mẹ vất vả kiếm sống tần tảo buôn bán nuôi chúng tôi lớn khôn. Thế nhưng, v́ hoàn cảnh túng quẫn cho nên bà không thể lo cho chị em tôi đi đến trường học như những bạn cùng trang lứa trong xóm. Mặc dù vậy, tôi cũng không bao giờ ngừng thương yêu, kính trọng và nhớ ơn mẹ tôi. Thay thế cho sự giáo dục ở học đường, mẹ vun đắp và dạy dỗ chị em tôi luôn luôn sống vui vẻ an lành, biết nhường nhịn giúp đỡ người chung quanh, và không làm hại ai. Cho đến năm tôi hai mươi mốt tuổi, mẹ qua đời. Vài năm sau, chị tôi rời Việt Nam cùng chồng con sang Hoa Kỳ và vẫn luôn liên lạc, giúp đỡ cho tôi, đồng thời lo thủ tục bảo lănh cho tôi qua, nhưng măi đến mười hai năm sau chúng tôi mới có thể đoàn tụ được.

Khoảng giữa năm 1988, đột nhiên tôi phát giác có những triệu chứng khác thường như mỏi mệt, đau nhức ḿnh mẩy một cách kỳ lạ mà uống các thứ thuốc thông thường trị đau lại không có hiệu quả ǵ. Tôi quyết định đi gặp bác sĩ và sau khi được thử máu, bác sĩ cho biết là tôi bị bệnh Viêm Gan Siêu Vi. Sau đó, tôi được điều trị từ từ và đều đặn cho đến năm 1996 th́ rời khỏi Việt Nam. Qua đến đây, tôi sống chung với gia đ́nh chị tôi một thời gian ngắn rồi dọn ra ngoài ở riêng.

Trong thời gian này, sức khoẻ của tôi không mấy khả quan cho lắm. Do căn bệnh gan tái phát trở lại, người tôi ngày càng ốm yếu, vàng vọt. Có nhiều khi đến sở làm, mấy chị em đồng hương làm chung c̣n quở trách, bảo tại sao bác sĩ không “lock” tôi vào một nơi riêng, để đừng lây bệnh cho người khác! Tôi cũng bực ḿnh và thầm nghĩ là ḿnh đâu phải mang bệnh ǵ nguy hiểm cho cam, mà tại sao lại bị đối xử như vậy?! Cùng thời điểm này, tôi quen được một người đàn ông cùng sở. Anh đối với tôi rất tốt, luôn chăm lo và quan tâm đến tôi. V́ bị những người khác xa lánh, hất hủi do sợ lây bệnh, tôi cảm thấy tủi thân và do vậy, từ từ gần gũi anh hơn. Sau đó, chúng tôi dọn về sống chung một cách rất hạnh phúc. Nhưng ngày qua ngày, tôi cảm thấy càng đau yếu hơn nữa, và c̣n thấy có thêm nhiều dấu hiệu mới xuất hiện. Tôi cứ nghĩ là do bệnh cũ hành hạ, cho nên đi t́m bác sĩ để được chữa. Thế nhưng trị liệu liên tiếp ba năm, không gặt được một kết quả nào cả. Sau cùng, bác sĩ quyết định thử máu xem tôi có HIV hay không. Và đáng sợ thay, ông cho hay là tôi quả là có HIV trong máu! Nghe tin này, tôi choáng váng mặt mày, cảm thấy đầu nhức, mắt hoa và tim như muốn ngưng đập. Trời ơi, tại sao lại là tôi? Mà tôi đă làm ǵ để gặp kết quả như vậy?

Sau đó, bác sĩ hỏi về người bạn đời của tôi. Trở về nhà, sau khi t́m hiểu, tôi mới vỡ lẽ ra là anh ấy cũng đă mang chứng bệnh trong người mà giấu không cho tôi hay. Măi đến giờ, tôi vẫn c̣n nhớ rơ, là sau đó suốt một thời gian dài, đêm ngày tôi bị ám ảnh tới căn bệnh mà người ta đă đặt tên là “Căn bệnh của thế kỷ”. Tôi luôn mường tượng không sớm th́ muộn, ḿnh sẽ ốm đau liệt giường, da thịt tróc nát, chảy máu và nước, rồi chết dần ṃn trong đơn độc, ai cũng lánh xa hơn là nếu ḿnh bị cùi hủi. Tôi đă khóc không biết bao nhiêu ngày đêm trong tuyệt vọng, trách người, trách ḿnh, trách trời đất đă cho ḿnh ra nông nỗi này. Lúc trước, mới chỉ là bệnh Viêm Gan Siêu Vi, mà thiên hạ đă ghê sợ tránh né tôi như vậy, th́ bây giờ, nếu biết tôi có HIV trong cơ thể, họ sẽ đối với tôi ra sao?

Nhưng sau một thời gian dài, với sự chăm sóc tận t́nh và an ủi của bác sĩ, dần dần tôi trấn tĩnh được, và cảm thấy nguôi ngoai phần nào. Tôi cảm thấy ḿnh cũng không thể trách người bạn đời, cho dù anh đă giấu tôi. Thay vào đó, tôi thấy đồng cảm với anh ngay cả khi chính ḿnh cũng đă lây bệnh do bởi anh. Tôi thấy rằng, có đôi khi, xă hội và hoàn cảnh đưa đẩy cho người đối xử với người một cách không tưởng tượng nổi. Nhưng mà ở đời, ai lại không cần t́nh thương, hạnh phúc, sự quan tâm chăm sóc của người khác? Anh có mặc cảm là người bệnh, lại t́m được tôi là người có kinh nghiệm sống để chia sẻ vui buồn của quăng đời ngắn ngủi c̣n lại trong khi đại đa số những người chung quanh ruồng rẫy, tránh né, khinh thường và nhạo báng.

Cho đến bây giờ, sau sáu năm mang bệnh, tôi vẫn giấu không dám cho ai hay. Ngay cả chị tôi, tôi cũng chỉ nói sơ qua. Nhưng tôi luôn ghi nhớ những ǵ bác sĩ đă khuyên và cẩn thận tránh những tiếp xúc có thể gây ra việc nhiễm lây bệnh cho người chung quanh. Tôi rất thương yêu trẻ em; tôi cũng từng mơ ước có một đứa con và nuôi dưỡng cho đến ngày nó khôn lớn và gặt hái được thành công trong cuộc đời như bao người khác. Đáng tiếc rằng tất cả chỉ là ảo tưởng mà thôi. Hiện tại, tôi sống khép kín trong nhà, chỉ gặp bác sĩ để điều trị bệnh. Dù sao chăng nữa, trời đă cho tôi cuộc sống, và tôi chưa từng biết làm hại ai. Tôi luôn tin rằng mỗi người đều có một số mạng. Và “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”. Ngày nào c̣n sống, tôi sẽ luôn cố gắng giữ ǵn sức khoẻ. Tôi sẽ không bao giờ tự huỷ diệt ḿnh bằng những ư tưởng tuyệt vọng để sống buông thả, trác táng. Theo lời an ủi của bác sĩ, tôi luôn hy vọng sẽ có một ngày các khoa học gia t́m ra được loại thuốc có thể chữa khỏi chứng bệnh của tôi cũng như hàng triệu người kém may mắn khác.

Và tôi mong mọi người hiểu rằng sức khoẻ quan trọng nhất trong đời. Sau nữa là hạnh phúc gia đ́nh. Bạn nên luôn ǵn giữ, bảo vệ hạnh phúc của ḿnh, v́ nếu không có sức khoẻ và hạnh phúc,  th́ cuộc đời của bạn sẽ trở nên vô nghĩa.

Phỏng theo lời kể của một bệnh nhân

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]

Posted on Wednesday, May 09 @ 14:44:05 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Sức Khoẻ
· News by ngochuynh


Most read story about Sức Khoẻ:
Huyết Trắng và Viêm Âm Đạo

Article Rating
Average Score: 5
Votes: 1


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Bạo Hành Gia Đ́nhSức Khoẻ


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang