Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
20220290
page views since June 01, 2005
MS132 - 11/13: Trở Lại Houston

Chống Buôn Người

Từ Houston Đến Cyprus Đến Houston
Một chuyến đi xa, một nỗi ḷng
trắc ẩn

Ts. Nguyễn Đ́nh Thắng

Cách đây hơn 3 tuần tôi ở Houston, và cuối tuần này tôi trở lại Houston. Làm như tôi có duyên và nợ với thành phố này.

Giữa hai lần đi Houston này là một chuyến đi thật xa, đến một vùng đất mà ít người Việt ở hải ngoại đặt chân; nhưng vùng đất ấy lại có nhiều ngh́n đồng bào từ trong nước đang sống tất tả và có khi nhục nhằn.

Thứ Bảy ngày 19 tháng 10, tôi tham dự buổi họp mặt của Phong Trào Liên Kết Dân Chủ ở Houston và định ở lại thêm vài Chủ Nhật để gặp bạn mới và thăm bạn cũ. Nhưng rồi tôi phải dời Houston sớm để đi Cyprus dự hội nghị về nạn buôn người. Ban tổ chức hội nghị cho biết có nhiều nạn nhân người Việt ở đất nước Âu Châu này.

Chẳng qua, cách đây vài tháng một phái đoàn gồm các tổ chức NGO của Cyprus đă đến Houston, qua sự tài trợ của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, để t́m hiểu về các biện pháp hữu hiệu để chống buôn người. Khi biết rằng phái đoàn đang muốn t́m một người Việt hoạt động trong lĩnh vực này, một vị giáo sư luật ở Houston giới thiệu họ với tôi.

Thực ra đầu tiên họ t́m cách liên lạc với một tổ chức chống buôn người ở Việt Nam. Vị giáo sư luật, rất quen thuộc với hoạt động của CAMSA và t́nh h́nh ở Việt Nam, giải thích cho họ rằng các tổ chức hoạt động ở Việt Nam sẽ không đóng góp được ǵ nhiều để giải quyết vấn nạn v́ bị kiểm soát rất chặt chẽ bởi chính quyền, mà chính quyền th́ dính dự vào một số vụ buôn công dân đi nước ngoài.

 



Giấy mời nhận quá sát ngày, tôi phải lật đật rời Houston sớm hơn dự định để lên đường đi thẳng đến Cyprus. Cyprus là một đảo quốc nằm ở phía Nam của Thổ Nhĩ Kỳ và cũng khá gần với Hy Lạp. Dân trên đảo chỉ khoảng 1.2 triệu, 1/3 gốc Thổ c̣n 2/3 gốc Hy Lạp. Trước đây Cyprus là thuộc địa của Anh Quốc, măi đến năm 1960 mới được độc lập. Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, năm 1968, cuộc nội chiến xảy ra giữa hai sắc dân Hy và Thổ. Cuộc đ́nh chiến được dàn xếp và kiểm soát bởi Liên Hiệp Quốc. Đất nước nhỏ bé này và thủ đô của nó bị chia đôi đến ngày nay, với đoàn quân mũ xanh của LHQ đóng ở khu lằn ranh, gọi là “Lằn Xanh” (Green Line).

Máy bay chuyển tiếp ở phi trường Dulles, Virginia, cách nhà tôi chỉ 20 phút nhưng không thể về nhà.

V́ không hề có chuyến bay thẳng từ Hoa Kỳ đến Cyprus, tôi lại phải chuyển máy bay ở Vienna, Áo.

Sau 22 giờ vừa bay vừa ngồi đợi ở phi trường, tôi đến phi trường Larnaca, lấy xe đ̣ 30 phút về thủ đô Nicosia và gọi xe taxi về khách sạn. Đến nơi th́ đă 3 giờ chiều ngày Thứ Hai. Tôi chỉ kịp tắm rửa và thay quần áo để đến dự buổi tiếp tân tại cơ sở của KISA, tổ chức chống buôn người đứng ra triệu tập hội nghị. Ở pḥng khách của khách sạn, tôi nhập toán với những người hoạt động chống buôn người đến từ nhiều quốc gia: Cộng Hoà Tiệp, Moldova, Ucraina, và cả từ Việt Nam. Chúng tôi chờ xe hơi đến đón.

Cơ sở của KISA nằm ở trong Lằn Xanh ngăn cách Nam và Bắc Cyprus. Các căn nhà trong khu này nhan nhản lỗ đạn và bỏ trống. Khu này không có dân cư mà chỉ có lực lượng mũ xanh của Liên Hiệp Quốc đóng quân tại đây.

 

Vùng trái độn trong Lằn Xanh, Nicosia, Cyprus 21/10/13 (ảnh BPSOS)

Người phát biểu mở đầu buổi tiếp tân là Đại Sứ John Koenig của Hoa Kỳ. Toà Đại Sứ Hoa Kỳ tài trợ cho hội nghị về chống buôn người sẽ diễn ra trong hai ngày tới.

Là công dân Hoa Kỳ độc nhất được mời tham dự hội nghị, tôi trao đổi với Đại Sứ Koenig về chính sách của Hoa Kỳ và những việc mà Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ có thể làm đươc. Tôi nhận thấy vị đại sứ Hoa Kỳ này quả thật quan tâm đến nạn buôn người. Những người hoạt động chống buôn người ở Cyprus sau này xác nhận là quả vậy.

Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không có toà đại sứ hay toà lănh sự ở Cyprus. Thế mà có đến 5 ngh́n người Việt đang lao động ở Cyprus. Ở cao điểm con số này lên đến 12 ngh́n. Phần lớn là chị em phụ nữ đi làm gia nhân, hay ô-sin, cho các gia đ́nh Cyprus hoặc làm trong các hăng sản xuất nhỏ. Không ít trong số họ đă trở thành nạn nhân của nạn buôn người, bị bóc lột thậm tệ, bị đánh đập và có khi bị xâm phạm thân thể. Nạn nhân gọi về trong nước cầu cứu th́ môi giới trước đây đưa họ đi lờ tịt, c̣n nhà nước th́ xem như không biết ǵ.

Tại buổi hội nghị kéo dài hai ngày, tôi có dịp t́m hiểu thêm về nạn buôn người ở xă hội nhỏ bé nhưng đầy phức tạp này. Vùng miền Nam ảnh hưởng Hy Lạp th́ có luật chống buôn người và có một vài tổ chức bắt đầu hoạt động chống buôn người. Nửa nước phương Bắc ảnh hưởng Thổ th́ luật không những đă chẳng có mà ai đứng lên chống buôn người c̣n bị chính quyền gây khó khăn. Bởi vậy, cùng thân phận nạn nhân nhưng ở miền Nam th́ đỡ khổ hơn là ở miền Bắc. Các tổ chức địa phương cho biết là có một số nạn nhân Việt ở miền Nam bị dụ dỗ và đưa lén sang miền Bắc; họ bị kẹt không trở lại được miền Nam. Xem như mất tích.

 

Vừa ăn trưa vừa làm việc, Nicosia, Cyprus 22/10/13 (ảnh BPSOS)

Ban tổ chức hội nghị yêu cầu tôi chia sẻ kinh nghiệm chống buôn người và kiến thức về nạn buôn người ở Việt Nam.

Tôi kể rằng năm 1999, BPSOS bắt đầu giúp đỡ 250 người Việt và 30 người Hoa bị buôn sang đảo American Samoa. Đây là vụ buôn nô lệ lao động lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ bị chính quyền liên bang truy tố. Sau đó là hàng chục vụ khác ở Hoa Kỳ.

Năm 2008, BPSOS đồng sáng lập Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu (CAMSA) nhằm ngăn chặn đường dây buôn người tận gốc. Sau vài tháng hoạt động CAMSA can thiệp thành công cho 2.300 nạn nhân mà phân nửa là người Việt ở Mă Lai. Trong 5 năm hoạt động CAMSA can thiệp được tổng cộng khoảng 5 ngh́n nạn nhân ở Mă Lai, Đài Loan, Jordan, Nga, Guam…

Qua các trường hợp này, mọi người tại bàn hội nghị đều thấy ra sự dính dự của chính quyền Việt Nam trong nhiều h́nh thức và đường dây buôn lao động.

“Thảo nào, năm ngoái chúng tôi mời Ông Đại Sứ Việt Nam ở Ư, quốc gia có toà đại sứ Việt Nam gần nhất với Cyprus, sang đây để tŕnh bày cho ông ta về t́nh trạng của các nạn nhân người Việt. Ông ta hứa hẹn sẽ quan tâm,” đại diện của một tổ chức Cyprus nói. “Nhưng rồi ông ta bặt tiếng cho đến giờ dù chúng tôi đă liên lạc và thúc hối.”

Phần tŕnh bày kế hoạch trị tận gốc nạn buôn người tạo sự chú ư của toàn thể hội nghị: “Trước hết, giải cứu nạn nhân ở những quốc gia tiếp nhận, như Mă Lai, Đài Loan, Jordan, Nga… Qua các cuộc phỏng vấn nạn nhân, chúng tôi truy dần ra đường dây buôn người từ trong nước, kể cả vai tṛ của các cơ quan chính quyền Việt Nam. Đây là căn bản để chúng tôi thực hiện 3 bước kế tiếp.”

Bước thứ nhất là phổ biến những kiến thức đơn giản để người dân trong nước nhận ra những dấu hiệu nguy hiểm và biết cách tự đề pḥng, và nếu có thân nhân đang là nạn nhân th́ biết cách liên lạc với CAMSA để giải cứu.

Một người trong bàn hội nghị nh́n ra ngay thâm ư: “Đến trực tiếp với quần chúng, bất luận chính quyền có hợp tác hay không.”

Bước thứ hai là hỗ trợ cho các tổ chức tôn giáo ở trong nước để họ giúp cho những đồng bào đang lâm nạn hay chưa đủ sức tự vệ.

Nhiều tham dự viên tỏ vẻ ṭ ṃ và đặc biệt chú ư về bước thứ ba: áp lực chính quyền, nhất là khi chính quyền không thật tâm chống buôn người.  

Tôi giải thích về hai mũi quốc tế vận: trực tiếp và gián tiếp, và lấy Mă Lai, Đài Loan và Nga làm ví dụ. Gián tiếp có nghĩa là dùng các hồ sơ nạn nhân Việt được giải cứu ở các quốc gia này để vận động Hoa Kỳ áp lực các chính quyền này giải quyết t́nh trạng buôn người đến từ Việt Nam để tránh bị chế tài bởi Hoa Kỳ; như vậy các chính quyền này phải áp lực lên Việt Nam. C̣n trực tiếp là chứng minh cho Hoa Kỳ thấy rằng nạn nhân người Việt không thể tự dưng xuất hiện ở các quốc gia này mà phải có đường dây đưa họ đi từ Việt Nam; qua đó vận động Hoa Kỳ áp lực trực tiếp lên Việt Nam với đe doạ chế tài.

Các người tham dự hội nghị đồng ư sẽ giữ liên lạc đều đặn để t́m một phương án cho Cyprus. Với tôi, phương án này có thể bảo vệ cho nhiều ngh́n đồng bào của tôi và có thể là một mũi nhọn áp lực thêm nữa lên Việt Nam.

Xong hội nghị, một số trong chúng tôi hẹn nhau đi bộ băng qua Lằn Xanh để sang thăm miền Bắc của thủ đô Nicosia, thuộc vùng dân Thổ. Khu phố cổ là một thành phố được bao quanh bởi một bức tường thành rất kiên cố, được xây dựng từ nhiều trăm năm qua. Đường xá chật hẹp với những căn nhả cổ xưa, truyền thống. Sau 40 năm ngăn cách, hai phần Nam và Bắc của Nicosia trở thành rất khác biệt về khung cảnh, nếp sống, sinh hoạt.

Một số người trong toán tham dự hội nghị nghỉ chân trong khu "phố cổ" của Nicosia, Cyprus ngày 23/10/13 (ảnh BPSOS)

Chiều hôm ấy mọi người về lại khách sạn để chuẩn bị ra phi trường trở về quốc gia nguyên quán ngày hôm sau. Chuyến bay của tôi sẽ rất sớm ngày hôm sau và 4 giờ sáng đă phải lên đường ra phi trường cách 30 phút lái xe.

Dù vậy, tôi dành buổi tối để đi thăm một số nạn nhân người Việt đang được một tổ chức Công Giáo chống buôn người ở địa phương giúp đỡ. Khi đến nơi, trên một chục nạn nhân đang chờ, toàn là phái nữ. Người nhỏ nhất 20 tuổi. Người lớn nhất cỡ 50. Có người mới chỉ học xong lớp 1; người học cao nhất là lớp 12.

Họ rất ngỡ ngàng và ngạc nhiên khi biết là có nhiều đồng bào của họ ở hải ngoại quan tâm đến họ, trong khi những người có trách nhiệm, từ người môi giới đến cán bộ nhà nước, th́ lại lường gạt hay ruồng bỏ họ. Họ kể lại thái độ hống hách hay thờ ơ của những người ấy. Hải ngoại với họ là một thế giới mơ hồ, nằm ngoài ư tưởng và nhận thức. Nhưng khi biết có người đến từ cái thế giới xa lạ ấy, họ đă háo hức kéo đến để gặp.

Nghe những câu chuyện của những cô gái Việt, ḷng tôi đau nhói. Đồng bào tôi v́ đâu phải tha phương cầu thực, khốn khổ và nhục nhằn ở khắp nơi.

Các chị em đều muốn kể về cảnh ngộ của ḿnh. Tôi ghi chép rất nhiều.

Một cô, khoảng dưới 30 và học mới xong lớp 1, muốn giúp gia đ́nh nên vay công mượn nợ và đóng 6.5 ngh́n Mỹ kim cho môi giới để đi làm gia nhân. Cô kư hợp đồng trông nom một cụ bà người Cyprus bệnh nằm liệt giường. Đến nơi, cô không chỉ trông nom cụ bà mà c̣n bị cụ ông 78 tuổi bắt phải ăn nằm với ḿnh. Cắn răng chịu đựng không được nữa, sau một thời gian cô bỏ trốn và báo cảnh sát. Cảnh sát t́m măi mới ra một người Việt biết tiếng Hy Lạp làm thông dịch viên. Vô phúc người này lại quen thân với kẻ môi giới đă bán cô đi. Ông ta nạt nộ cô nạn nhân ngay trước mặt cảnh sát và bảo cô phải bỏ đơn kiện v́ hợp đồng mà cô kư có khoản phải ăn nằm với ông chủ. Trước sự áp đảo ấy, cô chỉ biết khóc. Người thông dịch quay ra nói ǵ đó với cảnh sát và cảnh sát đóng hồ sơ. Thế là cô sống vất vưởng mấy năm nay ở Cyprus v́ không có tiền trả nợ nếu hồi hương.

Gặp gỡ các nạn nhân, Nicosia, Cyprus ngày 23/10/13 (ảnh BPSOS)

Tôi quay sang hỏi mấy người thiện nguyện có mặt th́ họ giải thích rằng làm ǵ có loại hợp đồng quái gở như vậy v́ nó trái luật. Ai làm bản hợp đồng ấy phải đi tù ngay thôi. Khổ nỗi dân ḿnh ngôn ngữ không biết th́ nói ǵ đến pháp với luật của xứ người?

Những mẩu chuyện khác cũng thương tâm và đau đớn không kém. Gia đ́nh họ bị điêu đứng với những khoản nợ mà cả đời ḿnh, rồi đến đời sau cũng trả chưa hết. Có người phải trả đến gần 15 ngh́n Mỹ kim cho môi giới để rồi trở thành nô lệ ở xứ người.

Theo các nạn nhân cho biết, chính quyền Việt Nam đang có kế hoạch gởi thêm nhiều ngh́n ô-sin đến Cyprus.

Sau buổi gặp gỡ, một chị mời tôi và mấy người thiện nguyện về nhà ăn cơm tối. Nơi chị ở, chung với hai người nữa, là một căn chung cư hai pḥng nhỏ hẹp nhưng gọn gàng, sạch sẽ. Chị làm thức ăn thoăn thoắt để đăi khách. Chị nói tiếng Anh rất khá và có thể nói chuyện lưu loát với mấy người thiện nguyện.

“Em tự học đó anh.”

Tôi hỏi chị làm sao sống. Chị cho biết là lên rừng hái nấm, măng tây rồi đem bán cho các tiệm ăn. Mỗi tuần chị đến nơi mổ ḅ, mổ heo để xin các bộ phận mà họ bỏ đi đem về làm thực phẩm. Chị đang nghĩ cách làm chả gị để đi bỏ mối. Sống chật vật là vậy mà chị c̣n cưu mang một nạn nhân vừa chạy thoát ra, một thiếu nữ chừng 20 tuổi, xinh xắn, hồn nhiên, đôn hậu. Vừa học xong trung học là cô phải đi làm xa để giúp gia đ́nh. Bị bà chủ đánh đập và bắt ép phải kết hôn với người con trai, cô bỏ trốn. Cô đă phải đóng cho môi giới ở Việt Nam gần 15 ngh́n Mỹ kim.

Mười giờ đêm chúng tôi chào ra về và bịn rịn chia tay. Trên đường về, tôi biết rằng có nhiều việc để làm, nhiều nạn nhân để giải cứu ở đất nước Âu Châu nhỏ bé này.

Về đến khách sạn đă là nửa đêm, chỉ c̣n 3 tiếng đồng hồ trước khi khởi hành.

Cuối tuần này tôi trở lại Houston với một thông điệp gởi đến những đồng hương đă an cư lạc nghiệp ở Hoa Kỳ: chúng ta, chỉ có chúng ta là chiếc phao cứu mạng cho đồng bào đang gặp nạn ở khắp thế giới.

Cuối tuần này là buổi gây quỹ Góp Một Bàn Tay do những thiện nguyện viên đứng ra tổ chức, vừa để yểm trợ công tác bài trừ nạn buôn người vừa để gây quỹ pháp lư bảo vệ đồng bào lánh nạn ở Thái Lan trước sự truy bức của chính quyền cộng sản. Tôi sẽ nói về nạn buôn người, và một người mà tôi rất kính trọng sẽ chia sẻ kinh nghiệm phục vụ đồng bào ở Thái Lan: cô Tuyết Mai.

Dù tuổi đă cao, cô Tuyết Mai gần đây đă dành 6 tháng để tham gia vào toán thiện nguyện của BPSOS ở Thái Lan. Cô xông pha, dấn thân, nhập cuộc cùng với những người trẻ chỉ độ tuổi con cháu. Nhờ cô mà bây giờ một số trẻ em tị nạn bắt đầu được cắp sách đến trường. Nhờ cô mà những đồng bào bị nhốt trong trại giam của sở di trú Thái Lan được viếng thăm và trợ cấp. Cũng nhờ cô mà nhiều đồng bào khốn khó có người để thố lộ tâm can.

Quả thật, trên chuyến bay rời Cyprus, tôi đă nghĩ đến cô Tuyết Mai: Ước ǵ cô, hay người nào như cô, có thể lên đường đến với hàng ngh́n đồng bào đang rất bơ vơ ở Cyprus và ở nhiều nơi khác nữa trên trái đất bao la này.

Tôi tin rằng trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại có những người như vậy.

Bài liên quan:

Quỹ Pháp Lư Cho Đồng Bào Lánh Nạn ở Thái Lan
http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2744

Posted on Thursday, November 14 @ 13:26:28 EST by ngochuynh
 
Related Links
· More about Chống Buôn Người
· News by ngochuynh


Most read story about Chống Buôn Người:
Công Nhân Việt Ở Jordan Được Cứu

Article Rating
Average Score: 5
Votes: 4


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Chống Buôn NgườiTị Nạn


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang