Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
19744642
page views since June 01, 2005
MS122 - 9/12: Chuyện Kể Từ Thái Lan IV

Tị Nạn

Tuyết Mai

LTS: Là một cựu nữ sinh Trưng Vương, tác giả đă về hưu ở Houston. Cuối năm ngoái, qua email Bà nghe đến t́nh cảnh của đồng bào đang lánh nạn ở Thái Lan nên quyết định lên đường t́nh nguyện và nhập toán BPSOS đang làm việc tại Văn Pḥng Trợ Giúp Pháp Lư đặt ở Bangkok. Hàng ngày Bà thăm viếng và uỷ lạo các gia đ́nh gặp khó khăn, dạy học cho người lớn và trẻ em, thăm nuôi những người bị bắt giam, và khi cần th́ giúp cả phần thông dịch. Dưới đây là kư sự của Bà về những ngày tháng ở Thái Lan.

Đi thăm tù:

Tưởng là lâu tôi mới có thể đi được, nhưng tuần này tôi đă xếp đặt công việc để đến IDC được rồi. Lần này tôi chuẩn bị đi thật sớm, chưa đến 9 giờ sáng tôi đă đến nơi. Ở đây họ chỉ cho mỗi người được thăm 1 người tù. Hôm nay có D. và 3 mẹ con chị V., thêm tôi nữa là 5, chúng tôi được quyền thăm 5 người. Trong danh sách tôi muốn thăm lần này, có 3 người là Việt Nam. Họ là những cựu quân nhân không chấp nhận chế độ CS và đă đào thoát khỏi VN từ nhiều năm nay, bị Thái bắt nhưng t́nh nguyện xin ở tù chứ không về lại VN. BPSOS nghe nói về họ nhưng không biết rơ chi tiết, chỉ biết tên và biết là họ chưa được ai thăm bao giờ. Hôm nay tôi muốn đến thăm họ và thăm mấy người Hmong bị giữ ở đây.



D. và mẹ con chị V. từng bị tù ở nơi này nên biết về các thủ tục và lo giúp tôi photo giấy tờ cần thiết. Sau đó D. đi mua hộ tôi các thứ để làm quà và đưa lại số tiền tôi nhờ tuần trước mà D. chưa tặng hết.

Khi phải khai về 3 người VN tôi muốn thăm, tôi chỉ biết tên của họ mà không biết ǵ khác. Nhân viên IDC hỏi về tuổi, về năm những người này  vào tù chúng tôi cũng không biết. Cuối cùng chỉ có 1 người là ông Lư Kim Thiên, đă từng ở cùng pḥng giam với người quen của D. nên D. nhớ số pḥng và mới được thăm mà thôi. C̣n lại 4 chỗ, chúng tôi xin thăm 2 cặp vợ chồng người Hmong. Vợ chồng tù nhân phải giam ở các khu riêng nên chỉ khi nào có người xin thăm cùng một lần họ mới được gặp nhau thôi.

Tôi cứ tưởng là người thăm và tù nhân sẽ có pḥng ngồi nói chuyện, nhưng không phải. Tất cả người được thăm và người đến thăm đều đứng ở ngoài trời, được ngăn bằng hai hàng rào cách nhau khoảng gần 1m, các tù nhân đứng 1 bên, các người đến thăm đứng 1 bên. Xin hăy tưởng tượng một lúc có cả trăm người cùng nói bằng nhiều thứ tiếng nó sẽ như thế nào? Càng không nghe rơ càng nói to hơn, chú ư lắm cũng chỉ nghe được loáng thoáng không đầu không đuôi.

Tôi thấy ông Thiên đă già và có vẻ yếu, ông hỏi rất nhiều nhưng tôi nghe không rơ, h́nh như ông thuộc binh chủng Không Quân. Ông đă bị giữ ở đây nhiều năm nay rồi. Tôi cũng muốn hỏi thăm ông nhưng không biết ông có nghe được không nên chỉ chú ư lắng nghe xem ông nói ǵ. Nói nhiều làm ông ho nhiều cho nên tôi nhờ 1 nhân viên IDC chuyển quà cho ông để ông về nghỉ. Ông nhận quà với ánh mắt long lanh ngấn nước, để tiền vào hai bàn tay chắp lại cám ơn theo kiểu người Thái rồi lặng lẽ đi vào.

Tôi nghĩ tôi sẽ t́m thêm tin tức người VN tị nạn CS bị tù trong này và trước khi về Mỹ tôi sẽ đến thăm họ, c̣n bao nhiêu tiền chắc tôi sẽ cho họ hết.

Trong khi tôi nói chuyện với ông Thiên th́ D. và chị V. nói chuyện với 2 cặp vợ chồng người Hmong. Khi ông Thiên đi vào tôi bắt đầu quay sang họ. Họ c̣n trẻ quá, mới ngoài 20 tuổi, nét mặt c̣n nguyên vẻ chất phác hiền lành! Một cặp đă có 2 con. Sao lại đến nông nỗi này? Họ chạy để được sống, họ lại bị tù v́ đi t́m tự do! Tội nghiệp quá! Họ chào tôi, vui mừng. Tôi nh́n họ mà không biết phải nói ǵ!

Họ bế mấy đứa nhỏ lên cao cho tôi nh́n rơ chúng, nét mặt cả bố mẹ lẫn con cái đều c̣n ngây thơ quá! Như thế kia mà phải sống trong tù, tôi thoáng nghĩ nếu họ là con cháu tôi… tự nhiên tôi thấy ḿnh khóc, khóc không thành tiếng nhưng nước mắt rơi xuống thật nhiều!

Tôi nhờ chuyển cho mỗi gia đ́nh một ít tiền, họ hí hoáy viết và nhờ chuyển lại tôi những mảnh giấy có lời cám ơn và ghi cả số tiền đă nhận được. Họ cẩn thận quá rồi, người cho có cần những thứ đó đâu.

Không hiểu sao tôi lại ra về từ trước lúc hết giờ thăm. Nhưng tôi biết tôi sẽ trở lại.

Người tị nạn là ai?  Lư do ǵ họ phải chạy?

Trước khi sang đây tôi cứ tưởng chỉ có nhóm Cồn Dầu là nạn nhân CS đang tị nạn ở Thái Lan. Nhưng không, trong 800 đồng bào tị nạn Cộng Sản, nhóm Cồn Dầu chỉ khoảng 80 người. Ở đây c̣n có cả những cựu quân nhân QLVNCH, những cựu tù nhân chính trị, những nhà đấu tranh cho tự do tôn giáo và dân chủ, và đa số là nạn nhân CS người Việt gốc thiểu số, gồm người vùng Tây Nguyên, người Hmong, người Kmer Krom. Người Hmong đông nhất, có đến 300 người.

Họ đều liều chết ngày đêm vượt rừng qua Lào, qua Cam Bốt mà sang đây. Thậm chí họ cũng biết đă có nhiều người sang là bị bắt, bị trả về Việt Nam rồi bị tù, bị tra tấn mà chết hoặc bị mất tích mà họ vẫn cứ đi. Tại sao vậy? Lư do ǵ đă khiến những con người hiền lành chất phác, bao đời chỉ muốn ôm chặt lấy mảnh đất tổ đă phải bỏ hết mà đi?

Sang đây tôi đă gặp họ, đă nghe nhiều người trong cuộc kể lại, và đă biết được lư do, xin tóm tắt thành từng trường hợp:

1. Trường hợp của Nhóm Cồn Dầu: Họ là nạn nhân của vụ chính quyền đàn áp tôn giáo và lấy nhà, lấy đất. Từ hơn trăm năm qua người làng Cồn Dầu đă sống gắn bó với Ngôi Nhà Thờ họ đạo, đó là nơi nuôi dưỡng niềm tin và hạnh phúc của họ. Nghĩa trang của làng là nơi an nghỉ của những người đi trước kể từ khi tổ tiên họ đến dựng làng. Đây cũng là nơi thiêng liêng đối với họ.

Chính quyền Cộng Sản muốn xóa bỏ xóm đạo Cồn Dầu, bắt dân làng phải dọn đi một vùng xa xôi chưa có người ở, không nhà cửa, không nơi thờ phượng. Họ muốn giải tỏa làng, kể cả khu nghĩa trang. Người dân xin giữ lại 1 phần đất nhỏ quanh nhà thờ để họ được ở gần nơi thờ phượng cũng không được.

Trong khi người dân c̣n khiếu kiện th́ trong làng có người qua đời, người làng tổ chức đưa đám vào nghĩa trang th́ bị chính quyền ngăn cấm. Dân làng phản đối nhưng đă bị công an trấn áp tàn nhẫn, họ bắt người đi đưa đám và cướp xác đem đi đâu không ai biết. Dân làng bị ép phải dọn đi, ai không đồng ư đều bị ghép vào tội chống phá nhà nước. Họ bị xách nhiễu không c̣n làm ăn ǵ được, sau đó bị công an t́m cớ giam giữ hành hung, có người về đến nhà đă bị hộc máu mà  chết. Họ sợ quá đành phải bỏ hết mà chạy.

2. Trường hợp của Nhóm Người Việt Gốc Thiểu Số: Họ cũng bị chính quyền đàn áp tôn giáo và chiếm nhà, chiếm đất. Người Kmer Krom bị cấm theo đạo Phật của họ. Người Tây Nguyên và người Hmong bị cấm theo đạo Công Giáo và đạo Tin Lành. Họ bị cấm đến nhà thờ sinh hoạt. Chính quyền CS cho Tin Lành là đạo của Mỹ, ai theo Tin Lành đều bị coi là CIA. Ai đến nơi thờ phượng là bị bắt, bị tra tấn nếu không chịu bỏ đạo.

Đất đai của họ đă được canh tác thành những vườn cà phê, vườn rau, vườn cây ăn trái trù phú, chính quyền cưỡng chiếm không bồi thường và ép họ phải đi vào vùng xâu vùng xa canh tác từ đầu. Người dân không chịu nổi đă biểu t́nh phản đối, đ̣i được tự do tôn giáo, đ̣i có nhân quyền, nhưng đă bị đàn áp dă man.

Họ bị kết tội cấu kết với ngoại bang để lật đổ chính quyền, người th́ bị giết, người th́ bị tù chung thân. Công an truy lùng những người tham gia biểu t́nh và tra khảo họ bằng những phương thức tàn bạo, nhiều trường hợp nạn nhân đă bị điên, bị chết, bị mất tích.Vợ của họ bị công an thường xuyên làm bậy rồi dọa giết nếu nói ra. Họ sống trong sợ hăi, ai trốn được phải t́m đường mà chạy.
 
3. Trường hợp của Nhóm Tù Nhân Chính Trị: Họ là những người bất khuất chế độ Cộng Sản, những người đ̣i quyền sống và chống lại sự độc tài của đảng Cộng Sàn. Họ bị truy lùng, người không bị bắt đă đào thoát sang đây, người bị bắt đă chịu tù đày 18-20 năm dài, có người đă bị chết trong tù. Khi được thả về họ lại tiếp tục bị quản chế, bị khủng bố tinh thần, không c̣n quyền sống cho nên họ chạy để hy vọng có cơ hội tranh đấu cho một Việt Nam có dân chủ nhân quyền.

4. Trường hợp của Nhóm Nạn Nhân Vụ Buôn Người. Họ là các thiếu niên nam nữ vùng cao nguyên, mới lớn, hiền lương chất phác, đă tin theo lời dụ dỗ của tổ chức buôn người, đồng ư đi nước ngoài làm lao động 3 năm với số lương được hứa hẹn thật cao cộng thêm tiền phụ trội nếu làm trên 8 tiếng một ngày. Bố mẹ của họ đă phải thế chấp nhà cửa và tài sản của gia đ́nh cho tổ chức này để họ đưa đi. 

Trong 2 năm làm việc vất vả mỗi ngày 14 tiếng, họ chỉ được nuôi ăn và mỗi tháng chỉ được mấy chục đồng Mă Lai để mua vật dụng cần thiết cá nhân, điều kiện sống thiếu thốn cực khổ. Họ kêu gọi sự can thiệp của tổ chức đưa họ đi nhưng không được giúp. Họ phải t́m cách liên lạc với trụ sở CAMSA ở Mă Lai xin giúp đỡ và được một nhà thờ Tin Lành giúp phương tiện trở về Việt Nam. Khi về, họ bị công an theo dơi sách nhiễu, bị cấm sinh hoạt, bị đón đường đánh, bị đe dọa đến mạng sống cho nên cuối cùng họ phải chạy.

Nghe chuyện của họ tôi mới hiểu! Sống mà bị mất hết tự do, bị ngang nhiên cướp mất tài sản, bị đàn áp hàng ngày th́ làm sao chịu đựng được. Họ cũng là con người mà. Ở vào hoàn cảnh của họ chắc tôi cũng phải chạy thôi.
 
Khổ cho người tị nạn là nếu không được qui chế tị nạn th́ họ không có giấy tờ hợp pháp, họ phải sống trốn tránh, họ phải tự t́m cách sinh tồn, con của họ không được đi học, không được giúp đỡ cả về y tế. Tội nghiệp nhất là những đứa trẻ không có tương lai!

Ôi! Những người không đường về! Tôi có thể giúp họ ǵ bây giờ!

Tại sao họ chưa được qui chế tị nạn:

Từ trước tôi cứ tưởng là nạn nhân Cộng Sản sẽ đương nhiên được Cao Ủy Tị  Nạn Liên Hiệp Quốc cho qui chế tị nạn. Nhưng không phải. Cao Ủy Tị Nạn luôn luôn từ chối cho đến khi nào người tị nạn chứng minh được là họ về nước th́ sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng.

Làm sao chứng minh? Đồng bào tị nạn CS bây giờ đều là những người dân hiền lành chất phác, họ không có khả năng để chứng minh tội ác mà Cộng Sản Việt Nam che dấu. Chính v́ thế mà có nhiều người đă bị trả về và họ lại bị tù, có người bị đánh đến chết hoặc bị đem đi mất tích!

Nạn nhân CSVN đă biết vậy cho nên nhiều người nhất định không về mà trốn ở đây, mặc dầu họ sống rất vất vưởng. Họ hy vọng ǵ? Họ trông chờ vào sự giúp đỡ của đồng bào hải ngoại, không phải là giúp nuôi họ nhưng là giúp phương tiện để thuê người có khả năng giúp họ tŕnh bày với Cao Ủy Tị Nạn. Họ cần Luật Sư.

Chính v́ có Luật Sư giúp đỡ mà những người đă bị Cao Ủy Tị Nạn từ chối như chị Phương Anh, anh Ysoai và nhiều người nữa, đă được họ xét lại và chấp nhận, bây giờ đă được an cư ở Hoa Kỳ.

Những điều tôi không biết:

Trước khi sang đây tôi vẫn tưởng là BPSOS có Fund của chính phủ để lo cho người Việt tị nạn CS ở Thái Lan, và tôi cứ thắc mắc tại sao BPSOS không t́m thêm luật sư để giúp cho mau. Cũng v́ tưởng thế nên lần nào BPSOS kêu gọi sự giúp đỡ tôi cũng chỉ xin gia đ́nh và bạn bè đóng góp để giúp thẳng cho đồng bào tị nạn chứ không nghĩ đến vấn đề giúp cho quỹ pháp lư.

Nhưng tôi đă lầm. Chính phủ chỉ cho BPSOS Fund để lo cho những chương tŕnh đă được chấp thuận thực hiện ở Mỹ và 1 chương tŕnh ở Mă Lai mà thôi, bên Thái Lan hoàn toàn không có. V́ thế BPSOS vẫn phải gây quỹ để có tiền cho Văn Pḥng Trợ Giúp Pháp Lư có Luật Sư giúp người tị nạn.

Hiện giờ văn pḥng ở đây chỉ có 1 Luật Sư, 1 phụ tá, trong khi người tị nạn đă lên đến 800 rồi. Ngoài BPSOS cũng có mấy tổ chức ở đây lo về vấn đề của người tị nạn, nhưng cũng lo không xuể, có nhiều người tị nạn đă phải chờ đến 4, 5 năm.

Tôi không nghĩ là cộng đồng thờ ơ với đồng bào tị nạn, chỉ là v́ chưa biết (cũng như tôi). Mong rằng lời trần t́nh này sẽ được nhiều người biết để đồng bào tị nạn có thêm sự giúp đỡ về pháp lư.

Xin đừng bỏ rơi họ:

Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại vẫn lên tiếng yểm trợ người trong nước để họ vững tâm chống lại sự độc tài và vi phạm nhân quyền của đảng Cộng Sản. Họ đă làm và đă bị đàn áp, đă phải bỏ hết mà chạy. Bây giờ họ đang mong chờ được cộng đồng giúp đỡ. Xin đừng bỏ rơi họ.
 
Sự giúp đỡ thiết thực nhất là cùng nhau đóng góp vào quỹ trợ giúp pháp lư để có thêm Luật Sư giúp họ. Nếu cộng đồng có ḷng giúp th́ những người tị nạn sẽ có hy vọng được sống cuộc đời tự do và con em của họ mới có ngày được như con em của chúng ta. Kẻ ít người nhiều, bao nhiêu cũng là quư.  

Hiện có hơn 800 đồng bào tị nạn đang mong chờ được giúp. Quí vị có muốn giúp họ không? Nếu có, xin rộng ḷng đóng góp cho Văn Pḥng Trợ Giúp Pháp Lư để họ có điều kiện lo cho đồng bào tị nạn, và xin gửi về địa chỉ:
 
BPSOS/RCS
P.O. BOX 8065
FALLS CHURCH, VA 22041


*** Mọi đóng góp đều có giấy biên nhận để được trừ thuế.

Có một điều tôi biết chắc chắn, là BPSOS không phải là tên của một người, BPSOS cũng không phải là cơ sở của một cá nhân, nhưng là một cơ quan thiện nguyện có sự tiếp tay của nhiều người. Cơ quan này có những chương tŕnh đem phúc lợi cho người dân và đă giúp rất nhiều cho người tị nạn.

Chúng ta gửi đóng góp về địa chỉ của BPSOS không có nghĩa là chúng ta hỗ trợ cá nhân nào của BPSOS, mà chỉ có nghĩa là chúng ta muốn BPSOS có thêm Luật Sư giúp cho đồng bào tị nạn mà thôi.

Có những niềm vui:

Không ǵ an ủi bằng việc làm của ḿnh được người khác hỗ trợ. Mấy tuần qua tôi nhận được những Emails khích lệ và đặc biệt có cả tiền. Ngoài thư của con tôi nhắc muốn giúp người tị nạn và muốn tôi cho biết cần bao nhiêu sẽ gửi, tôi c̣n có thêm mấy Emails này xin được chia sẻ:

- Email của Phạm Hoài Hương, một người bạn trẻ trong GĐTV Houston. Cùng với lời thăm hỏi, Hoài Hương gửi tặng 500 Đô cho đồng bào tị nạn. Đây không phải là lần đầu Hoài Hương đóng góp giúp họ. Thật là có ḷng!

- Email của con chị tôi cho biết đă gửi cho 3,000 Đô thay v́ 2,000 Đô như đă hứa. Ba anh em không quên những ngày tị nạn Cộng Sản nên luôn rộng răi chia sẻ cho những người đến muộn đang cần sự giúp đỡ.
 
- Email của một người bạn trẻ khác, là TV Phạm Thu Thủy ở tận Plano, Texas. Thu Thủy là người luôn luôn hỗ trợ tôi trong những việc làm có ư nghĩa. Thủy gửi sang 200 Đô để giúp thêm người tị nạn.

Tôi không biết phải nói ǵ để cám ơn những tấm ḷng nhân ái, chỉ biết cầu xin rằng nếu Phúc Lộc Trời Cho như một giếng nước th́ xin Ơn Trên cho nguồn nước tràn đầy vào những giếng mà họ đă múc bớt cho đi.

Số tiền này tôi đă nhận và đă được đồng ư chi như sau:

1. Cho người thật cần và chưa được ai giúp đỡ
2. Cho gia đ́nh có nhiều trẻ con và thiếu thốn
3. Cho những người bị tù và không có ai thăm nuôi
 
Tôi chỉ là người chuyển quà của người cho đến người nhận, và tôi đă làm đúng như ḷng tin cậy của những người giao phó.

Ngoài ra, tôi mới nhận được Emails của chị Nguyễn Thị Linh và của chị Đoàn Hạnh Đào (Cựu NSGL, Houston), Emails của TV Nguyễn Hạnh Dung (GĐTV Houston), của TV Nguyễn Tuyết Lê (GĐTV vùng HTĐ), các chị cho biết ư định muốn đóng góp cho người tị nạn.  

Sáng nay tôi lại vừa nhận được Email của người quen là anh Nguyển Ngọc Toàn ở Dallas cho biết gia đ́nh anh muốn giúp 500 Đô cho người thiểu số.
 
Ḷng tốt th́ không thể nào cám ơn cho đày đủ, chỉ xin cảm tạ những sự chia sẻ này với tất cả ḷng cảm mến chân thành của tôi, và xin được đề nghị các ân nhân gửi đóng góp thẳng về Văn Pḥng Trợ Giúp Pháp Lư (theo địa chỉ nêu trên) để giúp họ có điều kiện lo cho đồng bào tị nạn và để quí vị có giấy biên nhận mà trừ thuế.

Tôi xin ngưng bài này ở đây và xin cầu chúc niềm vui của quí vị tăng gấp đôi niềm vui mà quí vị cho đi.

Hiện có khoảng gần 900 đồng bào đang lánh nạn ở Thái Lan trước cuộc đàn áp ngày càng leo thang ở Việt Nam. Để đối phó, năm 2010 BPSOS phối hợp với một tổ chức địa phương để thành lập Văn Pḥng Trợ Giúp Pháp Lư ở Bangkok. Chúng tôi rất cần sự tiếp tay của mọi người có ḷng với đồng bào, của những cựu thuyền nhân đă từng sống qua cuộc đời tỵ nạn, của những tổ chức từ thiện, và của tất cả những ai quan tâm đến thân phận của những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo giờ đây đang phải lánh nạn v́ bị đàn áp và truy lùng. Mỗi người một tay, góp gió thành băo.

Mọi đóng góp sẽ được cấp giấy trừ thuế và xin gởi về:

BPSOS/RCS
PO Box 8065
Falls Church, VA 22041 - U.S.A.

Posted on Friday, August 31 @ 13:13:38 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Tị Nạn
· News by ngochuynh


Most read story about Tị Nạn:
Tị Nạn ở Thái Lan: Bảo Vệ Pháp Lư

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Cồn Dầu


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang