Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
19896122
page views since June 01, 2005
MS114 - 01/12: Mùa Giáng Sinh Đầu Tiên Trên Đất Mỹ

Truyện Ngắn

Phượng Vũ

Mỗi năm, khi không khí mọi nơi bắt đầu rộn ràng với những bản nhạc Giáng Sinh được nghe vang vang khắp nơi, ḷng tôi lại nao nức nhớ đến những ngày lễ hội của gia đ́nh hằng năm, mà các con tôi thường gọi đùa là “ba ngày lễ lớn”: Sinh nhật mẹ: 20/12; Giáng Sinh: 25/12; Kỷ niêm cưới bố mẹ: 26/12.

Hằng năm, đây là dịp gia đ́nh chúng tôi đoàn tụ vui vẻ bên nhau, để cùng vui chơi, đi du lịch, hoặc thăm viếng một thắng cảnh nào đó. Đây là một truyền thống gia đ́nh tốt đẹp, mà tôi vẫn ao ước được giữ ǵn măi măi. Ngày thường ai cũng bận rộn, đi làm, đi học! Về tới nhà, ai cũng có pḥng riêng, công việc riêng và sở thích riêng để tiêu khiển. Sau này các con lớn lên ra trường, đi làm, có gia đ́nh hoặc ở riêng th́ việc đoàn tụ gia đ́nh vui chơi với nhau lại càng cần thiết hơn bao giờ hết.



Đây là dịp để mọi người trong gia đ́nh có thời gian vui chơi, tṛ chuyện, tâm t́nh, từ đó dễ hiểu nhau hơn và thương nhau hơn. Phú quư, giàu sang hay thành đạt ở đời là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là t́nh yêu thương trong gia đ́nh với nhau. Có tiền chúng ta xây được ngôi nhà đẹp, nhưng phải có t́nh ta mới xây được “Tổ Ấm”. Đối với tôi T́nh Thương luôn luôn quan trọng hơn tiền, v́ giàu sang danh vọng đến mấy nhưng gia đ́nh thiếu t́nh thương th́ cuộc sống cũng mất ư nghĩa tốt đẹp.

Gia đ́nh chúng tôi có nhiều kỷ niệm đẹp nhân mùa Giáng Sinh, nhưng mùa Giáng sinh đấu tiên trên đất Mỹ là mùa lễ hội gia d́nh gây ấn tượng mạnh nhất.

Gia đ́nh chúng tôi đặt chân lên đất Mỹ (MI) đúng ngày 20/12/90 và được đại gia đ́nh ông xă tôi ra phi trường GR để chào đón thật nồng ấm. Sau đó là tiệc tùng, gặp gỡ hàn huyên sau bao nhiêu năm xa cách. Ông xă tôi có lẽ là người cảm động và vui nhất, v́ được gặp lại những người thân yêu sau bao nhiêu năm xa cách không khí tràn ngập t́nh người, t́nh gia đ́nh, mọi người đều ân cần quan tâm chăm sóc từng người trong gia đ́nh tôi. Xin chân thành cám ơn mọi người! Tạ ơn Chúa! Ngày sinh nhật tôi lại là ngày đầu tiên gia đ́nh tôi đặt chân lên đất Mỹ, vùng đất của cơ hội, một ngày ghi dấu ấn đổi đời khó quên của gia đ́nh tôi.

Tới khuya tôi mới đi ngủ, nhưng v́ chưa quen giờ giấc thay đổi giữa Việt Nam và Mỹ, khí hậu lại thay đổi hoàn toàn. Lần đầu tiên tôi mới nếm được cái lạnh thực sự của mùa đông, nên tuy khá mệt v́ thời gian di chuyển khá dài, nhưng tôi vẫn nằm mơ màng chưa ngủ được. Nỗi háo hức được tới thiên đàng xứ Mỹ tạm lắng xuống và nỗi nhớ nhà, nhớ nơi chốn thân yêu, quen thuộc bắt đầu len lỏi dâng lên. Tôi ra đứng bên cửa sổ trên lầu nh́n xuống phố nhỏ chung quanh, chợt thấy thấm thía câu hát của TCS:

  “Ḷng thật b́nh yên mà sao buồn thế?
     Giật ḿnh nh́n ra: Ôi, phố xa lạ!”

Mệt quá vào giường nằm, rồi thiếp đi độ vài giờ, tôi lại chợt tỉnh dậy với không gian không c̣n quen thuộc, mới nhớ ra ḿnh đang ở xứ người. Tôi lại rón rén đến bên khung cửa sổ nh́n ra cảnh vật bên ngoài. Tuyết đang rơi bay bay trắng xóa không gian, một màu trắng lung linh tuyệt đẹp, nó hoàn toàn khác hẳn với khung cảnh tôi nh́n thấy trước khi đi ngủ.

Tuyết đang rơi phủ đầy cây cỏ, lối đi và các mái nhà một màu trắng tinh khôi. Thật là một khung cảnh tuyệt đẹp mà trước đây tôi chỉ được nh́n ngắm qua phim ảnh, và bây giờ nó đang hiện diện trước mắt tôi. Tôi ngẩn ngơ đứng nh́n và thưởng thức vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên mùa đông lần đầu tiên trong đời.

Sáng ra, lúc ăn điểm tâm, nghe tôi kể niềm say mê thưởng thức vẻ đẹp của tuyết rơi lúc sáng sớm, bà mợ tôi nói:

“Tuyết mới bắt đầu rơi hôm nay, thôi cứ thưởng thức vẻ đẹp của tuyết đi rồi sau này ở lâu mới thấy hết cái khổ v́ tuyết (đường xá trơn trợt gây tai nạn xe quay ṿng và bị lật, khi tuyết tan th́ dơ bẩn, lầy lội). À, th́ ra ở đời cái ǵ cũng có 2 mặt của nó.

Tôi chợt có ư nghĩ so sánh ngộ nghĩnh: h́nh ảnh đẹp lăng mạn của tuyết rơi giống như h́nh ảnh đẹp của cuộc hôn nhân khi mới bước vào. Sao nó đẹp tuyệt vời và đáng yêu đến thế! Nhưng khi trải qua “thực tế dài lâu” th́ hỡi ơi! Sao mà “trơn trợt khó đi”, đôi lúc nh́n vào chỉ thấy “lầy lội, dơ dáy” quả đúng như lời một bài hát:

“Đường vào t́nh yêu có trăm lần vui, có vạn lần sầu.”

Nhưng thôi ta phải biết chấp nhận cả hai mặt của cuộc đời để thích nghi mà vui sống.

Những ngày sau đó, chúng tôi được mọi người thay nhau đưa đi thăm bà con, đi shopping. Chúng tôi thấy đâu đâu cũng trang trí những cây thông to đẹp, với ông ǵa Noel cỡi tuần xa ở truớc các sân nhà. Có điều tuyết ở đây là tuyết thật, nên mấy mẹ con tôi tha hồ chụp h́nh với tuyết.

Đến tối 24/12 cả đại gia đ́nh cùng đi dự lễ nửa đêm, đón Chúa Hài Đồng sinh ra. Khi cả nhà thờ đồng hát bản Thánh Ca Giáng Sinh Việt Nam quen thuộc, lần đầu tiên tôi cảm nhận được từ “lạnh lẽo” trong câu hát:

“Đêm đông lạnh lẽo, Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời
Nằm trong hang đá, nơi máng lừa…”

Ngắm nh́n hang đá Chúa sinh ra với hàng chữ mà các thiên thần đă hát vang trong đêm Chúa giáng trần:

“Vinh danh Thiên Chúa trên trời
B́nh an dưới thế cho người Thiện Tâm”

Tôi cảm nhận rơ sự b́nh an sẽ đến từ trong tâm tốt lành của con người, và mọi người trên trái đất này bất kể màu da, chủng tộc, tôn giáo đều rất cần b́nh an để có một cuộc sống hạnh phúc trên trần thế này.

Nói tới đây tôi lại nhớ tới chuyến đi hành hương thăm Đất Thánh (Israel) năm rồi. Khi đến viếng hang đá Bethlem, nơi Chúa sinh ra, tôi nh́n thấy nhiều sắc dân khác nhau, với nhiều tôn giáo khác nhau cùng đến chiêm bái nơi Chúa giáng trần năm xưa. Lúc đó, tôi mới ư thức được rằng số người tin Chúa ra đời cứu chuộc nhân thế quá đông, nhưng lại chia 5, sẻ 7 (Hồi giáo, Thiên Chúa giáo, Do thái giáo, Tin Lành…) và đôi khi họ lại ḱnh chống nhau, họ không thực hiện điều răn lớn nhất Chúa truyền dạy: “Hăy yêu thương nhau...” Chúa ở trên cao nh́n xuống chắc cũng buồn lắm, như tâm t́nh trong một bài hát:

“Trên cao ấy, Người nh́n xuống dương gian, vương trên mắt ngọt mật đắng miên man, và điều ǵ làm Chúa thấy vui hơn và điều ǵ làm Chúa thấy buồn hơn?”

Muốn chui vào hang đá, và hôn lên ngôi sao, nơi cực thánh được ghi nhận chính là chỗ Chúa đă sinh ra, mọi người phải quỳ xuống, cúi ḿnh khom lưng mà lết vào, nghĩa là muốn “gặp” được Chúa ta phải biết khiêm tốn, hạ ḿnh xuống v́ chính Chúa cũng đă hạ ḿnh xuống, sinh trong hang đá nhỏ bé, khó nghèo.

Ôi, xin Chúa dạy con luôn có ḷng khiêm tốn từ trong gia đ́nh cho tới ngoài xă hội, để tâm hồn con dễ có b́nh an. V́ ḷng khiêm tốn và sự b́nh an trong tâm hồn luôn đi đôi với nhau.

Sau thánh lễ nửa đêm, về nhà là tiệc “reweillon”. Sau tiệc, mọi người quây quần bên cây thông lớn trang trí rất đẹp, với nhiều ánh đèn màu sắc lung linh, dưới gốc thông vô số là những gói quà lớn nhỏ, được gói lại với những giấy màu sắc rực rỡ thật đẹp. Mọi người ai cũng háo hức chờ đợi để nhận quà và mở quà. Gia đ́nh tôi lần đầu tiên được “enjoy Chiristmas” trên nuớc Mỹ, nên nhận được rất nhiều quà khác nhau từ nhiều anh em, họ hàng. Thật là cảm động, bất ngờ và thú vị! Hai con trai lớn, đứa nào cũng vui thích v́ nhận được nhiều món quà và đồ chơi đẹp, lạ. Riêng con gái út th́ quá vui, ngoài những quà lạ và chiếc áo đầm xinh đẹp, c̣n có con búp bê vừa to, vừa xinh đẹp, lại biết nhắm mắt, mở mắt. Tối đó con gái vào giường ngủ với con búp bê xinh đẹp nằm bên cạnh. Tôi đoán nó đă có một giấc mơ đẹp về mùa Christmas đầu tiên trên đất Mỹ. Cầu chúc con gái luôn đạt được những giấc mơ đẹp trên xứ người.

Ngày hôm sau 26/12, sau khi ăn tối họp mặt gia đ́nh, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên và cảm động, khi thấy bất ngờ xuất hiện một ổ bánh to trang trí thật đẹp với hàng chữ:

“Happy Aniversary… 26/12/70 ** 26/12/90”

Gia đ́nh tôi được mời lên đứng quây quần chung quanh ổ bánh, để chụp h́nh, cắt bánh trong tiếng vỗ tay chúc mừng của mọi người thật là cảm động v́ mọi người vẫn c̣n nhớ đến ngày Aniversary của gia đ́nh tôi; có lẽ v́ nó dễ nhớ, ngay sau ngày Chúa ra đời. Đây là sáng kiến của ông xă tôi khi chọn ngày cưới khi xưa. Xin chân thành cám ơn tấm ḷng ân cần, t́nh nghĩa của mọi người đối với gia đ́nh tôi.

Đúng là một mùa lễ hội gia đ́nh đẹp nhất và gây ấn tượng mạnh nhất.
“Cảm ơn Người v́ ngày hôm nay đây chúng con quây quần đang có nhau.
Biết bao hạnh phúc sớt chia, cuộc sống mến thương nhau đầy trọn t́nh thân.”

Đêm về, trong không khí thinh lặng, một ḿnh ngồi cạnh hang đá nhỏ bé, đơn sơ trong pḥng, đâu đây lời của bài hát Christmas nổi tiêng nhẹ nhàng cất lên: Silent night  (Đêm tĩnh lặng);  Holy night ( Đêm thánh vô cùng); All is calm” (Tất cả đều tĩnh lặng).

Lời bài hát nhắc nhở tôi Chúa đă đến trần thế trong không khí yên b́nh và sự tĩnh lặng của đất trời, chứ không phải trong quang cảnh ồn ào náo nhiệt chào mừng của ngày hôm nay. Tôi cảm nhận sự thinh lặng của không gian và sự tĩnh lặng của tâm hồn giúp tôi đến gần Chúa hơn. Lạy Chúa xin giúp con mỗi ngày trong đời sống biết giữ lấy những khoảng thinh lặng cần thiết, để con có dịp nh́n lại chính ḿnh, để con lắng nghe được tiếng Chúa, lắng nghe được tiếng nói của t́nh người chung quanh con.
 
Đêm nay trong sự thinh lặng của không gian và tâm hồn, ngồi viết lại những gịng kư ức này. Nh́n lại hai mươi năm qua, trên vùng đất mới này, gia đ́nh tôi dù đă trải qua bao nhiêu khó khăn, thăng trầm, đổi dời trong đời sống, nhưng cuối cùng tạ ơn Chúa, mọi chuyện đều tốt đẹp hơn 20 năm trước rất nhiều. Tôi xin cám ơn nước Mỹ đă cưu mang và  đem lại nhiều cơ hội cho gia đ́nh tôi cũng như cho mọi người nơi đây. Tôi cũng nhớ lại những ân t́nh, những giúp đỡ của một số bạn thân và mọi người đối với gia đ́nh tôi và riêng cá nhân tôi trong suốt 20 năm qua, đặc biệt là những lúc tôi gặp khó khăn cần sự nâng đỡ vật chất cũng như tinh thần. Tôi xin trân trọng ghi nhận, biết ơn và ước nguyện sẽ làm được điều ǵ đó tốt đẹp trong từng ngày của cuộc sống như những ư thơ của Đức Đạt Lai Lạt Ma mà tôi rất tâm đắc:

 “Nguyện cho tôi trở thành
   Nhịp đập của ḥa b́nh
   Nhịp đập của yêu thương
   Và nụ cười an lạc”

Nhân Kỷ Niệm Mùa Giáng Sinh thứ 20 trên đất Mỹ 12/1990 – 12/2010.

Posted on Thursday, December 22 @ 13:03:05 EST by ngochuynh
 
Related Links
· More about Truyện Ngắn
· News by ngochuynh


Most read story about Truyện Ngắn:
Nói Chuyện Về Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang