Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
19802500
page views since June 01, 2005
MS112 - 11/11: Thân Phận (phần 2)

Lịch Sử Qua Lời KeHạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

(xem phần 1)

Hai ngày qua bé Ca-len không đến nông trường. Sáng nay, bé lại xuất hiện trong đám trẻ con dân tộc. Khuôn mặt u buồn của bé hôm nay lại càng buồn hơn. Cuối ngày, bé là người giao sản phẩm trễ nhất.

Phần công của em chỉ bằng một nửa của mấy ngày trước. Chương động ḷng cho công em bằng lượng cà phê của bạn bè. Nó nh́n chàng rồi trịnh trọng:

- Cám ơn ông.



Con bé phát âm tiếng Việt rất chuẩn. Khác hẳn giọng nói lơ lớ của những đứa bé dân tộc kia. Chương ngạc nhiên hỏi:

- Cháu là người Kinh? Con bé gật đầu.

- Hai ngày qua sao cháu không đến? Bé ngước nh́n Chương với đôi mắt ướm lệ:

- Mẹ cháu bệnh.

Chương ṭ ṃ:

- Thế bố cháu đâu?

Con bé lắc đầu. Chương định hỏi thăm thêm gia cảnh của nó, nhưng bé vội vă ra về.

Chương nghĩ con bé Ca-len này được đặt tên theo âm ngữ dân tộc Ra đê, như vậy cha mẹ của nó, một trong hai người phải là giống dân thiểu số sống tại vùng Ka-long bên dưới chân đèo Prein.

Bé mang chiếc gùi lớn sau lưng, đôi chân tong teo trong chiếc quần đùi rộng quá khổ, nh́n từ xa giống như con búp bê đang di động. Cơn gió xoáy chạy dọc theo con đường băng qua ngọn đồi cuốn hút bụi lá lên cao nom như một cái phễu. Bước chân con bé xiêu xiêu như rơi vào cuốn phễu đó. Áo quần và tóc bị cuốn hút ngược lên như muốn vuột khỏi cái thân h́nh gầy guộc, đen đủi của nó. Bé vẫn b́nh thản bước đi khi nắng chiều vụt tắt.

Đêm về, Chương trằn trọc măi, ḷng cứ xót thương cho hoàn cảnh bất hạnh này. Giấc ngủ nặng nề đến với Chương trong lúc nửa đêm về sáng. Chàng mơ thấy bé Ca-len rớt xuống vực sâu bên dưới ḍng thác. Nó hụt chân, trồi đầu lên gọi chàng: "Bố ơi cứu con với" rồi cả thân ḿnh nó ch́m lỉm xuống ḍng sâu. Chương giật ḿnh bừng tỉnh, lồng ngực vẫn c̣n nghe nặng trĩu.

Từ sáng sớm, vườn cà phê đă rôn rịp người. Chương có ư đợi bé Ca- Len mà vẫn không thấy. Chàng muốn đến nhà để t́m hiểu hoàn cảnh gia đ́nh em ra sao, và có thể giúp được ǵ cho nó. Chương hỏi thăm khá nhiều người nhưng chẳng ai biết chỗ ở của bé. Hai ngày chờ đợi con bé trở lại vườn cà phê là hai ngày ḷng chàng như lửa đốt. Chương càng nghĩ đến nó, chàng càng tự trách ḿnh thờ ơ và vô t́nh.

Cuối cùng rồi bé Ca- Len cũng đến. Nó lặng lẽ làm việc giữa tiếng cười vui của đám trẻ. Đôi mắt bé trũng sâu như người thiếu ngủ. Mái tóc hoe vàng cháy nắng không c̣n ngôi rẽ ngay ngắn giữa đỉnh đầu, cây kẹp vắt hững hờ trên mái tóc lưa thưa rối bời.

Cuối ngày, Chương cố giữ con bé ở lại đến khi mọi người đă ra về. Chàng bày tỏ ư định đến nhà để xem căn bệnh của mẹ nó ra sao và chàng có thể giúp đỡ được ǵ không.

Mặt trời mệt mỏi ngă ḿnh trên đỉnh rừng già, phớt chút nắng vàng nhợt nhạt trên các ngọn đồi cà phê. Chương hăm hở theo chân bé Ca-Len đến nhà.

Một túp lều mái tranh vách nứa nằm khuất giữa đám bắp đang độ ra hoa. Con bé nhè nhẹ đẩy cánh cửa liếp bằng nứa đơn sơ.

Chương bước vào túp lều lờ mờ ánh sáng. Từ nơi góc nhà, tiếng yếu ớt của một người đàn bà vẳng lên:

- Ai đó?

Chương cố vận dụng sự điều tiết của đôi mắt để nh́n cho rơ khuôn mặt người đang nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp:

- Thưa bà, tôi là người làm ở nông trường cà phê... Chương trả lời chưa hết câu, bỗng người đàn bà kêu lên:

- Ôi! Anh Chương! Rồi lịm đi...

Chương sững sờ! Tiếng nói của Vân, vợ chàng. Giọng nói thân yêu đă ngự trị trong tim chàng, mọc mầm trong kư ức chàng. Giọng nói đă quần tụ trong nỗi nhớ quay quắt suốt mười năm trong tù, làm sao chàng lầm lẫn được. Chương nhào tới. Khuôn mặt xanh xao của Vân hiện ra. Trong một giây khựng lại, rồi chàng ôm chầm lấy vợ, kêu lên:

- Vân ơi! Em ơi! Sao lại ra nông nỗi này?

Vân ngất xỉu trước cơn xúc động tận cùng. Trái tim nàng nhỏ nhoi quá, yếu đuối quá, làm sao kham nổi trước niềm vui to lớn quá, bất ngờ quá! Làm sao kham nổi cơn đau đớn vượt ngoài sức chịu đựng của nàng.

Chương vùi mặt vào ngực vợ. Nhịp đập của trái tim nàng nhẹ nhàng, chầm chậm, từng khoảng nhỏ cách rời. Nó mất cả rồi cơn rộn ràng tới tấp trong căn ngực no tṛn của thuở hai người yêu nhau. Bộ ngực bây giờ trải bằng theo lớp xương sườn khô đét làm nổi bật chiếc bụng nàng trương cao.

Vân tỉnh lại. Nàng đưa đôi tay ốm yếu ôm lấy đầu chồng. Vân muốn gh́ Chương vào ngực nàng nhưng đôi tay không c̣n sinh lực chỉ đủ sức áp nhe bàn tay lên cổ chàng. Chương ngẩn đầu nh́n Vân.

Chàng đặt môi hôn trên má trên mắt và môi nàng.

Vân giữ đầu Chương cho hai người úp mặt vào nhau. Nàng muốn nghe lại hơi hướng của chồng. Nàng muốn nh́n vào đôi mắt chàng, đôi mắt t́nh tứ và đầy cương nghị mà nàng đă yêu đắm đuối trong buổi gặp gỡ đầu tiên, nhưng nàng chẳng c̣n thấy ǵ ngoài nước mắt chảy đầm đ́a trên khuôn mặt.

Con bé tự năy giờ yên lặng, ngơ ngác. Nó đứng nơi góc nhà nh́n cảnh tượng lạ lẫm của mẹ và người đàn ông tên Chương, người mà trong bức h́nh phóng lớn, mẹ thường hay đem ra ngắm và bảo là bố của bé, rồi mẹ âm thầm lau nước mắt.

Vân sực nhớ đến con gái, nàng gắng gượng đẩy đầu chồng qua một bên rồi lên tiếng gọi:

- Vân Chuyên đến đây với bố. Bố đă về với mẹ con ḿnh rồi.

Nàng th́ thầm bên tai Chương:

- Con gái của chúng ḿnh đó. Tội nghiệp. Nó đă chịu đựng cùng em bao nỗi nhọc nhằn, đắng cay suốt mười năm nay.

Bé Vân Chuyên ngập ngừng từng bước, từng bước một đến bên giường của mẹ. Chương vụt đứng lên ôm con gái vào ḷng với muôn vàn nỗi xót xa. Chàng âu yếm nói với con:

- Ba xin lỗi. Ba vô t́nh và Ba chẳng ngờ...

Tạ ơn Thượng Đế, Người đă dẫn dắt con về đây để có cuộc trùng phùng này. Con bé gục đầu trên vai Chương nhủ thầm: "Bố trong bức h́nh th́ vặm vỡ, ôm vai mẹ cười rạng rỡ, c̣n Bố bây giờ sao lạ quá như hai người đàn ông khác biệt".

Nó nào biết mười năm khốn khổ trong tù đă huỷ hoại cơ thể chàng thanh niên đầy sinh lực kia, c̣n lại tấm thân gầy g̣ tàn tạ của người bố ngày hôm nay.

Vân nh́n chồng và con mà nước mắt cứ trào ra, dù nàng gắng gượng để không khóc nữa. Dường như nước mắt trong mười năm tích tụ, đă đến lúc tràn bờ, nàng không c̣n đủ sức ngăn chặn.

Ba người yên lặng trong màn đêm bao phủ. Chương một tay cầm tay vợ, tay kia ôm chặt bé Vân Chuyên vào ḷng. Họ đang tận hưởng những phút giây sum họp đă đợi chờ suốt mười năm.

Vân đau đớn thầm nghĩ: "Trong giây phút đoàn viên đă có ánh chớp chia ĺa, tàn nhẫn quá, bẽ bàng quá!" Bỗng cơn đau nổi lên như những mũi dao cắt vào ruột gan Vân, nàng kêu lên: "Chương ơi! con ơi!" rồi cơn tê dại úp chụp lên toàn thân khiến cho tay chân nàng run lẩy bẩy. Chương vội buông con, ôm lấy vợ.

Chiếc đèn dầu hoả cháy leo lét trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ xiêu vẹo. Ánh sáng vàng vọt làm cho cảnh tượng trong túp lều càng thêm thê lương.

Qua cơn đau, Vân mỉm cười trong nước mắt, nàng th́ thào:

- Em hạnh phúc và thoả nguyện vô cùng. Bé Vân Chuyên không c̣n cô quạnh và cả em, trời đă cho thấy mặt anh lần này. Em rất yên ḷng khi... con bé c̣n cha.

Chương ngậm ngùi nhưng quả quyết nói:

- Ngày mai anh sẽ đưa em đi thành phố; nơi đó có bạn bè anh giúp đỡ để chữa bệnh cho em.

Vân vội ôm đầu Chương vào ngực để chàng không kịp thấy ḍng nước mắt của nàng đang tuôn ra trên đôi mắt trũng sâu. Vân không muốn cho chồng con biết căn bệnh viêm gan của nàng đă chuyển sang giai đoạn ung thư. Bỗng dưng nàng hỏi Chương:

- Họ mướn anh làm công việc ǵ ở khu cà phê ấy?

Chương cầm tay vợ ân cần:

- Cai quản ba mẫu cà phê của các ông trên Huyện. Bây giờ là mùa thu hoạch, anh lo điều hành và bảo quản sản phẩm trong kho.

Vân hối thúc:

- Vậy anh phải về ngay bây giờ. Nếu có việc ǵ xảy ra không chừng anh bị mất việc.

- Đành chịu vậy. Chàng cả quyết:

- Anh phải ở lại đây đêm nay để chăm sóc em thay con.

- Anh à, số cà phê hột bị mất trộm th́ mẹ con em sẽ cùng chung số phận ngồi tù với anh.

Vân nằn ń:

- Thương em, thương con xin anh nghe lời em. Anh chưa thấu hiểu bằng em cái xă hội "bần cùng sinh đạo tặc" này đâu. Ngày mai, anh sắp xếp công việc đâu vào đó rồi đến với em và con.

Một thực tế phũ phàng mà Chương không thể tránh né được.

Chàng phải gượng ép nghe theo lời vợ. Trước khi rời túp lều, Chương đắp lại tấm chăn bông đă nhàu nát lên ḿnh vợ, hôn nàng và con gái. Vân lấy dưới gối một b́ thư lớn đă niêm phong trao cho chàng.

Chương bước ra khỏi lều, gió núi về đêm phả vào mặt chàng nghe tê lạnh. Rẫy cà phê um tùm nối tiếp nhau trong màn đêm u uất.

Tiếng dế vang vang từ bên bờ cỏ im bặt khi bước chân chàng đến gần. Loài chồn ăn đêm cũng chuyền cành tránh xa khi thấy bóng người đi tới. Tâm hồn Chương trĩu nặng nỗi lo âu phiền muộn.

Chàng cảm thấy hụt hẫng trước hoàn cảnh tận cùng bi đát của vợ con.

Bên trong chiếc phong b́ là một tập vở học tṛ, loại giấy tái tạo xậm màu và nhàu nát. Màu mực tím có nơi đă hoen ố và mờ nhạt.

Chương chậm răi, cẩn trọng giở từng trang đọc dưới ánh đèn dầu vàng vọt:

Năm 1976.

Anh yêu,

Em không thể viết thư cho anh, bởi em sợ anh đau buồn v́ những bất hạnh đă xảy ra. Em viết những ḍng này với cơi ḷng tan nát! Chương ơi, em đă bỏ nhà ra đi v́ ông Trương Thanh đă gây áp lực với má buộc em phải ly dị anh. Ngay từ ngày đầu nh́n thấy ông đến nhà là linh cảm em báo trước nỗi bất an. Tội nghiệp cho má, bà đă hiến trọn t́nh yêu và niềm tin vào ông ấy, nhưng bản chất đa nghi và tâm hồn ti tiện, ông xem em như là đứa con hoang, đứa con ngoại hôn. Ông không chấp nhận em cùng ḍng máu với ông ta.

Có lần ông ấy nói thẳng với cấp bộ đảng là ông không tin vợ ông hoài thai trong thời gian chỉ sống chung có ba tuần lễ trước khi ông tập kết ra Bắc.

Người Cộng Sản hành xử v́ cứu cánh, bởi vậy họ không từ nan một mưu chước nào. Ông lợi dụng má và muốn chiếm đoạt gia tài. Em ra đi chưa đầy bốn tuần lễ là ông ta báo cáo lên chính quyền rằng em thuộc diện phản quốc trốn ra nước ngoài.

Má đă rửa nhục bằng máu của ông ấy và cái chết của Người! Em đă khóc mấy ngày liền khi hay tin má quyên sinh. Bây giờ, mọi nẻo về của em và con đều bít lối. Căn nhà đă bị tịch thu, tài sản của má hoàn toàn mất sạch. Em đang t́m một nơi ẩn náu lo bươn chải qua ngày, nuôi con, chờ chồng...

Ngày... 1977

Em và con đang ở Tân Hội, một vùng đất hoang mới được khai khẩn thuộc tỉnh Lâm Đồng. Tên em hiện giờ trong hộ khẩu là Hoàng Thị Vấn. Cái tên Hoàng Thuư Vân của anh ngày xưa đă mất rồi. Có lẽ định mệnh đă an bài cho em sống chết nơi đây.

Ngày… 1980…

Ngày... 1981

Triệu chứng bệnh gan của em mỗi ngày mỗi nặng. Nếu có mệnh hệ nào, em sẽ gởi bé Vân Chuyên đến nhà Thái Tuỵ, bạn học của em tại Thị Trấn Sông Vàng.

Ngày… 1982...

Đọc nửa chừng phần nhật kư, Chương thiếp đi tự lúc nào không hay. Tiếng chim kêu lanh lảnh ngoài vườn cây đánh thức chàng tỉnh giấc.

Chương vội vă sắp xếp dụng cụ thu hoạch cà phê trong ngày, viết đơn xin phép nghỉ một tuần lễ và yêu cầu ban lănh đạo tập đoàn cho người thay thế chàng trong ngày hôm nay. Chương đang xếp vài bộ đồ vào túi xách, chợt bé Vân Chuyên đột ngột chạy vào nhà mếu máo khóc:

- Mẹ chết rồi!

Chương ngẩn người, tựa sét đánh trúng ngay tim. Chương vất quần áo xuống đất chạy ra ngoài. Chàng cắm đầu cắm cổ băng đồi.

Chàng chạy thục mạng bất kể gai cây đá sạn, bất kể những cành cà phê quất vào mặt, vào đầu. Chàng chạy theo con đường nào gần nhất. Đôi chân trần rỉ máu nhưng Chương hoàn toàn mất cảm giác. Chàng quên tất cả, bỏ mặc công việc hàng ngày, ngay cả bản thân chàng cũng quên tất!

Chương tông cửa vào nhà, vợ chàng nằm đó, hai tay buông xuôi, đôi mắt không hồn nh́n trân trân về hướng khung cửa. Tấm h́nh lớn của hai vợ chồng chụp trong ngày cưới nằm bên cạnh nàng.

Chương ôm chầm lấy xác vợ. Chàng lay, chàng gọi, chàng gào thét trong nỗi đau đớn tận cùng. Chàng đấm vào trái tim đang rỉ máu.

Chàng đấm vào lồng ngực cho nỗi uất ức vỡ trào. Máu căng đầy đôi tṛng mắt đỏ ngầu, máu chảy rần rật trong đôi tay chàng run rẩy. Cơn uất nghẹn không lối thoát.

Con bé đứng bên giường mẹ ôm mặt khóc thút thít tự lúc nào, Chương quay nh́n thấy con cô đơn và lạnh lẽo, chàng chợt tỉnh.

Giọt máu của chàng c̣n đó, núm ruột của chàng c̣n đây, Chương đứng dậy ôm con vào ḷng và nước mắt bỗng dưng tuôn trào.

Nước mắt chàng chảy thành ḍng rơi xuống mặt bé Vân Chuyên. Nước mắt của hai cha con hoà chung một làm ướt đẫm cả ngực áo con gái chàng.

Ánh nắng xuyên qua mái lá rọi xuống khung h́nh phản chiếu ánh sáng lung linh trên bức tường nứa. Mắt Vân bây giờ đă khép. Khuôn mặt nàng vẫn c̣n vương nét khổ luỵ chất chồng, duy hai khoé miệng nàng dường như c̣n giữ lại nụ cười măn nguyện.

Posted on Wednesday, October 26 @ 10:59:23 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Lịch Sử Qua Lời Ke
· News by ngochuynh


Most read story about Lịch Sử Qua Lời Ke:
Phỏng Vấn Nhà Văn Đỗ Văn Phúc

Article Rating
Average Score: 5
Votes: 2


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang