Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
19751062
page views since June 01, 2005
MS107 - 06/11: Những Cảm Nghĩ Về Ngày Hiền Phụ

Mái Ấm Gia Đ́nh

Trung Nguyễn

Trong cuộc sống đời thường có lẽ t́nh mẹ dễ cảm nhận hơn t́nh cha bởi lẽ t́nh mẹ nồng thắm chan chứa từng lời nói, ánh mắt, cử chỉ chăm sóc con cái từ thuở bé thơ c̣n cha chỉ là h́nh ảnh sự nghiêm nghị, lạnh lùng, và đầy uy quyền trong phong cách gia trưởng của người Á Đông. Phải chăng chính v́ thế mà chủ đề Mẹ thường xuất hiện rất nhiều trong các tác phẩm văn học nghệ thuật c̣n về Cha có thể nói rất khiêm tốn dù từ thuở c̣n nằm nôi, thế hệ chúng tôi đă được ru hời ầu ơ ngọt ngào:

Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra



hay khi trưởng thành được nhận hiểu thêm:

Biển cả mênh mông đong đầy sao t́nh Mẹ
Gió trời lồng lộng sao ngăn nổi công Cha

hoặc:

Đi khắp thế gian không ai bằng t́nh Mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha

Dĩ nhiên tôi không có ư đ̣i hỏi sự công bằng ở đây và thực t́nh mà nói nếu ai có hỏi tôi giữa cha và mẹ sẽ thương ai hơn, chắc chắn tôi sẽ trả lời thương mẹ hơn v́ ngay từ nhỏ h́nh ảnh của người cha luôn làm cho tôi có điều ǵ đó e sợ, né tránh hơn là gần gũi. Nhưng không v́ thế không thể viết lên đôi gịng về Cha, ít biểu lộ t́nh cảm mà thường bày tỏ thông qua Mẹ và sẵn sàng chịu nhiều gian khổ để đàn con được khôn lớn trưởng thành, cơm no áo ấm:

C̣n Cha gót đỏ như son
Đến khi Cha mất, gót con dính bùn

Ba tôi vốn là một người được tuyển mộ vào làm công nhân cao su ở miền Nam, xa quê hương Thái B́nh từ thuở đó cho đến khi qua đời vào năm 1987 cũng chưa trở về thăm làng cũ Thượng Tầm một lần. Với ư chí cầu tiến dần dần ông trở thành công nhân kỹ thuật bậc cao ở một đồn điền cao su và chính tại vùng đất đỏ mưa bụi nắng lầy nầy tôi được sinh ra và trưởng thành. Khi xong bậc tiểu học ở ngôi trường do người Pháp xây dựng trong đồn điền, một h́nh ảnh mà cho đến nay tuổi đà sáu mươi tôi không quên được là ba tôi giúp tôi đeo cái dây nịt có chữ T như tên tôi cùng với đôi ba ta trắng và dẫn đến xe Lambretta để lên tỉnh học lớp Đệ Thất. Phải chăng sự hiện diện của ba tôi tại thời điểm nầy ngầm báo cho biết ba tôi sẽ cùng ở với tôi, ở bên tôi trong những bước ngoặc của cuộc đời ḿnh.

Rồi ngày tháng của một cậu học sinh trung học cứ dần trôi, ngoài học hành th́ giúp việc nhà nhưng cứ mỗi lần nghe ba tôi kêu phụ làm một việc ǵ là tôi hoảng sợ. Hoảng sợ v́ thế nào cũng bị nghe la rầy, bị tát bạt tai thậm chí khi được sai bảo lấy vật ǵ mà đem đến không đúng th́ bị ném trả lại vào ḿnh. Có khi th́ né được, có khi phải chịu đau. Tôi buồn bực, ức lắm nhưng phận làm con phải chịu. Chắc chắn sẽ có ư kiến không đồng t́nh cách dạy bảo con như vậy trong bối cảnh xă hội Âu Mỹ ngày nay nhưng với trào lưu văn hóa của xă hội Việt Nam cách đây bốn năm mươi năm th́ đó cũng là chuyện thường t́nh diễn ra. Vậy mà không ngờ chính những hành động nóng giận nầy cùng những lời chỉ dạy chi tiết của ba tôi đă ảnh hưởng rất nhiều đến suy nghĩ và tâm tính của tôi, đă giúp tôi thành công nhiều mặt sau nầy qua hành xử có sự cân nhắc thấu đáo, tính toán kỹ lưỡng, và hợp t́nh hợp lư.

Đến năm 1972 mùa Hè đỏ lửa, chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa ban bố t́nh trạng khẩn trương đóng cửa các trường đại học, hầu hết thành phần sinh viên như tôi đều bị động viên gia nhập quân ngũ. Tôi c̣n nhớ rất rơ khi báo tin nầy cho ba tôi lúc cha con ngồi trên tam cấp hiên nhà th́ ông liền nói: “Thời thế phải vậy, làm ǵ th́ làm cho dù làm quan đi nữa nhưng ba muốn đừng để ai nói đến tên ba.” Câu nói nầy gắn chặt măi trong tim óc tôi cho đến ngày hôm nay đang định cư sinh sống ở Hoa Kỳ, cố gắng đừng làm điều ǵ để người ta nhắc đến tên ba như: “Con ông Tư Đ. hư hỏng, xấu xa thế này thế kia”. Nhất là khi ba tôi đă qua đời mà c̣n bị xướng tên lên, không phải kèm theo lời khen con cháu ông mà trái lại nói điều không tốt đẹp. Những lời dạy bảo đó của ba tôi cũng được tôi thường nhắc lại cho các em nghe.

Đến những ngày cuối cùng của tháng tư 1975, chở người bạn đến phi trường Tân Sơn Nhứt để đi ra nước ngoài, người bạn kêu nài măi đi đi nhưng tôi viện cớ không muốn ĺa xa cha mẹ, hơn nữa số phận ḿnh không đến nổi ǵ đâu nhưng thực tế không đơn giản như ḿnh nghĩ.  Ở lại quê nhà không những đă không báo hiếu, giúp đỡ ǵ cho cha mẹ lại c̣n hành hạ cha mẹ đủ điều v́ chưa lập gia đ́nh nên cha mẹ phải đi thăm nuôi suốt cả gần sáu năm trong các trại tù tập trung. Thật đúng như những dự báo ba tôi sẽ cùng ở với tôi, ở bên tôi trong những bước ngoặc của cuộc đời ḿnh. Nếu ngày nào ba tôi giúp tôi mang dây nịt, mang giày để bước vào một khung trời rộng mở đầy tương lai là ra tỉnh học trung học th́ giờ đây cũng chính ông mang thức ăn, thuốc men giúp tôi trong khung trời hạn hẹp, đầy tăm tối:

Cha chẳng là người đứt ruột sinh ra
Nhưng mẹ đau mà cha đau hơn mẹ
Trời không mưa sao mắt cha đẫm lệ
Ôi bao lâu cha mới khóc một lần

Và thật đau xót hơn là cứ mỗi lần thăm nuôi nh́n thấy ba tôi già thêm đi theo năm tháng c̣n phải lặn lội cực khổ đi thăm tôi “học tập lao động chưa tiến bộ” nên chưa được về. Nếu đúng theo thời hạn “đi học mười ngày” th́ ba tôi đâu đến nổi vậy. Đến khi tôi được thả về, nỗi vui mừng của người cha lại chưa thỏa trọn khi thấy con ḿnh cứ mỗi ngày phải viết báo cáo làm ǵ, đi đâu, c̣n đến những ngày lễ th́ ôm mùng chiếu lên văn pḥng xă ngủ qua đêm. Dẫu vậy đối với tôi gần cha gần mẹ vẫn hơn, c̣n rót một ly nước hay cạo gió đấm lưng hoặc được sai bảo làm điều ǵ th́ cố gắng làm để ba tôi vui ḷng nhưng chẳng được bao lâu, vài năm sau ba tôi qua đời v́ bệnh.

Thế là không như những lần trước có mặt ba tôi trong những bước ngoặc của cuộc đời ḿnh. Tôi cùng vợ và hai con lên đường đi định cư sinh sống tại Hoa Kỳ qua chương tŕnh H.O. mà không có ba ở bên để đưa tiễn. Rồi cũng như biết bao gia đ́nh H.O. đầy bỡ ngỡ khi đặt chân đến một đất nước tiên tiến thêm suy nghĩ tuổi tác đă lớn chắc không dễ dàng hội nhập, nhưng thật là ngược đời. Chỉ có hai bàn tay trắng cho một sự khởi đầu mới ở xứ lạ quê người mang tiếng kỳ thị chủng tộc, phân biệt đối xử th́ sinh sống yên ổn, con cái có tương lai c̣n sinh sống ngay chính trên quê hương ḿnh, cùng một chủng tộc lại bị phân biệt đối xử, gây khó khăn đủ điều ngay cả con cái dù học giỏi, điểm cao cũng không được công nhận do lư lịch. Giờ đây cuộc sống của gia đ́nh tôi đă ổn định, không c̣n “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như ở tại quê nhà đặc biệt nhân phẩm được tôn trọng nhưng bên cạnh đó cũng lắm ray rứt. Muốn gởi cho Ba món quà gói ghém đầy ân t́nh hay bảo lănh du lịch qua Mỹ vui hưởng trong tuổi già cũng không được v́ Ba không c̣n nữa. Nhân đây có đôi lời nhắn nhủ cùng các bạn trẻ là c̣n làm được điều ǵ cho cha mẹ th́ thể hiện ngay bây giờ để báo đáp phần nào công ơn của cha mẹ. Đừng để đến khi cha mẹ không c̣n nữa rồi sống trong nuối tiếc, muộn màng. Nếu mà càng giàu sang sung sướng lại càng ray rứt hơn v́ cha mẹ không c̣n cạnh bên để cùng hưởng.

Ngày Lễ Hiền Phụ lại đến với tôi cùng mọi người trên toàn đất nước Hoa Kỳ nhưng lần nầy trong cương vị của một người cha, tôi muốn tâm t́nh không chỉ với con ḿnh mà c̣n với cả các bạn trẻ cùng thế hệ con tôi. Có bao giờ các bạn nghĩ rằng sự hiện diện của ḿnh đến ngày hôm nay, không tính từ thuở lọt ḷng đến tuổi thành niên cũng không kể hết bao công sức của cha mẹ. Hơn nữa, cha mẹ c̣n phải trả giá bằng những năm tháng tù đày trong chế độ Cộng Sản ở quê nhà, hay biết bao hiểm nguy ngay cả mạng sống trên con đường vượt rừng, vượt biển cùng những hậu chấn về tâm lư để cho các bạn được sinh sống, học hành, tương lai tốt đẹp trong một đất nước tự do, văn minh, hiện đại như Hoa Kỳ. Giờ đây rất nhiều bạn trẻ đă thành công, thành danh trên rất nhiều địa hạt như văn hóa, y tế, giáo dục, kinh tế, chính trị, khoa học kỹ thuật v.v. nhưng nh́n chung vẫn chỉ ở trong tầm mức cá nhân, gia đ́nh hay một tập thể nhỏ.

Niềm hạnh phúc nhất của các bậc sinh thành là không những thấy con cháu ḿnh trở thành người hữu ích cho gia đ́nh, mà c̣n được trưởng thành trong tâm t́nh yêu thương phục vụ cộng đồng và quê hương thân yêu Việt Nam. Và thời điểm nầy rất thuận lợi nhiều mặt để các bạn tham gia góp phần xây dựng cộng đồng người Việt hải ngoại vững mạnh, có tiếng nói ảnh hưởng trong guồng máy dân chủ pháp trị của chính quyền Hoa Kỳ đồng thời cũng là đẩy mạnh tiến tŕnh tự do dân chủ cho quê hương Việt Nam. Do đó, mong rằng những cảm nghĩ của tôi sẽ được những bạn trẻ cùng thế hệ con tôi đồng cảm, sẵn sàng ghi danh tham dự Hội Nghị National Summit of Vietnamese American Leaders do BPSOS tổ chức vào ngày Thứ Bảy 2/7/2011 tại Capital Hilton, Washington, DC. Buổi hội nghị nầy cũng là bước khởi đầu của “Vietnamese American Research Institute” thực hiện chương tŕnh “500 nhà lănh đạo trong 5 năm” nhằm đào tạo lănh đạo người Mỹ gốc Việt của thế hệ thứ hai. Và BPSOS cũng đă sắp xếp với một tổ chức chuyên về đào tạo lănh đạo của Hoa Kỳ để thực hiện có hiệu quả chương tŕnh “500 nhà lănh đạo trong 5 năm. Đây là những nhân tố chính nhằm hậu thuẫn cho kế hoạch từng bước trong sách lược lâu dài để đưa cộng đồng người Việt hải ngoại tiến lên, phát triển cả về nội lực và thế đứng, không những có ảnh hưởng trong guồng máy dân chủ Hoa Kỳ mà c̣n cả đến tiến tŕnh tự do dân chủ cho quê hương Việt Nam.

Phải chăng món quà ư nghĩa nhất dâng lên cho Cha trong ngày Lễ Hiền Phụ năm nay là ghi danh tham dự Hội Nghị National Summit of Vietnamese American Leaders tại Capital Hilton, Washington, DC do BPSOS tổ chức để hội tụ những người có cùng tâm huyết, cùng một tầm nh́n về cộng đồng người Việt hải ngoại và đồng bào quê hương Việt Nam? Xét cho cùng, đó cũng là cách trả ơn Cha Mẹ, trả ơn đất nước đă cưu mang ḿnh và gia đ́nh cùng hàng triệu người Việt tị nạn và di dân như trả ơn cho biết bao tiền nhân đă đấu tranh v́ nền tự do dân chủ thực sự cho tổ quốc Việt Nam. C̣n với những quư vị cùng thế hệ như tôi? Đồng ḥa ḿnh vào một vận hội mới sắp diễn ra bằng một việc làm thiết thực là khích lệ con em ḿnh hay có sự tài trợ cho một hay hai ba bạn trẻ tại địa phương ḿnh có tài năng, có tâm huyết phục vụ cộng đồng được tham dự hội nghị National Summit of Vietnamese American Leaders tại Capital Hilton, Washington, DC do BPSOS tổ chức. Trước khi nh́n thấy cộng đồng và quê hương ḿnh được  chuyển biến tích cực, thay đổi tốt đẹp, xin hăy thay đổi chính ḿnh trước bằng một việc làm thiết thực như nêu trên. Chắc chắn đó là một dấu ấn khó quên với người Cha trong ngày Lễ Hiền Phụ năm nay 2011.

Posted on Tuesday, May 24 @ 16:32:50 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Mái Ấm Gia Đ́nh
· News by ngochuynh


Most read story about Mái Ấm Gia Đ́nh:
Cha Mẹ T́m Hiểu Tâm Lư Con Gái Trong Nhà

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Mái Ấm Gia Đ́nh


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang