Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
20106995
page views since June 01, 2005
Chuyện Người Viết Giữa Tàn Đông

Lịch Sử Qua Lời KeDung Thông

Ba mươi năm, tôi đă giữ cho riêng ḿnh một niềm kiêu hănh nhỏ, rằng trong danh sách những tên hèn không dám cầm súng chiến đấu cho đến ngày tàn cuộc chiến, ít ra không ai có thể t́m thấy tên ḿnh.

Ba mươi năm, đôi khi tháng hiện ra như một hoài niệm đậm buồn về những ngày tháng hoảng loạn nhục nhă, tôi từng nhủ ḷng rằng thôi th́ đau thương ấy bây giờ và măi cho đến cuối đời sẽ là chút mật ngọt, phần thưởng của chính ḿnh dành tặng cho ḿnh để sống ít hổ thẹn hơn.

Vâng, tôi đă nghĩ như thế, quên rằng cái tôi luôn muốn quên đi những hèn mọn, ti tiện của nó đồng thời luôn muốn thổi phồng lên chừng tái núi những điều thật sự chưa lớn bằng hạt cát. Cho đến sáng hôm nay.

Anh xin lỗi phải dừng cuộc phỏng vấn v́ đă quá mệt mỏị Anh cần nằm nghỉ một lúc. Tôi đặt bút xuống, xô ghế đứng dậy d́u anh đến chiếc ghế sô-pha cạnh bàn. Anh nằm xuống, mắt tự động nhắm lại, rơ ràng dấu hiệu của sự kiệt sức. Trên vầng tráng ngang, rộng vẫn c̣n c̣n phảng phát dấu tích một thời trai trẻ ngang tàng, lấm tấm những giọt mồ hôị Cuộc phỏng vấn đă kéo dài một tiếng đồng hồ. Và ah c̣n phải chịu đựng một tiếng đồng hồ nữạ Mỗi câu hỏi tưởng chừng như rất b́nh thường, đối với anh lại là một nhát dao thọc sâu, thẳng và chính xác vào nơi nào đó trong trái tim anh. Ở đó, mỗi va chạm là một đớn đau gần như không thể chịu nỗi, mỗi gợi nhớ là một làn hơi lạnh buốt khiến toàn thân anh run lên.

Trong khi chờ anh hồi phục, tôi lần dỡ những trang ghi chép với toàn những c6au hỏi và trả lời liên quan trực tiếp đến bệnh trạng: nhưng qua những điều anh tâm sự nằm ngoài khôn khổ một bản tường tŕnh bệnh lư, tôi phần nào h́nhdung được đôi nét lớn về một chặng đời đau thương.

Ngày anh tŕnh diện để hưởng lượng khoan hồng biển trời của cách mạng cũng là ngày khởi đầu cuộc sống lao tù. Với thân phận một kẻ chiến bại, anh hoàn toàn không chờ đợi một điều tốt đẹp cỏn ocon nào từ phía những người chiến thắng. Anh đă vẽ ra trong trí những khó khăn có thể phải đối đầu, nhưng thực tế bảo với anh rằng trí tưởng tượng của anh rất tồị Nó không h́nh dung được một phần ngàn những bi đát đang chờ đọi anh sau cổng trại tập trung.

Kiếp tù của anh là những tra tấn thể xác, những khủng bố, hù doạ tinh thần, những cuộc hỏi cung bất tận, những đói rét triền mien, những công việc khổ sai ban ngày, những thương nhớ, hồi tưởng nhức nhối đêm đêm… Kiếp tù của anh, trên đại thể, hoàn toàn khớp với những minh họa trong thật nhiều hồi kư của các nhân chứng sống, những tù nh6an từ địa ngục trở về. Ngoại trừ cái ngày kinh hoàng, bi thảm ấy.

Anh hồi tỉnh như có một phép lạ. Anh hồi tỉnh sa bảy ngày bảy đêm mê man. Anh c̣n phải mất bảy ngày bảy đêm chập chờn giữa một phần tỉnh chin phần mê nữa mới bắt đầu có được một nhận thức mơ hồ rằng ḿnh c̣n sống, c̣n phải sống. VÀ cùng với nhận thức ấy, anh lập tức cảm giác một cái đau khủng khiếp phát ra từ đầu anh. Rồi anh hhớ lại.

Cơn sốt dai dẳng mấy ngày liền làm anh kiệt sức. Xin trạm xá trại nghỉ một ngày lao động bị từ hcối, nên dù trong người rất mệt mỏi, anh vẫn phải theo tổ đi làm. Công việc hạ gỗ, cưa cắt chuyển gỗ về trại anh đă quen rồị nhưng hôm nay, đến giờ này, khi mà cái nắng chày bỏng của buổi trưa hè đang đổ ập xuống chiếc lưng trần đang nhễ nhại mồ hôi cùng với cơn sốt âm ĩ bên trong th́ anh thật sự muốn ngă quỵ. Nhưng anh cố gượng tiếp tay với các bạn tù. MỖi lần anh cúi xuống nhặt những nhánh gỗ nhỏ, anh tưởng chừng ḿnh không thể nào thẳng lưng lên được nữạ Anh thở dốc liên hồi, rồi bắt đầu nghe những âm thanh vi vu hai bên taị Đầu nặng trịch hai chân không c̣n chịu sự điều khiển của bộ nảo, mắt mờ dần trong khi anh tiếp tục bước những bước ngắn loạn choạng, run rẩy, không định hướng. Một làn sương mỏng chắn ngang tầm mắt anh cho dù đó là buổi trưa hè. Tiếng vi vu trong hai hai anh lớn dần, cho đến lúc từ đâu đó, một phương nào rất xa, vọng lại một chuỗi âm thanh mơ hồ nghe như tiếng la th1t kinh hoàng. KHông pah3i anh mà là một độc lực vô h́nh kéo giật đầu anh về phía những âm thanh mơ hồ đó. Và đột nhiên tâm trí anh chợt sáng bừn glen như tia chớp giữa màn đêm âm ụ Đột nhiên anh trong thấy rất rơ các bạn tù trong toán hạ gỗ đang hướng về anh kêu gàọ Anh trông htấy một thân cây lớn mà họ đang cưa cắt đang nghiên đổ về phía anh; anh đang đứng trong vùng cực kỳ nguy hiểm. Anh thông thấy các bạn tù đang ra hiệu cho anh mau chạy nhanh ra khỏi khu vực tử thần. Trong một thoáng sáng suốt chợt loé lên lần cuối, anh biết ḿnh phải làm ǵ, nhưng thể xác anh đă phản ội anh, nó hoàn toàn bất lực, ră rờị Trong giây phút cần thoát nhanh khỏi vùng hiểm địa th́ thân thể anh lại chầm chậm ngă chúi về phía trước, cùng lúc với một khối cây tàn lá rậm rạp từ từ nghiêng xuống trùm phủ lên khoảng không gian bắt đầu đen dần, đen dần trên đầu anh. Anh ch́m hẳn vào vùng vô thức.

Sau này, các bạn tù trong toán hạ gỗ bảo với anh rằng họ đă moi anh ra từ đống cành lá rậm ŕ của khối cây to lớn ấy với chỉ một hy vọng là gom góp đống thịt bầy nhầy, nát bét của anh ra mà chôn liệm. Họ đă vô cùng sửng sốt khi thấy thân thể anh vẫn c̣n nguyên vẹn. Một vết thương chí mạng đẫm máu ở trên đầu, ngay chỗ màng tang tráị Họ cáng anh về trại, vui mừng là dẫu sao cũng c̣n được chôn anh với thi thể đủ đầy cho đỡ tủi vong linh người bạc số và để thân nhân anh sau này nhẹ bới khổ đaụ Vậy mà trong cảnh nghiệt ngă của lao tù, không thuốc men, gần như không một sự cấp cứu, săn sóc y tế, anh lại thoát khoải lưỡi hái của thần chết một cách kỳ diệụ Đến khi anh hoàn toàn b́nh phục, có thể đi lao động trở lại th́ nh́n bên ngoài, anh có vẽ rất b́nh thường. Chỉ có chính anh và một vài bạn tù thân thích mới biết có điều ǵ đó không ổn ở bên trong đầu anh: lấy ba nhón tay đặt nằm ngang ấn vào chỗ vết thương, có cảm giác phía trong là một vùng mềm nhũn, trống không. Hộp sợ nơi đó không c̣n nữa.

Và điều này nữa: những lúc phải suy nghĩa nhiều, đặc biệt là những ngày trở trời lạnh giá, cả đầu anh nhức như búa bổ, hai tai anh như có hai chiếc dùi sắt nhọn hoắt xuyên vàọ Máu từ trong đó rỉ ra từng giọt.
Posted on Friday, February 18 @ 13:28:56 EST by ngochuynh
 
Related Links
· More about Lịch Sử Qua Lời Ke
· News by ngochuynh


Most read story about Lịch Sử Qua Lời Ke:
Phỏng Vấn Nhà Văn Đỗ Văn Phúc

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang