Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
20106212
page views since June 01, 2005
Ly Dị

Mái Ấm Gia Đ́nh

Huỳnh Ngọc Nga

Mặt trời ngả bóng, vài đợt nắng c̣n vương lại trên vách núi những tia vàng ánh nhẹ lung linh sau nhành câỵ Không có tiếng chim ríu rít kêu nhau về tổ, không có bóng vượn chuyền cành t́m rủ về hang, hổ, báo không buồn nhẩn nha theo lối ṃn ra suối như lệ thường, cho chí đến lá rừng cũng chẳng màng lay động. Tất cả khác hẳn mọi chiều, cảnh vật như trầm lại để nghe như đâu đây có tiếng thở dài.

Trên một mặt bằng rộng lớn của đồi núi Tản Viên, lao nhao bóng người, bóng thú. Voi chực, hổ chầu để đưa Sơn thần về động. Rồng vàng trên cao chuyển ḿnh từ cụm mây trắng đang hạ dần xuống để rước Thủy thần về sông. Buổi họp định đoạt đời sống lứa đôi của Lạc Long quân và Au Cơ đến đây là chấm dứt.

Cả hai vị thần sông, thần núi đă cố gắng bằng mọi cách để mối duyên Long Phụng tồn tại với núi sông, nhưng họ đành thất bạị Không văn tự phán quyết, không mệnh lệnh ban truyền nhưng cuộc chia tay của Lạc tử và Au nương đă rồi là mệnh số. www.finddivorcelawyer.org/wp-content/uploads/...Một mệnh số được khởi đầu từ một ngày của hơn mười lăm năm về trước, lúc chàng tuổi trẻ Lạc Long quân – cháu ba đời của Thiên tử Dế Minh, con của Kinh Dương Vương và Long Nữ – chán thú phồn hoa nơi miền đồng bằng trù phú, ngược bờ Dương tử dừng bước bên chân núi Tản Viên. Rồi một làn cung vút, một mủi tên bay, chàng lần theo dấu chú thỏ rừng trúng tên đang t́m đường trốn chạy leo dần lên vùng núi cao mà không hay ánh dương đang ngả về tâỵ Giữa bóng râm của những tanø cổ thụ, thỏ rừng đâu không thấy, chàng chỉ nghe tiếng róc rách của một gịng suối đang reọ Dưới suối, một đàn hạc trắng hóa thân tiên nữ, trút bỏ đôi cánh mềm để biến thành đôi tay dịu dàng tung vẩy nước. Nắng dọi, nước trong lóng lánh như thủy tinh, sáng ngời như hào quang, chói ḷa sắc hương của nàng tiên chúa, chúa hạc Au Cơ.

Chuyện sẽ ngừng lại nếu tiên hạc rồi lại chấp cánh về trời, chàng du tử Long Quân rồi lại xuôi đường t́m về đồng sông ngát rộng. Nhưng duyên trời đưa đẩy nên Sơn thần say ngủ, thả lỏng hổ xám dạo rừng. Hổ nhớ ḍng nước mát, bóng cây dọi bên bờ suối quen thuộc vẫn thường dừng chân sau mỗi chuyến săn mồị Hổ men theo b́a rừng để đến bên bờ suối đó, dù chưa săn được con mồi nàọ Nhưng ơ ḱa, dưới suối bao nhiêu giai nhân đang tung  nước nô đùa, thịt da mơn mởn, chưa nhắm đă thấy hương nồng, chỉ cần chụp lấy một trong những con mồi cũng đủ no bụng thỏa thuê đền bù tội một lần trốn chủ. Nghĩ là làm, hổ xám chụm hai chân thụp xuống sau ghềnh đá, chờ lúc các tiên hạc bước ra khỏi ḍng nước mát  sẽ chọn một nàng gần nhất để phóng ra, vồ lấỵ Hổ ŕnh người mà không hay cách đấy một quảng không xa có kẻ đă nh́n thấy hổ và kẻ đó cũng đang trong tư thế sẳn sàng cản trở ư đồ của hổ, tư thế của một chàng thợ săn và cũng là tư thế của một dũng sĩ sắp ra tay cứu tử một giai nhân.

Là chúa hạc đầu đàn, thấy ánh dương nḥa nhạt phương đoài, Au Cơ ngừng tung nước và bước lên bờ suối trong lúc các tiên hạc khác cũng dừng lại cuộc chơi để sửa soạn theo bước chúa đoàn. Nhưng ḱa, đôi cánh trắng chưa kịp khoác lên người chúa hạc th́ thoắt đâu bóng hổ chợt ào ra vụt đến, Au nương thất sắc nhắm mắt phó thác thân ḿnh cho số mệnh, tiếc đôi cánh tiên phải bỏ lại trần gian. Giữa lúc đó lại một đường cung vút, một cánh tên bay, “phập“, tên ghim vào đùi trái thân sau của hổ. Au nương mở mắt, hoàn hồn để thấy hổ xám giận dữ xoay thân về hướng phát tên và nàng chợt sững sờ khi biết sau hàng cây rậm có một chàng trai trẻ khôi ngô đă ra tay cứu mạng ḿnh. Sự sững sờ gia tăng để biến thành hoảng loạn khi nàng và các tiên hạc mục kích cảnh chiến đấu giữa hổ và chàng. Hổ mất mồi đem trút sự giận dữ lên móng vuốt để đổ vào kẻ đă phá hoại cuộc săn của ḿnh. Lạc Long Quân không sợ hải, rút dao đối phó. Sức hổ dù mạnh đến đâu cũng yếu dần với vết thương đang rỉ máu nên t́m đường rút lui, nhưng trước khi tháo chạy hổ cũng đủ nhanh nhẹn cào rách một mảng da trước ngực chàng tuổi trẻ trong lúc chàng để hở một thế công.

Au Cơ và các tiên hạc kết mây rừng làm vơng để đặt Long Quân lên rồi khoác lại đôi cánh trắng cùng nhau đưa vơng lên cao, bay về động hạc. Dộng tiên trên núi cao từ đấy rực rỡ hoa màu, chúa hạc trút bỏ đôi cánh tiên để khoác xác phàm làm người trần thế, đôi tay tiên nữ  dịu dàng băng bó vết thương ân nhân đă cứu mạng ḿnh. Thuốc lá cây rừng  được rịt băng vết thương dũng sĩ bằng trái tim thiếu nữ, tóc nàng là mây trời, mắt nàng là sao đêm, thịt da nàng là hương sắc thắm. Long Quân quên hết đất trời, quên đồng bằng dưới núi, quên mẹ đợi cha chờ, bạn bè trông ngóng để say men t́nh của núi rừng trong cánh tay tiên, ơn cứu tử được trả bằng nợ ba sinh.

Sơn thần được mời đến đại diện nhà gái Au nương, Thủy thần được tin cũng đại diện nhà trai cởi rồng từ sông đến dự. Lễ hội tưng bừng hơn tuần trăng mới dứt, ánh dương ban ngày chiếu rọi, mặt nguyệt ban đêm rạng ngời, gió núi reo cười, mây trắng  trên đại giang lửng lơ trôi về phủ bao bóng mát. Hổ xám vâng lịnh Sơn thần đến tạ lổi với tiên nương, hổ dâng mủi tên gảy sau đùi hôm nào để làm quà mừng hôn lể.. Thú rừng kéo về phủ phục, hoa cỏ lá cây rực rở khoe màụ Mối duyên Tiên-Rồng chính thức thành h́nh, tạo dựng mái ấm gia đ́nh đầu tiên cho bộ tộc Au-Lạc của gịng Lạc Việt, tổ tiên muôn đời của dân tộc Việt Nam ngày nay.

Khí đất hơi trời hoà quyện, ân nồng, t́nh thắm theo năm tháng kết hoa thành tráị Tiếng rằng Au nữ thọ thai đúng ba năm mới chuyển dạ trở ḿnh, cho ra đời một bọc tơ vàng với trăm trứng bên trong. Lạc Long Quạn đốn gổ trầm làm giừơng, đem lá hương về phủ, Au Co khoác lại đôi cánh hạc, xoè rộng để ấp ủ lấy trăm trứng, phủ theo gịng thời gian trọn bốn mùa xuân, hạ, thu, đông mới nở thành trăm người con kháu khỉnh xinh tươi, năm mươi hài nữ và năm mươi hài nam. Lễ hội lại tưng bừng, sơn lâm lại vang lên tiếng nhạc của hoa ngàn gió núị Hạnh phúc ngập tràn trong ḷng của hai kẻ lần đầu được làm mẹ, làm cha.

Nhưng cũng từ đấy, mây xám lờ lững phủ trời khi những đứa trẻ lớn dần theo năm tháng. Lạc Long Quân và Au Cơ chợt nhận ra bao khác biệt mà những  năm đầu thương yêu họ không nhận thấỵ Với trăm người con, Long Quân muốn tổ chức lại một nếp sống quy củ như chàng đă sống thuở thiếu thời dưới đồng bằng trong gia đ́nh của mẹ cha chàng. Chàng muốn dạy dỗ chúng tôn ti, trật tự, thứ ngôi lớn nhỏ. Phân định công, tội với khen, thưởng rạch ṛị Chỉ cho các con biết cách trồng trọt theo mưa, nắng của đất trời, dạy cho chúng biết cách ươm mầm, gieo hạt. Thỉnh thoảng một đôi lần chàng cho chúng luân phiên theo chàng xuống núi về sông để thấy đồng bằng bao la ngát rộng, cho các con chàng thầy cảnh phố thị dập d́u, áo quần muôn sắc;  thưởng thức cuộc vui của những ngày hội được mùa thu hoạch giữa tiếng hát ḥ xen lẫn tiếng trống đồng vang lộng tưng bừng.

Ngược lại, Au Cơ không muốn các con bị g̣ bó bởi lề luật đồng bằng. Dất trời là nhà, cỏ cây, hoa trái rừng là cơm gạo, suối trong là nguồn nước vô tận nuôi sống chúng qua ngàỵ Gió núi là nhạc, cây lá xạc xào là lời ca, da thú quấn thân là y phục, công tội đồng chung phân xử, mọi thứ là của chung cho tất cả chẳng biệt phân, săn bắn là việc chính để nuôi thân, mùa màng chỉ là phụ yếu.

Xung đột ư kiến giữa vợ và chồng ngày càng gia tăng. Dám trẻ, đứa khen ư cha, đứa vổ tay tán thành ư mẹ, một số mơ đời hoa gấm chốn đồng bằng, một số hài ḷng nếp đơn sơ miền sơn dă. Những trái nghịch ư tưởng từ cha mẹ thấm sâu vào máu tim các trẻ, đưa đến bao lần chúng cải vả lẫn nhaụ Long Quân chợt nuối những ngày thảnh thơi thời niên thiếu, nhớ những chiều thưởng nguyệt trên sông, nhớ mẹ cha, bè bạn cũ. Chàng ướm lời cùng vợ đồng chung đưa các con về đồng bằng sống lại nếp sống xa xưa, nhưng Au Cơ thoạt nghe đă quyết liệt chối từ. Vốn gốc nguồn tiên hạc, làm sao nàng thích ứng được đời phố thị phồn hoạ Nơi đó quá ư ô hợp, bon chen trái hẳn sự thanh khiết của núi rừng mà nàng đă và đang sống. Về đồng bằng tức là giết chết dần ṃn cả thân xác lẫn linh hồn của một v́ tiên. Long Quân không muốn trái ư vợ v́ trong thâm tâm lúc nào chàng cũng thương yêu, nể trọng bạn t́nh, Au Cơ luôn giữ tṛn đạo vợ, vẹn chữ mẹ hiền, chàng chẳng có điều ǵ để hờn trách nàng được ngoài những khác biệt tư tưởng giữa kẻ núi người sông.

Từ đó chàng đâm ra ủ rủ, biếng ăn, ít nói, thần sắc tiều tụy vơ vàng dù Au Co luôn hết ḷng chăm sóc. Cuối cùng không chịu đựng khi nh́n nổi niềm hoài vọng của chồng, nàng thắt ḷng đề nghị chuyện chia phôi:

          “Phu quân, duyên trời thương cho chàng và thiếp hội ngộ cùng nhaụ Bao năm qua đă tỏ tường ân áị Nay nếu những chuyến về kinh không đủ để chàng quên nghĩa quê nhà th́ thiếp đành cắn răng chịu chữ phân ly để chàng được thỏa ḷng mong nhớ. Con trẻ chúng ta chia hai, theo chàng hoặc ở lại cùng thiếp  tùy ư chúng. Thiếp thật ḷng không muốn chuyện cách chia nhưng không thể nh́n chàng héo ṃn theo năm tháng, sống đây mà hồn ờ tận nơi đâu nên thiếp cam lổi đạo vợ hiền, bẻ câu cầm sắt; ngày nào chàng chán cảnh phồn hoa, đền xong nợ hiếu th́ động hoa vàng miền sơn dă vẫn để ngỏ đón bước chân chàng trở lạị Ḷng thiếp đă bày, ư chàng thế nào xin cho thiếp biết.”

Long Quân sửng sờ nh́n vợ, tự hỏi sao nàng đoán được ư ta như thế, đó là ước vọng của chàng sau chuyến lai kinh lần cuối nhưng chàng không thể tỏ bày cùng nàng v́ sợ những giọt châu rơị Nay nàng đă mở lời, chàng nghe thẹn với ḷng trước t́nh yêu của người hôn phối, nâng nhẹ tay ngà, chàng thở dài khẻ đáp:

     “Hiền thê, cám ơn nàng đă rơ ư ta mà mở đường cho ta rộng bước,  hảy hiểu cho rằng, mai sau dù chia đôi ngả nhưng ta vẫn hoài vọng về nàng bằng một trái tim yêu.”

Au Cơ quay mặt đi để dấu đôi gịng lệ tủi, những lời cảm tạ kia như dao cứa vào tim nàng. Vậy là đă rơ, nghĩa gối chăn, t́nh ân ái bấy lâu vẫn nhẹ hơn ḷng hoài hương của chàng du tử. Nghĩ đến lúc đàn con chung bọc phải tách xa nhau nàng nghe ḷng đau quặn thắt. Nhưng thôi, định mệnh đă an bài, thà chia xa mà thương yêu toàn vẹn, hơn đối mặt chung đầu mà t́nh nghĩa nhạt phai.

Ngày hôm sau, lịnh truyền từ cả hai cho trăm trẻ biết ư định của mẹ cha để chúng tùy tâm định liệu, làm thế nào để năm mươi người ở lại cùng mẹ và năm mươi người xuống núi theo chạ Chim hạc cũng mang tin mời Sơn thần, Thủy thần đến dự buổi họp chia ly như hôm nào họ đă đến mừng ngày hợp hôn đôi lứa.

Sơn – Thủy thần hai vị được tin cấp báo đă vội vả hiện diện đúng hẹn kỳ. Những sinh động ngày nào của núi rừng được thay thế bằng vẻ ủ rủ của vạn loàị Lạc long Quân và Au Cơ khấu đầu lể tạ ơn trời đất, ra mắt khách mời và thay nhau lần lượt tŕnh bày lư do của buổi họp chia taỵ Sơn thần, Thủy thần cũng luân phiên buông lời phủ dụ, khuyên đôi đàng suy nghĩ kỹ trước khi thi hành quyết định  ĺa xạ Nhưng như định luật của đất trời, mây hợp rồi tan, hoa nở rồi tàn, mối duyên Tiên – Rồng có lúc khởi đầu th́ cũng có ngày chấm dứt, chằng ai lay chuyển được ư định của Lạc Tử và Au Nương.

Trăm người con cũng đă theo lịnh mẹ cha mà tự phân định con đường của ḿnh, năm mươi người áo quần miền kinh đă  vận sẳn đang khăn nải chờ lúc khởi hành cất bước theo cha, năm mươi người c̣n lại vẫn áo da thú, khố quấn thân sắp hàng sau lưng mẹ. Lắm trẻ không chịu đựng được nổi đau chia ĺa đă đẩm đ́a lệ ướt, có trẻ can đảm hơn đă cắn răng chịu đựng nổi buồn với gương mặt u sầu của những đứa con côi dù mẹ cha vẫn c̣n đủ đầy trên dương thế.

Sau cuộc ḥa giải bất thành, Sơn thần lên lưng voi trắng, Thủy thần cởi rồng vàng cùng ra về. Au Cơ bước ra ôm chầm từng đứa con trong số năm mươi trẻ sẽ theo Long quân về miền xuôi xa ngút, nàng choàng cho mỗi trẻ một chuổi thạch bích và nghẹn ngào nhắn nhủ:

           “Chư hài tử, v́ ḷng hoài vọng quê hương của phụ thân các con nên mẹ cha đành tạm thời chia tay đôi ngả và các con v́ thế phải phân lỵ Dù miền kinh hay đầt núi, hảy nhớ hai nơi đều là đất nước chung của các con. Khi nào các con nhớ mẹ và các anh em c̣n ở lại, hảy trở về đây; dù xa hay gần hảy giữ ḷng thương yêu nhau như ngày nào các con vẫn con chung nhau bên mái núi và nhất là hảy nhớ rằng các con chung một mẹ cha, chung bọc chào đờị Mẹ sẽ dơi theo từng bước chân của những người mẹ thương yêu nhất bằng gió núi, mây ngàn hàng ngày trôi bạt về kinh. Mẹ chúc các con câu thượng lộ b́nh an.”

Quay sang Lạc Long Quân đang nảo nùng bên cạnh, Au Cơ sụp xuồng dưới chân chàng, tay nâng mủi tên gảy, mắt nḥa lệ , nàng nhỏ giọng để dấu từng tiếng nấc đang dâng:

          “Phu quân, đôi ta đă cạn lời tâm huyết, phút đăng tŕnh xin gởi lại chàng mủi tên cứu tử ngày xưa, xin chàng giữ lấy như giữ mối t́nh người sơn dă. Thiếp chúc chàng vẹn vẽ mọi đường nơi quê cũ. Lối ṃn trở lại vẫn mong chờ bước chân ai.”

Lạc Long Quân nâng nhẹ Au Cơ đứng dậy, lau vội những giọt châu rơi rồi nhận lấy mủi tên cất vào tay nảị Xong, chàng rút con dao rừng năm nào đă chiến đấu cùng hổ xám cứu nàng,  xoay cán dao đặt vào tay nàng, chàng dịu dàng âu yếm:

          “Hiền thê, ta cảm tạ t́nh nàng, đổi lại xin hảy vui ḷng nhận vật tùy thân nầy của tạ Thấy nó như thấy ta luôn ở cạnh nàng và các con trẻ vậỵ Ta sẽ trở lại trong một ngày không xa lắm. Hảy tin tưởng và chờ đợi buổi đoàn viên.”

Xong xuôi chàng rút trong tay nài ra năm mươi bịch đất nhỏ đă chuẩn bị từ lâu, xoay về phía những đứa trẻ chọn đường ở lại đang đứng sau lưng Au Cơ, chàng đến bên chúng đặt tay lên vai từng đứa và trao cho chúng mỗi người một bịch đất, cuối cùng chàng dơng dạc bảo:

          “Các con thương yêu của ta, ta tạ lổi cùng trời đất, hổ thẹn cùng mẹ các con và các con đă tạo ra buổi chia ly nầỵ Nếu chim t́m về núi, cá lội về nguồn th́ ta cũng nghe bổn phận thần tử phải quay về nơi hương khóị Đây các bịch đất lấy từ miền kinh, đất của quê ta và cũng là đất nuớc của các con. Nơi nào ta và các anh em con dừng bứoc, đó cũng là nhà của các con. Các con có thể đến và ở lại bất cứ khi nào các con muốn. Hảy giữ các túi đất này để làm tin như giữ t́nh phụ tử và t́nh quê cha trong ḷng các con. Hảy thay ta chăm sóc mẹ của các con để người không thấy sự thiếu vắng của ta và hảy nhớ rằng mẹ cha của các con vẫn thương yêu nhau như thửo ban đầụ Ta sẽ hướng về núi mỗi ngày để vọng tưởng nơi đă cho ta bao nhiêu năm hạnh phúc. Ta cầu mong đất trời sẽ pḥ hộ  mẹ các con và các con.” 

Thế rồi kẻ ở lại non, người về biển rộng. Cuộc ly dị  đầu tiên trong lịch sử dân tộc Việt đă diễn ra êm đềm, không tiếng oán chẳng lời than, không người thay đổi, chẳng kẻ ngoại t́nh như những mối duyên đổ vỡ ngày nay, nhưng chẳng ai nghe chuyện trở lại của Lạc Long Quân như lời đă hứa cùng Au Cơ tiên nữ, người đời sau theo đó cho rằng máu phụ bạc có sẳn trong người đàn ông, tiếng  ngọt ngào, lời đường mật thoát đi từ miệng lưởi nam giới phụ nữ nên cẩn thận chớ dễ tin mà chuốt khổ vào thân.

Sử sách chỉ ghi chép rằng Lạc Long Quân dẫn năm mươi con xuống núi, theo đồng bằng sông Dương Tử xuôi về phương nam thàng lập đất nước Văn Lang với niên hiệu Hùng Vương của mỗi đời vua trị nước,  mở đầu trang chính sử cho con cháu Việt Nam ngày nay.

HUYNH NGOC NGA

Torino, ITALIA – 10.09.2004

Posted on Monday, February 14 @ 14:33:07 EST by ngochuynh
 
Related Links
· More about Mái Ấm Gia Đ́nh
· News by ngochuynh


Most read story about Mái Ấm Gia Đ́nh:
Cha Mẹ T́m Hiểu Tâm Lư Con Gái Trong Nhà

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang