Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
19986312
page views since June 01, 2005
MS97 - 08/10: Thy Của Tôi

Mái Ấm Gia Đ́nh

Michelle Vơ

Trên biển bóng dáng em
Một ḿnh cô đơn lặng lẽ
Phiền năo vây quanh
Ngh́n ngh́n sóng vỗ
Chợt ước ḿnh tan thành bọt sóng

Tôi đọc đi đọc lại bài thơ của nhà thơ XTPHAM, rồi nhớ lại những bài thơ Thy đă từng viết cho tôi. Thy giỏi thơ và giỏi nhạc. Ḍng chữ Thy viết có nét ngây thơ và lăng mạn. Tôi nhớ lại lần đầu tôi trở về Tây Ninh, nơi tôi sinh trưởng, thi tú tài và nộp đơn vào quân đội. Sau khi tốt nghiệp trường đào tạo sĩ quan, tôi làm nghĩa vụ công dân thời chiến. Sau đó biến cố 1975 xảy ra và tôi đến Mỹ. Đă lâu lắm rồi tôi mới nh́n thấy được quê hương. Đó cũng là lần đầu tiên tôi quen Thy.

Mẹ Thy có quán cơm ở đầu đường gần nhà của cha mẹ tôi. Có lần tôi đến đó với cha tôi. Cha tôi dọ hỏi Thy cho tôi. Cụ nói: “Cha lớn tuổi rồi. Tao muốn thấy con cái được dựng vợ, gả chồng, yên bề gia thất, cho tao yên thân mà nhắm mắt”. Thật ra, nếu cha tôi không nói câu đó th́ tôi cũng đă nghĩ đến, nhất là lần đầu tiên gặp Thy. Thy của tôi, phải! Thy của tôi ngày mới quen nhau với vẻ đẹp man dại, ngây ngô, đôi mắt nâu sâu thẳm đă chứa đựng cả trái tim tôi. Nàng hiền như một thiên thần. Giọng nàng quyến rũ đến độ không thể viết bằng lời. Nhan sắc nàng chỉ để cảm, để yêu, để nâng niu, để kiêu hănh. Thy là một thiếu nữ tuyệt vời mà tôi yêu say đắm. Mỗi lần Thy cười khi hai chúng tôi gặp nhau th́ mười lần như một, tôi bối rối, cảm thấy tay chân vụng về. Nụ cười của nàng làm cho tôi như loài cỏ được tưới nước. Trước khi sắp được gặp nàng th́ tôi như loài cỏ chờ đợi một ngọn gió hẹn ḥ…



Rồi thời gian trôi qua, chúng tôi luôn quấn quit bên nhau hẹn thề, vui chơi như mối t́nh đầu mới lớn, mới biết yêu. Có phải t́nh yêu không có tuổi nên lúc ta bắt đầu yêu, ai cũng phập phồng, chờ đợi người yêu. Những kỷ niệm của buổi ban đầu luôn luôn phảng phất trong đầu tôi, trong tiềm thức. Có những trưa nắng hay chiều mưa, chúng tôi lang thang trong rừng, bước lên trên những xác lá để nghe nhịp tim ḿnh thổn thức yêu đương. Tôi quyết định. Phải! tôi phải lấy được nàng. Mùa hè năm sau đó, tôi trở về để cưới Thy, để đưa t́nh yêu chúng tôi đến chỗ đăng hoa, mở hội. Sau khi Thy theo tôi sang Mỹ, chúng tôi sống hạnh phúc lắm, hạnh phúc đến độ bạn bè tôi ai cũng trầm trồ khen và thèm khát hạnh phúc đó. Sáng tôi đi làm - nghề của tôi chỉ là một người thợ xây cất nhà cửa. Từ ngày sang đây, tôi học được cái nghề này. Làm được ra tiền th́ cứ bám víu để lo cho gia đ́nh, nhất là cho Thy của tôi. Sống với tôi được 2 năm th́ chúng tôi có một đứa con gái. Bé Tiên giống y như tôi, chứ nếu mà nó giống như mẹ nó th́ đẹp lắm. Mỗi sáng đi làm là Thy dọn sẵn cơm nước cho tôi mang theo. Chiều về nàng dọn sẵn cơm chiều. Vợ chồng chúng tôi xem tivi hay nói một vài câu chuyện và chơi đùa với con. Cuộc sống êm đềm. Thiết nghĩ không một sức mạnh nào có thể làm đổ vỡ gia đ́nh tôi v́ mănh lực t́nh yêu c̣n hàng ngày hiện ra trong mái ấm gia đ́nh tôi.

Tôi tỉnh dậy. Chung quanh là bốn bức tường trắng. Người tôi được băng bó từ đầu đến chân. Đầu tôi nặng trĩu và thân thể như không cử động được. Tôi thấy bóng của cô y tá người da trắng vừa mới quay lưng đi. Tôi vội hỏi “Excuse me, Máam. Where am I?”.

Cô y tá quay lại cười và nói: “You’re in Memorial Hospital.” Tôi hỏi tiếp: “Where’s my wife?” Cô y tá trả lời: “She just left with your daughter. They’ll be back tomorrow”. Tôi thiếp đi v́ những viên thuốc c̣n làm tôi ngây ngây. Sáng hôm sau, vợ và con tôi đến thăm tôi. Hỏi ra th́ tôi mới biết rằng tôi đă rớt xuống lầu và găy mấy cái xương. Tôi đă nằm trong bệnh viện gần 1 tháng. Họ sẽ cho tôi về nhưng phải nằm nhà một chỗ, không được đi làm v́ xương sống, lưng, tay, chân, và đầu vẫn đang được chữa trị.

Tôi đă mất việc từ đó và lănh tiền SSI dành cho những người bệnh tật, không trên một ngàn đồng mỗi tháng. Thy phải xin foodstamp của chính phủ. Tôi thấy Thy buồn v́ nhà cửa bắt đầu thiếu trước hụt sau và nợ nần chồng chất. Thy có ư định muốn đi học nghề làm móng tay để kiếm tiền xoay xở trong gia đ́nh. Thấy vợ ḿnh cứ nhỏ to muốn đi học, tôi cũng chiều ư Thy. Tôi có thể cho Thy cả cuộc đời tôi th́ tất cả những ǵ Thy muốn tôi cũng chiều theo dù trong ḷng tôi buồn lắm. Trong khi Thy đi học, tôi ở nhà chơi với đứa con 4 tuổi, hâm đồ ăn cho con và trông nó. Chơi với con cũng bằng ngồi trên chiếc xe lăn. Đi tới đi lui thật là cả một vấn đề. Tôi thấy ḿnh bất lực, bất tài, là một kẻ đàn ông vô tích sự. Nhưng làm sao bây giờ? Bác sĩ chưa cho phép, sức khỏe chưa cho phép, tôi đành bó tay.

Thy ra trường là đi làm ngay, Thy làm trong tiệm của một khu trung lưu nên tiền Thy đem về khá lắm. Thy trang trải nợ nần. Tôi cảm thấy hănh diện hơn về vợ ḿnh. Nhưng không lâu th́ Thy thay đổi cách ăn mặc và trang điểm. Nàng đi sớm về trễ, có khi hai cha con tôi chỉ ăn ḿ gói thay cơm. Thy ít ở nhà. Thy cũng không gọi tôi là "anh" nữa. Nàng xưng hô với chữ “ông” và “tôi”. Thy nặng nhẹ, gắt gỏng với tôi hơn. Tôi khuyên: “Nếu em làm nhiều giờ và mệt mỏi quá th́ đổi chỗ khác đi em”. Thy gắt: “Ông biết ǵ mà xía vô.” Nằm nhà như một thằng cùi, không biết thân phận mà cứ lên tiếng nói”. Tôi thấy ḿnh càng nhục nhă hơn cho thân đàn ông nhưng tôi nói sao bây giờ ngoài nhịn vợ - “Ừ, thôi em nghỉ đi, ngày mai ḿnh nói chuyện sau”. Thy ít tṛ chuyện, ít cười nói với tôi. Nếu có nói, th́ nàng thường nói vài câu so sánh, đua đ̣i. Thy thường nói: “Thấy con Lan, chồng nó mua cho nó một cục đá to, nó đeo trong tay mà thấy ham” hay “Xe con Liên mới mua, xe hiệu mắc tiền, thấy mà mê”. Hay “Vợ chồng con Hoa sắp sửa mua cái nhà mới xây ở khi Galleria. C̣n tôi, tối ngày phải ở trong cái địa ngục nhỏ xíu này."

Trong bóng đêm, tôi nằm lặng thinh, tức tưởi và thấy nước mắt ḿnh trào ra. Thy không c̣n ngủ chung với tôi nữa. Nàng ngủ bên pḥng guest room. Chỉ có bé Tiên chạy qua ôm tôi thường xuyên. Có một ngày đẹp trời, Thy dẫn về một chàng thanh niên trẻ đẹp hơn tôi. Tên hắn là Dũng. Vợ tôi nói: “Dũng mới li dị vợ, không có nhà cửa, mới vào làm tiệm nail chung với tôi. Dũng cần chỗ ở và tôi dẫn về đây để share pḥng. Dũng ngủ ở pḥng khách tạm”. Tôi gật đầu: “Hi Dũng”.

Rồi ngày ngày tôi thấy Thy nấu ăn, săn sóc cho Dũng. Ban đêm 2 người ngồi xem tivi và cười thút thít ngoài pḥng khách. Rồi có đêm tôi chẳng thấy Dũng ngủ ở ngoài ghế salon nữa. Tôi biết là Thy, người vợ kiều diễm, công, dung, ngôn, hạnh không c̣n là của tôi nữa. Tôi nằm im trong bóng đêm để nghe tiếng vợ ḿnh gào thét yêu đương với kẻ khác. Mà thân tôi lê lết như thương phế binh, làm sao bây giờ? Trời ơi! Tôi kêu trời như gào thét van lơn. Tôi đang thương hại cho bản thân ḿnh. Có phải đàn ông, đàn bà trói lẫn đời nhau, cột lẫn nhau, đời đời, kiếp kiếp họ phải giả vờ bên nhau v́ 2 chữ bổn phận?? Sáng hôm đó, tôi đợi ngay cửa pḥng Thy và tôi nói: “Dù em có làm ǵ đi nữa, th́ em vẫn là em của anh. Em ghét bị ràng buộc với người đàn ông ngồi trên chiếc xe lăn như em ghét chiếc lá khô cố bám trên cành. Anh xin em hăy v́ con, v́ anh, trở về bên anh. Em hăy để cho Dũng ra đi t́m một người yêu khác." Thy hét lên: “Ông không có quyền đuổi Dũng đi v́ tôi trả tiền nhà và v́ Dũng là của tôi!”. Tiếng nhạc trong pḥng bản “Mắt lệ người t́nh” trổ lên. Tôi quay lưng đi trong u trầm như nức nở, nghẹn ngào, chất ngất. Một đời sinh ra để làm ǵ? Tôi hận bản thân ḿnh, một người đàn ông nhu nhược, một người đă từng là sĩ quan trong quân đội. Tại sao tôi ra thế này?

Cô Michelle, cô có bao giờ thấy người đàn ông như tôi, trước một người đàn bà không quen biết mà khóc như một đứa con nít hay không? Michelle nói: “Đàn ông hay đàn bà, chúng ta đều là một con người, đều có một trái tim, chúng ta đều biết khóc, khóc được th́ anh sẽ vơi đi một nỗi buồn anh ạ.” Sau đó, Michelle giới thiệu cho tôi một luật sư ở văn pḥng BPSOS để họ giúp tôi với giấy tờ li dị. Nhiều khi trong cuộc đời ḿnh, ḿnh chỉ cần một người lắng nghe. Tôi t́m được sự an ủi đó nơi người đàn bà tôi không hề quen biết.

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của BPSOS: http://www.machsong.org.]

Posted on Friday, July 09 @ 12:38:31 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Mái Ấm Gia Đ́nh
· News by ngochuynh


Most read story about Mái Ấm Gia Đ́nh:
Cha Mẹ T́m Hiểu Tâm Lư Con Gái Trong Nhà

Article Rating
Average Score: 5
Votes: 2


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Bạo Hành Gia Đ́nhChống Buôn NgườiMái Ấm Gia Đ́nh


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang