Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
20219984
page views since June 01, 2005
MS96 - 07/10: Ba Mẹ Ơi Con Đă Về!

Mái Ấm Gia Đ́nh

Minh Công

Sống một cuộc sống ổn định, đầm ấm nơi xứ người con càng mới thấm thía những ngày tháng được sống trong gia đ́nh bên cạnh ba mẹ là ngọt ngào và hạnh phúc đến thế. Con thèm một tô ḿ gói, một chén cơm trộn nước kho thịt tự tay mẹ làm cho con mỗi sáng trước khi đi học, thèm được thưa một tiếng “Thưa ba mẹ con đi học về”...

Thế là đă hơn mười năm con xa ba mẹ. Giờ này chắc ở nhà ḿnh ba mẹ vẫn đang bận rộn 1ới những lo toan thường nhật cho cuộc sống hàng ngày. Cũng chỉ c̣n vài tháng nữa là con có thể về thăm nhà rồi nhưng sao thấy thật lâu quá!

Hôm qua con gọi về cho mẹ, dặng ba mẹ là nhớ giữ ǵn sức khoẻ và cẩn thận trong việc đi lại ngoài đường. Sài G̣n bây giờ h́nh như đông đúc và hỗn tạp lắm ba mẹ nhỉ. Nhớ nhà thật nhiều. Mới đây mà hơn 10 năm đă trôi qua rồi, mới ngày nào con chính thức rời xa ba mẹ theo anh Hai sang định cư tại  Mỹ để hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn.



Tối tối, sau khi xếp lại những lo toan công việc bận rộn, những trăn trở cho cuộc sống, con lại quay về căn pḥng trọ nhỏ nơi xứ người trong ḷng lúc nào cũng nặng trĩu nỗi nhớ nhung ba mẹ. Mỗi khi Tết về, con chỉ ao ước muốn ḿnh có thể có mặt tại gia đ́nh quay quần bên ba mẹ để con có thể tha hồ được thưởng thức những món ăn do mẹ nấu, nhâm nhi vài tách trà và chiếu cờ tướng với ba lúc xế chiều.

Đi xa con mới thấm thía rơ hơn những ngày tháng được sống trong gia đ́nh là ngọt ngào và hạnh phúc đến thế. Con thèm lắm những thức ăn do mẹ làm mang đậm hương vị quê hương. Thức ăn bên này không hề thiếu mà quá dư thừa ấy chứ. Tuy nhiên không hàng quán nào có thể nấu được cái hương vị như mẹ nấu, đậm đà hương vị mà lại tinh tế giản đơn. Sách vở, thông tin bên này hoàn toàn không ít, bao gồm tất cả mọi lĩnh vực trong cuộc sống, tuy nhiên không t́m đâu được những bài học kinh nghiệm cuộc sống giản dị nhưng thâm thúy như các câu chuyện bên tách trà nóng của ba.

Cuộc sống bên này đôi khi gấp gáp đến lạnh lùng. Ai cũng tất bật cho cuộc sống của bản thân hay sự nghiệp. Thời gian dành cho gia đ́nh, người thân sao thật hiếm hoi. Anh Hai đi làm xa nên nhiều khi con bệnh đau cổ họng khô cháy không đủ sức đứng lên lấy ly nước mà anh cũng đâu có bên cạnh để chăm sóc cho con v́ bận phải đi làm kiếm sống. Bạn bè luôn bên cạnh ḿnh những lúc vui chơi, nhưng ai cũng bận rộn khi ḿnh có việc cần giúp đỡ. Cái ṿng xoay công việc, sự nghiệp, kinh doanh cứ bao lấy cuộc sống con người. Con nhớ ngôi nhà của ḿnh, nhớ từng chi tiết nhỏ nhất, nhớ gương mặt mẹ lo lắng khi con đau ốm trái gió trở trời, nhớ gương mặt ba lấm tấm mồ hôi bên nồi cháo hành nấu cho con.

Con vẫn nhớ hoài những năm con c̣n đi học tiểu học, bba đi dạy học xa nhà, gia đ́nh ta có bốn mẹ con, ba anh em con đều đi học, ba mẹ đă phải vất và vỉ tụi con. C̣n nhớ niềm vui ngày ấy là mỗi tối bốn mẹ con ḿnh ngồi quây quần tṛ chuyện, mẹ lại kể chuyện ngày xưa, lúc tụi con c̣n nhỏ, đứa này thế này, đứa nọ thế kia... Rồi mỗi tháng một lần, cả nhà nhận được thư ba gửi, mẹ sẽ đọc to lên cho cả nhà cùng nghe, trong thư ba dặn ḍ cẩn thận anh Hai phải cố học, phụ mẹ lo cho hai em, c̣n con th́ ráng cố gắng chăm chỉ, nghe lời hai anh, không được căi nhau với anh Ba, do c̣n nhỏ nên ba chỉ viết những câu thật đơn giản để chúng con dễ hiểu. Những ngày lễ, Tết là những ngày vui nhất trong gia đ́nh v́ ba về với gia đ́nh. Đối với con lúc đó ngày lễ, Tết thật vui không phải v́ nó là ngày lễ Tế, mà là v́ đó là ngày sum hợp của gia đ́nh.
Ngày ba nghỉ hưu cũng là ngày con vừa tốt nghiệp cấp 3, cả nhà ta, trừ anh Ba, được anh Hai bảo lănh sang bên Mỹ. Mẹ lại cặm cụi chăm lo cho gia đ́nh. Những bức thư, những cuộc điện thoại với anh Ba ở nhà là niềm vui duy nhất của ba mẹ. Tết năm ấy, cái Tết cổ truyền Việt đầu tiên trên xứ người, ba mẹ lại vui vẻ và quây quần bên hai đứa con, tuy nhiên xen lẫn trong bầu không khí vui tươi ấy là nỗi buồn của những người tha hương.

Sáu tháng trôi qua thật nhanh, ba mẹ lại chuẩn bị đồ đạc đi xa. Lần  này ba mẹ quyết định trở về quê hương, cội nguồn. Con đă được gặp lại một người thân sau nhiều năm xa cách, nhưng sẽ phải xa ba người thân c̣n lại. Con hiểu ba mẹ không muốn xống xa các con, nhưng ba mẹ cũng không muốn làm gánh nặng cho anh Hai bên này. Ba mẹ đă gửi gắm tất cả kỳ vọng lẫn mơ ước của cả đời ḿnh vào anh Hai và con khi ba mẹ quyết định trở về quê hương. Ngày chia tay, con cảm thấy sự mất mát hiện rơ dần lên trong ḷng khi ba mẹ khuất bóng sau pḥng cách ly tại sân bay. Anh Ba đă lấy vợ và ra ở riêng tại Sài g̣n; nhà ḿnh chỉ c̣n ba mẹ. Hai người lại tiếp tục cuộc sống thường nhật; mẹ lúc nào cũng cặm cụi chăm lo cho sức khỏe của ba và nhẫn nại chờ Tết đến với hy vọng ba đứa con xa nhà về quây quần, đoàn tụ với gia đ́nh.
Thời gian thấm thoát trôi qua. Chỉ có anh Hai và con ở xứ lạ quê người, nương tựa lẫn nhau. Con ra trường và đi làm. Khi biết tin này, ba mẹ rất vui mừng. Con nhớ măi giọng ba đều đều nhưng không giấu được sự vui sướng khi nói với con: “Gia đ́nh rất vui khi con học hành nên người và hai đứa biết nương tựa nhau.” Con biết ba mẹ hiểu nhiều về ước mơ nơi đáy ḷng con. Một giấc mơ về cái hạnh phúc giản dị nhưng không dễ có được mà con đang cất giữ tận trong trái tim, đó là: Cả nhà ta đoàn tụ sum vầy như gia đ́nh thuở trước! Gia đ́nh là nơi mà con có thể trở về bất cứ lúc nào; nơi luôn cho con sự b́nh yên và dịu ngọt; nơi có ba mẹ, có anh em luôn dang rộng ṿng tay và cho con vốn liếng quư giá nhất trên đời, t́nh yêu thương.

Có thể con c̣n thua kém mọingười về nhiều mặt, nhưng con chắc chắn một điều: tâm hồn con luôn đầy ắp t́nh yêu thương mà gia đ́nh đă cho con từ ngày con chào đời. Con và anh Hai sẽ cố gắng để biến cái mơ ước đoàn tụ ấy thành sự thật trong một ngày không xa. Con nhớ măi câu mà ba mẹ đă nói với hai anh em con khi chúng con về thăm nhà lần đầu tiên sau nhiều năm xa xứ: “Ba mẹ vui không phải v́ Tết, mà vui v́ có các con về.”

Và Tết này con sắp về, ba mẹ ơi!

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của BPSOS: http://www.machsong.org.]

Posted on Wednesday, June 23 @ 13:08:01 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Mái Ấm Gia Đ́nh
· News by ngochuynh


Most read story about Mái Ấm Gia Đ́nh:
Cha Mẹ T́m Hiểu Tâm Lư Con Gái Trong Nhà

Article Rating
Average Score: 4
Votes: 1


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang