Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
19847571
page views since June 01, 2005
MS86 - 09/09: Những Cái Tết Khó Quên

Lịch Sử Qua Lời Ke

Nói ngắn gọn: Tư Lành là một HO. Ông đến Mỹ hơi muộn so với số đông bạn bè sau khi rời khỏi trại tù cải tạo. Tại sao? Các cụ ta cho là cái số.

Tháng 10 năm 1993, lúc 10 giờ khuya, chiếc phi cơ chở gia đ́nh ông gồm hai vợ chồng và hai cô con gái c̣n độc thân đáp xuống sân bay Hobby (Houston, TX) trong ánh sáng chan hoà, đưa ông trở lại đời sống văn minh. Đón ngay pḥng đợi là gia đ́nh cô con gái đă vượt biên năm 1984, một người bạn cùng phi đoàn, đại diện cho Hội Ái Hữu Không Quân và một chiến hữu trẻ, dường như phụ trách về công tác xă hội.



Năm đó Tư Lành đón cái Tết Nguyên Đáng đầu tiên trên đất Mỹ. Nói là “đón cái Tết” chứ thật ra không đúng cái nghĩa đón Tết như ở Việt Nam theo ông bà Tư Lành nghĩ. Mọi việc rất sơ sài. Công sở và hăng xưởng đều làm việc b́nh thường. Trong nhà được trang trí theo kiểu Tây phương, gọn và đẹp nhưng không có bàn thờ gia tiên cổ kính. Biết làm sao hơn.

Ngày vượt biên, con gái vừa tṛn hai mươi, con rể lớn hơn vài tuổi, may nhờ lư lịch của bố mẹ mà cả hai đều được nhận sang Mỹ rất sớm. Chín năm phấn đấu học hành làm việc để có thể bảo trợ cho cha mẹ cùng càc em về chung sống với nhau cũng là một cố gắng rất lớn rồi. Các việc khác đều là thứ yếu.

Đêm giao thừa, ông bà cố bày một hàn thờ nhỏ để cúng gia tiên ngoài sân nhà. Sau đó là các con mừng tuổi và ông bà ĺ x́ cho con cháu. Đứa cháu ngoại sinh ra trên đất Mỹ, chưa đầy sáu tuổi có lẽ rất ngạc nhiên sao bỗng dưng nhà có đông người và vui vẻ khác thường. Mọi việc cũng diễn ra nhanh chóng v́ sáng hôm sau một số phải đi làm. Ông Tư vào giường với tâm trạng buồn vui lẫn lộn. Ông không thấy ḿnh có thể tự tại mà an hưởng những cái đang có được. Có những trách nhiệm không thể làm ngơ. Có những công việc mà những ngày tháng tù đày ông hằng nghĩ tới, mong ước có cơ hội thực hiện… trằn trọc và trăn trở.

Về mặt t́nh cảm, ông muốn chia sẻ với đàn con những gánh nặng đè lên vai hàng ngày, hàng tháng mà chúng phải lo liệu. Với giới trẻ đang cùng thế hệ với con ông, ông cảm thấy có trách nhiệm góp chút công sức gọi là “làm gương” hơn là chỉ tay nói: các cháu phải làm cái này, cái kia… Những năm tháng tù đây đă dạy cho ông nhiều thứ, trong đó có những t́nh cảm chân thực mà con người cần trân quư, những mối quan hệ chung quanh cần được tương thân và tương kính. Phải chăng khi cùng cực đói rét con người mới biết được giá trị của chén cơm manh áo? Có chia ĺa đau khổ mới biết được xum vầy hạnh phúc là ǵ?

Ba tháng sau đó, khi giấy tờ tuỳ thân tạm ổn. Tư Lành lăn xả vào công việc học hành và kiếm sống. Dạo đó có nhiều ư kiến, nhiều dư luận về những HO như ông. Tư Lành không quan tâm đến điều đó. Thay v́ “góp ư” hay “lên tiếng”, ông chú tâm vào những công việc làm hằng gnày với hy vọng khi có thành quả tốt, th́ cái thành quả đó chứng minh rơ ràng nhất cho quan điểm hay mục đích đời ḿnh.
Năm 1996, ông lại đón một cái Tết đáng ghi nhớ trong đời. Số là gia đ́nh ông sau mấy năm dành dụm đă mua được một tiệm rượu để ông bà quản lư và một ngôi nhà cũ để ông bà sinh hoạt thoải mái hơn. Chiều 30 Tết, ông giao tiệm cho bà, lái xe mua hoa quả và một ít thức ăn để cúng Tất Niên và Giao Thừa. Mưa lất phất tạt lên cửa kính. Gió rét buốt xương. Cảnh vật mập mờ trong làm mưa bụi chen lẫn với những hồi ức tại quê nhà khiến ông rưng rưng xúc động.

Ngày ra khỏi trại tù, thân thể ốm đói của ông như một bóng ma. Căn nhà cạnh phi trường Tân Sơn Nhất cứ bị công an khu vực thường xuyên quấy nhiễu, đành bán đổ bán tháo chuyển qua Bà Chiểu (Bỉnh thạnh). Khi sức khoẻ khả quan hơn, ông mở lớp dạy vẽ và trang trí mỹ thuật, một phần để sống qua ngày, một phần có th́ giờ học hỏi thêm những điều mà trong trại tù ông tự thấy c̣n khiếm khuyết. Năm 1990, chính quyền mở cửa cho nước ngoài vào đầu tư, cơ sở của ông vụt phát một cách nhanh chóng. Các công ty quảng cáo ở Sàig̣n kư hợp đồng với nước ngoào và ông kư lại hợp đồng thi công với họ. Dưới tay hơn hai mươi thợ sơn vẽ, điện, hàn, v.v., ông trở thành một chủ nhân có đủ uy quyền và tín nhiệm. Trong nhà, bà Tư mướn hai người làm thường trực để phục dịch cho đám con cháu và cho riêng ông bà. Cuộc sống có khi đầy đủ sung túc hơn cái thời c̣n tại chức. Tuy nhiên, sau nhiều đêm đắn đo suy tính, ông quyết định đem hai cô con gái chưa lập gia đ́nh ra đi. Tiền bạc không mua được tự do và nhân phẩm. Hơn nữa những cái ông đang có biết đâu sẽ là cái hoạ đưa ông vào tù lần nữa.

Trên con đường về nhà vào chiều 30 Tết đó, những h́nh ảnh ấm cúng hiếm hoi nơi quê nhà cùng cái lạnh lẽ cô đơn nơi xứ lạ đă làm ông buồn tủi không ít. Ông âm thầm bày biện cúng kiến một ḿnh. Bàn thờ là một kệ trưng bày biện có nhiều ngăn kính. Ngăn trên cùng thờ Phật. Ngăn kế thờ ông nội và ông ngoại các cháu. Các ngăn dưới là những đồ trang trí linh tinh. Ông đốt hai hàng nến và nhang. Chừng mười phút sau, ông nghe một tiếng “rắc”. Ngăn kính thờ Phật vỡ từng mảnh; hoa quả nhang đèn đổ xuống ngăn thờ các cụ và văng tung toé xuống thảm. Ông lặng người kinh ngạc một lúc và chợt nhận ra cái ngu của ḿnh. Ngăn kính, dù là kính dầy mà ông đốt nên như nung ở dưới th́ bảo sao kính chẳng nứt và vỡ ra! Sau giây phút bàng hoàng, ông dọn dẹp và bày cúng trở lại. Khi đốt nén nhang thứ hai, nỗi buồn tủi cùng cực đă khiến ông không cầm được hai hàng nước mắt ràn rụa…

Mùa xuân buồn thảm đó rồi cũng trôi qua như những bất hạnh khác trong đời ḿnh. Ông Tư lành vẫn kiên nhẫn tiếp tục.

Bây giờ th́ mọi việc đă khả quan hơn nhiều. Ngày đầu năm các con cháu tề tựu đông đủ. Ông được thêm hai cháu ngoại trai nữa. Mấy nhỏ đều nói tiếng Việt rành rành rẽ. Cuối tuần cha mẹ chúng thay nhau đua con đi học tiếng Việt và cấm không cho nói tiếng Mỹ ở nhà.

Sau khi lễ bái bàn thờ gia tiên xong tới màn hấp dẫn với đám lỏi t́ là chúc tết để được ĺ x́. Anh nhóc mới năm tuổi cũng rang khoanh tay trả bài thuộc ḷng: “Năm mới chúc ông bà ngoại sức khoẻ dồi dào, sống lâu trăm tuổi, phát tài phát lộc”. Miệng th́ chúc nhưng mắt cứ dán vào bao ĺ x́ đỏ. Cuối cùng cả nhà cùng quay quần bên nâm cơm truyền thống: bánh chưng, bánh tét, dưa hành, củ kiệu, thịt kho…

Từng bước một, từng năm một, ông Tư Lành dẫn dắt đàn con ḿnh trở về với những tập tục đáng ǵn giữ như những truyền thống quư báu của dân tộc. Ông tin rằng nếu có nhiều gia đ́nh Việt Nam cũng làm như thế th́ không lo ǵ các thế hệ sau nơi hải ngoại phải lạc lỏng hay lai căng, mất gốc.

Ông bà không c̣n bán rượu nữa mà tham gia vào một tổ chức thiện nguyện. Thêm một lần nữa, ông tạm gác lại những công việc yêu thích của ḿnh để cùng đám trẻ tham dự các tṛ chơi khó khăn hơn với những quy luật cũng khá phức tạp hơn. Trong gia đ́nh, ông đă tạo được đôi chút gương tốt cho các con; ngoài xă hội, ông cũng đang cố gắn tương tự để lớp trẻ nhận thấy chú bác ḿnh có người đă tham dự những tṛ chơi lớn, đă bay vào lửa đạn, đă thoát khỏi ngục tù và giờ đây vẫn c̣n có thể sát cánh bên họ để làm những công việc tuy khiêm tốn hơn nhưng không kém phần cao đẹp. Ông không lải nhải với họ về ngày “hôm qua”, cái thời mà nói như một chiến hữu của ông: “cái thời ta tưởng là thời oanh liệt”, mà ông cùng làm với họ những công việc của “hôm nay” với ước mong “ngày mai” khá hơn, đẹp hơn.

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]

Posted on Friday, July 24 @ 15:50:52 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Lịch Sử Qua Lời Ke
· News by ngochuynh


Most read story about Lịch Sử Qua Lời Ke:
Phỏng Vấn Nhà Văn Đỗ Văn Phúc

Article Rating
Average Score: 5
Votes: 1


Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly

 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang