Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
26022186
page views since June 01, 2005
MS75 - 10/08: Bà Cô Bên Chồng

Truyện Ngắn

Hưng Yên

Có lẽ ít ai lại không nghe câu: "Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng". Giặc bên Ngô? "Ngô" đây là Tầu, là chú chệt, để tỏ ư khinh bỉ, tỷ dụ như trái bí lấy giống từ bên Tầu gọi là bí ngô, trái bắp lấy giống từ bên Tầu gọi là bắp ngô. Trai gái "lẹo tẹo" với nhau theo kiểu "mèo mả gà đồng" người ta cũng gọi là "thằng ngô con đĩ" để tỏ ư miệt thị. Ca dao ta có câu:

Tham vàng lấy phải thằng Ngô
Đêm nằm như thể cành khô chọc vào...



Không biết lính Tầu bây giờ ra sao, chứ lính Tầu ngày xưa đói lắm và hầu hết lại nghiện ngập, chúng đi đến đâu cũng cướp giật, quấy nhiễu. Chúng tôi nghe người lớn kể lại khi lính Tầu đại diện quân đội Đồng Minh sang nước ta tước khí giới của quân đội Nhật, hầu hết mặt bủng da ch́. Thiếu ăn nên chúng ăn bậy ăn bạ, bị phù thủng, mặt thằng nào thằng nấy như mặt heo và chân như chân voi nên người ḿnh mới gọi chúng là "Tầu phù". Chúng chẳng những đói lại c̣n lạc hậu đến nỗi vào tiệm cướp cả xà bông bỏ vào miệng ăn v́ chúng tưởng đó là bánh. Bọn giặc Ngô độc ác, dữ tợn, gây cho ta những phiền nhiễu khó chịu như vậy, nhưng nếu đem so sánh th́ vẫn c̣n thua xa, không bằng cái lai quần của mấy bà "cô bên chồng"!

Ngày xưa, khi người con gái bước chân về chung sống dưới mái của đại gia đ́nh nhà chồng, cái lo lắng nhất là phải đối đầu với mấy người em gái của chồng. Chồng càng đông em gái th́ người chị dâu càng phải gặp nhiều khó khăn. Nếu chẳng may lại gặp bà mẹ chồng khắc nghiệt nữa th́ khỏi nói, cuộc đời cầm chắc là cứ tối ṃ ṃ như đêm Ba Mươi. Chả biết mấy "bà cô" này có tốt lành, tài giỏi ǵ không và sau này đến phiên ḿnh về nhà chồng thân phận sẽ ra sao, nhưng đối với chị dâu th́ soi mói, nḥm ngó, bẻ hành bẻ hẹ đủ điều. Có khi c̣n phá ngầm nữa, chẳng hạn như lén bỏ thêm muối vào nồi canh, làm cho canh mặn chát để rồi nói hành nói tỏi, dè bỉu không để cho người chị dâu được yên thân!

Ngày nay người con gái trước khi về nhà chồng, có khi đă ăn cơm ở nhà chồng đến mịn răng, đă quen thuộc, thân thiết với nhà chồng chẳng khác ǵ nhà ḿnh. Bởi v́ chàng và nàng từ khi quen biết nhau, đă t́m hiểu nhau, đă yêu nhau chán chê rồi mới cưới. Cô dâu mới chỉ cần nhỏ nhẹ, ỏn ẻn một chút cho phải phép thôi chứ không đến nỗi xa lạ, cô đơn khổ sở như cô dâu ngày xưa. Đời nay, hay th́ nó ở, dở th́ nó cuốn quần, cuốn áo xách va li ra ở riêng. Có khi nó đă mướn chỗ ở từ trước rồi, sau lễ cưới, ăn uống tiệc tùng ờ nhà hàng xong là hai anh, chị đưa nhau về nhà riêng, tự do hú hí thả dàn, nó có ở chung với gia đnh nhà chồng ngày nào đâu mà đ̣i bẻ hành bẻ hẹ! Mẹ chồng bây giờ chưa chắc đă dám nói động tới con dâu, chứ cỡ như em chồng th́ là cái thớ ǵ!

Ngày xưa nhiều cặp vợ chồng cho đến ngày cưới mới biết mặt nhau. Có đám, nhờ mối mai đi nói cô em, đến khi rước dâu về th́ lại hóa ra là cô chị. Cứ chắc mẩm vợ ḿnh mặt hoa da phấn, không ngờ nó rỗ chằng rỗ chịt như tổ ong bầu. Thế nhưng phải sao th́ chịu vậy, chỉ c̣n có nước chửi thầm trong bụng hoặc ức quá th́ đọc văn tế đào mồ ông mả cha nhà bà mai lên cho hả dạ, chứ biết làm ǵ hơn bây giờ. Chẳng lẽ đem vợ trả lại cho bố mẹ vợ th́ ê mặt với hàng xóm láng giềng quá. Đàn ông con trai mà c̣n bị như vậy huống chi là đàn bà con gái.

Cô dâu mới nhiều khi sau bữa ăn c̣n đói bụng, v́ đến bữa ăn thường phải ngồi đầu nồi bới cơm cho cả nhà, mắc cỡ không dám ăn nhanh, c̣n mấy đứa em chồng chúng ăn rào rào như tằm ăn rỗi. Chị dâu bới cơm cho hết người này người nọ liền tay, c̣n th́ giờ đâu mà ăn. Khi bố mẹ chồng với các em chồng buông đũa buông bát đứng lên th́ cô dâu mới có mà gan trời cũng không dám ngồi ăn tiếp. Thế là đành để bụng đói. lo dọn dẹp rửa chén bát. Cô nào may mắn được anh chồng tinh ư, biết thương vợ, tối vào pḥng dúi cho vợ củ khoai lang nướng hoặc khoai lang luộc th́ c̣n đỡ. Gặp phải thứ vai u thịt bắp mồ hôi dầu th́ có đói lả cũng đành chịu chứ biết làm sao bây giờ. Chỉ c̣n nước khóc ngầm, thầm đào ông bới cha bà mai lên. Bởi vậy người ta mới có câu: "Ở đời có bốn cái ngu, làm mai, lănh nợ, gác cu, cầm chầu". Nghề mai mối là nghề bị nghe chửi nhiều nhất.

Tôi cũng có một bà cô, em ruột của thầy tôi. Ông bà nội tôi hiếm muộn chỉ sinh được có ba người con, hai trai một gái, chứ làng tôi hồi đó nhà nào cũng đông con, ít ra cũng lủ khủ bẩy, tám người. Thầy tôi là con cả, cô tôi là con út. Khi tôi có trí khôn th́ chú tôi đă chết từ bao giờ rồi, tôi không biết mặt, chỉ c̣n có thím và thằng con trai của thím. Mặc dù chú chết từ ngày thím c̣n rất trẻ, nhưng thím ở vậy nuôi con không tái giá.

Cô tôi không cao lớn, chỉ hơi có bề ngang, mặt tṛn, nước da ngăm ngăm và tiếng nói khao khao. Sau này tôi nghiệm ra rằng hầu hết những người đàn bà có nước da ngăm ngăm và tiếng nói khao khao như cô tôi thường lắm điều và không hiền. Có lẽ chính v́ tâm tính cô không hiền ḥa nên gia đ́nh tôi và gia đ́nh cô không mấy đằm thắm, gần gũi nhau. Ngày c̣n bé tôi chỉ biết t́nh cảm giữa hai gia đ́nh lợt lạt nhưng không biết tại sao. Sau này khi lớn lên tôi mới được bu tôi nói cho biết ngày cô chưa đi lấy chồng, một lần cô bị thầy tôi đánh cho mấy cái bạt tai xưng phồng hai má chỉ v́ cô dám hỗn với chị dâu. Sau lần bị mấy cái tát nên thân, cô không c̣n dám hỗn với bu tôi nữa. Tuy vậy lần đó thầy tôi cũng bị bà nội tôi vừa khóc vừa chửi cho một trận không biết lấy ǵ mà đựng cho hết.

Thầy tôi với bu tôi là người cùng làng, nhà ông bà ngoại tôi ở xóm giữa, c̣n nhà ông bà nội tôi ở xóm dưới, hai nhà cách nhau không quá nửa cây số, vậy nên làm ǵ có chuyện hai người không biết mặt nhau trước khi cưới. C̣n hai người có dan díu, có yêu nhau trước khi cưới không th́ không nghe thầy bu tôi nói. Nhưng chắc chắn là cả hai biết rơ nhau, bởi v́ làng tôi nhỏ lắm, tổng cộng cả làng không quá một trăm nóc gia nên mọi người đều biết nhau. Biết rơ tên tuổi, con cái nhà ai, biết con nhóc nào sún răng, thằng nhóc nào lồi rốn nữa ḱa. Khi mới về nhà chồng, bu tôi cũng bị cô tôi gây nhiều phiền toái. Ấy là chỉ có một cô em chồng mà c̣n thế, chứ nếu có chừng ba hoặc bốn cô em chồng th́ c̣n khốn đốn đến chừng nào!

Ngày c̣n trẻ thầy tôi khỏe lắm, cô bị thầy tôi xáng cho mấy bạt tai, hai má xưng phồng, khóc không ra tiếng. Bà nội tôi vừa khóc vừa chửi thầy tôi thậm tệ v́ thương con gái cưng bị đ̣n đau. Kệ cho bà nội tôi khóc, chửi, thầy tôi đe rằng nếu cô tôi c̣n hỗn nữa th́ sẽ bị đ̣n đau hơn nữa. Thế là từ đó cô không dám hỗn với chị dâu nữa, nhưng lại tỏ vẻ ghét bu tôi ra mặt. Sau này cô lấy chồng, nhà chồng cô lại ở sát nhà d́ tôi, hai nhà chỉ cách nhau một bờ dậu bằng hàng bông bụp. Đứng bên nhà cô, nếu để ư sẽ thấy rơ mọi sinh hoạt bên nhà d́, và ngược lại bên nhà cô có chuyện ǵ xẩy ra cũng khó mà dấu được mấy con mắt từ bên nhà d́ nh́n sang. Ở Việt Nam ta ngày xưa, nhất là ở thôn quê, nhà nào cũng mở cửa toang hoác, chứ không như ở bên Mỹ này đóng cửa im ỉm suốt ngày, chẳng những đóng mà c̣n khóa ở bên trong nữa.

Nhà cô tôi và nhà d́ tôi cùng sản xuất một mặt hàng đem ra chợ bán. Tuy là đồng quê nhưng làng tôi ít ruộng đất canh tác, chỉ có nhiều ao thả cá, trồng sen, trồng ấu. Đa số dân làng làm bún, làm đậu phụ, gói bánh ít, tráng bánh đa, bánh cuốn hoặc nấu rượu, nuôi lợn. Chính v́ thế mà nấu rượu hay làm đậu phụ tôi cũng rành lắm. Nhà cô tôi và nhà d́ tôi đều làm bún lại ở sát nhau, thêm vào đó d́ tôi lại là em của bu tôi thế th́ bảo hai nhà ưa nhau thế nào được! Cũng v́ thế mà mỗi lần bu tôi sai tôi đi mua bún, tôi đành đi tuốt ra xóm ngoài. Tuy có hơi xa một chút nhưng không sợ cô hoặc d́ lườm nguưt. Bởi v́ nếu vào nhà cô th́ sợ d́ trông thấy mà vào nhà d́ th́ lại sợ cô trông thấy, đằng nào cũng không ổn. D́ tuy nhỏ nhắn hiền lành hơn cô, nhưng tôi lại chẳng muốn làm mích ḷng ai cả.

Ngày c̣n trẻ cô tôi chẳng những đă lắm điều, đôi khi c̣n ương ngạnh nữa, khi căi nhau với ai ít khi cô chịu thua. Có lẽ chỉ có hai người cô chịu thua là thầy tôi và chồng cô tức là chú rể tôi. Chú rể tôi rất hiền, người khỏe mạnh, tầm thước, chịu khó làm lụng nhưng đôi khi cục. Một khi đă không nhịn được nữa th́ phản ứng thường là mạnh tay. Cô tôi nhiều lần bị chú cho ăn đ̣n chí tử.

Ở Mỹ này, người chồng nóng giận lỡ tay tát vợ một cái, người vợ chỉ cần chụp cái điện thoại bấm nai uân uân (911) là chỉ vài phút sau có xe phú lít hụ c̣i, chớp đèn tới liền, c̣ng tay người chồng đem đi nhốt ít nhất cũng vài ngày. Chứ c̣n ở Việt Nam chồng cho vợ ăn tát tai là nhẹ đấy, đôi khi c̣n bị thụi thâm tím mặt mày cả tháng chưa hết đau. Có lần cô bị chú đánh đến ḅ lê ḅ càng, nhưng càng bị đánh cô càng chửi dữ. Cô gào lên gọi chú là thằng mặt này, mặt nọ, cô càng gào chú càng đánh. Một lần chú đánh cô đến nỗi cô phải uống nước cua cho máu bầm trong người nó tan đi, sau đó cô với chú lại huề. Cô chửi rồi cô đẻ, đẻ đến bẩy, tám lần, mà đứa con nào cũng khỏe mạnh béo tốt. Ngày cô chưa lấy chồng, hỗn với chị dâu, thầy tôi chỉ tát cô mấy cái mà bà nội tôi đă nằm lăn ra khóc, rồi nhiếc, rồi chửi thầy tôi không biết để đâu cho hết. C̣n chồng cô đánh cô đến thâm tím cả ḿnh mẩy, cô chạy về méc mẹ, khóc không ra tiếng, thế mà bà nội tôi chỉ thở dài chứ không hề nói nặng con rể một tiếng nào; có lẽ cụ nghĩ đến câu "dâu là con, rể là khách", dâu con th́ mắng chửi được, chứ mắng chửi khách thế quái nào được. Chửi nó, nhỡ nó nổi điên lên, nó tẩn con ḿnh nữa th́ khốn.

Sau năm 1954, gia đ́nh cô theo đoàn người di cư vào Nam, lập nghiệp ở Hố Nai Biên Ḥa. Gia đ́nh tôi vào sinh sống ở Nha Trang, vẫn tiếp tục nấu rượu, nuôi lợn.

Khoảng năm 1962 th́ gia đ́nh cô, chú và gia đ́nh tôi đều chuyển về Sài G̣n, nhà cô chỉ cách nhà tôi chừng 2 cây số. Bấy giờ ông bà nội tôi đều đă ra người thiên cổ, những hiềm khích nhỏ nhoi giữa cô và thầy bu tôi từ ngày c̣n trẻ h́nh như mọi người đều đă quên hết. Cô, chú thường đến thăm thầy bu tôi, t́nh nghĩa giữa hai gia đ́nh ngày càng trở nên thắm thiết hơn. Điều đặc biệt là khi tuổi càng cao, cô tôi càng trở nên hiền lành, ḥa nhă vói mọi người. Trước kia chưa thấy người đă thấy tiếng. Bây giờ nhiều khi cô tới thăm thầy bu tôi, đứng trước cửa nhà một lúc lâu cũng không ai biết. Một lần tôi ngồi đọc sách ở pḥng khách, quay lưng ra ngoài, cô vừa đến đứng ở cửa chưa kịp lên tiếng, vậy mà không cần quay lại nh́n tôi đă biết ngay là cô đến, bởi cô tôi có cái mùi đặc biệt lắm, cô hôi nách dữ dội, mà người có bệnh hôi nách, khi mồ hôi càng đổ ra nhiều th́ mùi hôi càng nặng nề hơn. Từ nhà cô đến nhà tôi, cô phải cuốc bộ đến hai cây số, mà trời Sài G̣n lại nóng bức, bởi vậy mùi hôi nách của cô càng nồng nặc!

Một lần lợi dụng lúc nói chuyện vui vẻ với chú, không có cô tôi ở đó, tôi mới hỏi: "Chú ơi, cô hôi nách như thế mà chú chịu được th́ con cũng phục chú thật"! Chú cười bảo: "Mẹ mày! nó quen đi chứ bộ, tao ở với cô mày mấy chục năm nay, đến bây giờ đâu c̣n thấy hôi nữa, có khi thiếu cái mùi ấy tao ngủ không được đấy"! Sau này ngẫm lời chú, tôi càng thấy đúng. Cái ǵ rồi cũng quen đi, nhất là khi người ta yêu nhau. Chắc chắn là chú yêu cô rồi, mặc dù chú có đôi lần hơi nặng tay với cô! Cái yêu của các cụ ta ngày xưa, tuy không ồn ào, náo nhiệt với những cái hôn thầm lén say sưa, đôi khi chưa từng hẹn ḥ, thế thốt, vậy mà vẫn bền vững, dù có trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, vợ chồng vẫn ăn ở trung thành với nhau cho đến ngày răng long đầu bạc. C̣n ngày nay, anh chị yêu nhau, yêu tha thiết, t́m hiểu nhau chán chê mê mỏi, thề thốt đủ điều, vậy mà có nhiều cặp mới ở với nhau được vài năm, được một hoặc hai đứa con đă chán nhau như chán cơm nếp nát, rồi lôi nhau ra ṭa:

Anh đi đường anh tôi đường tôi
T́nh nghĩa đôi ta có thế thôi
(Thơ Thế Lữ)

Một khi người ta đă yêu nhau, th́ xấu cũng trở nên tốt, chả thế mà ca dao Việt Nam ta đă có những câu:

Mũi em những tám gánh lông
Chồng yêu, chồng bảo lông rồng trời cho
Đêm nằm ngủ ngáy o o
Chồng yêu, chồng bảo ngáy cho vui nhà
Đi chợ th́ hay ăn quà
Chồng yêu, chồng bảo về nhà đỡ cơm...

Sau 30 tháng Tư 1975, Việt Cộng chiếm miền Nam, tôi cũng như hàng mấy trăm ngàn quân nhân, công chức của chế độ Miền Nam phải tập trung cải tạo. Ngày tôi thất thểu vào trại, thầy bu tôi, nhạc mẫu tôi, cô tôi và các anh chị em tôi c̣n đủ cả. Ngày được thả về th́ thầy bu tôi, nhạc mẫu tôi, cô tôi và chị hai tôi đă ra người thiên cổ. Sự mất mát này là do cái bọn Việt Cộng khốn nạn kia mà ra cả. Nhân dân miền Nam đang sống yên vui th́ chúng ào đến như một bầy quỷ dữ, gây bao đổ vỡ, đói khổ, chia ly, tang tóc!

Hôm nay tôi viết bài này để tưởng nhớ đến những người thân thương nhất của tôi, trong đó có cô tôi. Cô tôi mặt tṛn, nước da ngăm ngăm đen, tiếng nói khao khao, càng về già càng trở nên hiền lành, dễ mến!

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển: http://www.machsong.org.]

Posted on Tuesday, October 21 @ 11:40:28 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Truyện Ngắn
· News by ngochuynh


Most read story about Truyện Ngắn:
Nói Chuyện Về Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Truyện Ngắn


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang