Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HÃY CỨU CỒN DẦU
:: ĐÒI TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đình
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đình
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ý Kiến Độc Giả
· Liên lạc tòa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· Tìm kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
Tìm Kiếm


Hit Counter
We received
27686785
page views since June 01, 2005
MS63 - 10/07: Bác và Cha

Tuổi Hạc

Hoàng Lan Chi

LTS: Kể từ MS63, trang Tuổi Hạc sẽ dành cho quý độc giả nhất là độc giả cao niên gửi thơ văn. Vì đất hẹp nên Ban Biên Tập xin phép nhắc quý độc giả hãy viết ngắên. Trân trọng cảm ơn. Bài vở xin gửi cho lanchi.hoang@bpsos.org. Nhân mùa báo hiếu Vu Lan, xin giới thiệu một bài thơ của Cựu Đại Tá Nguyễn Huy Hùng và bài viết về Bác và Cha của Hoàng Lan Chi.



Kính dâng hương hồn hai vị Cựu Hiệu Trưởng Cần Giuộc, cụĐinh Văn Lô, và Bến Lức, cụ Đinh Văn Triển.

Chỉ vài tháng tôi mất hai người thân, bác và cha. Vẫn biết ở cái tuổi này thì lần lượt lá úa sẽ rụng nhưng ai tránh khỏi ngậm ngùi?

Hai anh em kề nhau mà tính tình khá khác biệt. Bác tôi thích ăn, cha tôi thích mặc. Lên Hà Nội, mẹ cho riêng tiền tiêu vặt thì một người chi cho ăn, một người chi cho mặc.

Bác tôi:

- Bố con điệu lắm. Chỉ lo diện quần áo, đầu chải brillanntine bóng mượt. Thời xưa mà bố con toàn chơi phấn Coty, tối đến thì mò lấy trộm đồ ăn của bác!

Bố tôi nghe kể lại thì:

- Bác con dễ hiền à? Có bao tiền toàn đi ăn. Ngày nào không phở thì xôi lúa. Lúc cần thì lén lấy bộ vía của bố đi với bồ!

Tôi thầm nghĩ, thế thì là… một sự kết hợp thật tuyệt vời, còn kêu ca cái gì? Ai cũng được huởng cái mình thích và chỉ phải chi một còn thì huởng những hai! Bà nội tôi lời, xem như hai con, đứa nào cũng đuợc ăn ngon mặc đẹp và cụ không phải chi nhiều.

Bác tôi dáng cao lớn nhưng nói nào ngay không đẹp trai bằng bố tôi. Bác có cái mũi lân. Mũi lân giàu nhưng hơi xấu. Không biết có phải vì mũi lân mà… nhiều cô đeo chăng nhưng hiển nhiên hai năm rõ mười là bác đào hoa. Khối cô theo và duờng như bác tôi cũng không nỡ chối từ? Trong khi cha tôi điệu nhưng chỉ hình thức thế thôi còn ông rất nghiêm. Gì chứ khoản bồ bịch thì mẹ tôi yên chí lớn.

Bác tôi thích các môn khoa học, đầu óc thực tế. Do vậy bác dậy toán lý hoá. Tôi còn nhớ sách Lý Hoá của bác soạn chung với hai người bạn được Bộ Giáo Dục Quốc Gia chọn cho các thập niên 60-70 của bậc trung học. Chính vì thế, bác kiếm tiền nhiều hơn cha tôi. Cái mũi lân cũng có lý nhỉ? Cha tôi ưa văn chương, thơ phú. Vì thế ông dạy Việt văn và sinh ngữ. Ông chẳng viết được cuốn sách văn nào mà chỉ in được một số những tờ buớm tóm tắt các văn phạm hay chia động từ của Anh Văn. Tôi thấy những cái đó của cha hay mà chả biết vì sao không bán đuợc? Tội thì thôi, sau 75, mớ giấy bướm đó được cha tôi cắt nhỏ dùng vào việc châm thuốc lào.

Bác tôi tính đằm và xã giao khéo với mọi người chung quanh.Đồng nghiệp thích tính vui vẻ hay tếu của ông. Bộ Giáo Dục cũng ưa vì ông còn bảo được. Cha tôi tính thẳng và cứng như tre. Bạn bè, ai hiểu sẽ quý. Ai hay giận sẽ không vì ông không nể nang gì ai cả.

Bác tôi kể rằng có một năm, cha tôi làm Chánh Chủ Khảo Hội Đồng Tú Tài ở vùng X. Đổng Lý Bộ Giáo Dục đến xin cha tôi hạ điểm để vớt vì… cháu bà Bộ Trưởng thi ở đó. Thời ấy, rớt tú tài thì đi lính. Cha tôi từ chối thẳng thừng. Đổng Lý bảo bác tôi khuyên cậu em cứng cổ nhưng không ăn thua. Kết quả là sau đó bộ đì cả hai anh em.

Bác tôi thích ăn thì được bác gái nấu ăn giỏi. Bà nội tôi vẫn khen tài gia chánh của con dâu trưởng. Bác gái tôi xinh đẹp, hiền hoà, chiều chồng và con rất mực. Tiếc thay, bác gái tôi mất sớm để chồng gà trống nuôi con khi ông mới ngoài 40.

Cha tôi thích văn chương thì trời gửi đến mẹ tôi, một phụ nữ cũng thơ văn lai láng. Nhưng bà không phục thơ ông. Vì thế thay vì xuớng hoạ thơ phú thì ông bà cãi cọ triền miên. Và ông vẫn ở bên bà cãi cho vui đến tận tuổi ngoài 80. Bà nội tôi thương sự thông minh, chịu khó của mẹ tôi mà bỏ qua cái gia chánh không lấy gì xuất sắc của con dâu thứ.

Bác tôi dạy khoa học nhưng sùng bái thánh thần. Ông kể rằng, cô ruột của ông, chỉ hơn ông vài tuổi, chết trẻ nên rất thiêng. Tội cho bà cô tôi. Vì Thiêng nên suốt ngày được bác tôi réo để cầu khẩn xin đủ thứ. Năm 85, có lần bác ôm nguyên thùng đồ Mỹ do các con gửi về để lên bàn thờ “bắt đền”:

- Cô làm sao thì làm. Cháu sắp đi Mỹ, phải chi nhiều thứ mà mối lái đến trả thấp quá.

Sau đó ông hí hửng bảo tôi “Bác bán được thùng đồ có giá lắm. Bác mới bắt đền bà cô con hôm qua!”

Tôi phì cuời. Bác ngoài 60 chứ bé bỏng gì cho cam!

Cha tôi văn chương nhưng ít tin thần thánh. Về mặt này, cha tôi có vẻ hạp với vợ. Hai ông bà ít đi chùa chiền. Giỗ chạp, coi như bổn phận chứ ít khấn cầu xin xỏ như bác tôi.

Tuy vậy hai anh em có một tính khá giống nhau. Đó là thuơng cho roi cho vọt. Cả bác và cha tôi đều nghiêm khắc với con cái. Cha tôi trội hơn bác. Tôi đã từng ca cẩm với hai con “Chúng bay bây giờ dễ thở hơn mẹ ngày xưa. Hồi đó mẹ bị ba tầng áp bức: xã hội, gia đình, học đường.”

Cha tôi ra đi vào mùa đông 2004. Ra đi rất nhẹ nhàng, nhanh chóng. Tuyết phủ băng giá trời Montreal. Tôi căm hận khi nghe tin cha mất. Căm hận vì gia đình tan tác và tôi đã không gặp cha từ gần mười năm. Tôi yêu cha vì cha yêu tôi nhất trong các con gái của người. Thuở bé nghe kể lại, cha nuôi gà và trứng dành riêng cho tôi. Con bé có nước da trắng hồng vì hàng ngày ăn trứng gà tươi mới đẻ. Cha chở tôi đi thi tú tài. Cha nhờ người xem điểm thi trước cho tôi.

Tôi bay từ Mỹ sang Canada đưa tiễn cha lần cuối. Cha tôi nằm như ngủ. Tôi nhớ khi cậu Tích của tôi mất, ông làm bốn câu thơ rất hay và mợ Thảo đã cho khắc vào bia chồng. Giờ này cha mất mà tôi, đứa con gái được xem như thừa hưởng văn chương từ cha lại không thể viết được câu thơ nào. Dường như khi nỗi đau quá lớn lao thì không ngôn từ nào có thể diễn nổi.

Chỉ không đầy ba tháng sau, bác tôi ra đi. Trước đó khi ông còn nằm bịnh, tôi đã đến thăm.

Kỷ niệm về bác rưng rưng. Ngày đó, tôi cầm roi doạ đánh con trai, ông giựt lấy “Cu Bi hư quá, để ông đánh thay mẹ.” Ông vút roi nghe chan chát vào giường. Thằng bé hẳn suốt đời nhớ ông - đã thay mẹ nó đánh đòn như thế bao lần.

Tôi cũng bay ngay từ Virginia về California thọ tang bác. Ông cũng nằm như ngủ. Giống cha tôi. Hai anh em khi nằm trong quan tài, giống nhau quá. Không ăn được nhưng hai anh em đều mặc đẹp như nhau.

Chỉ đuợc nghỉ ba ngày và tôi dành trọn cho bác. Không đi đâu, không thăm bạn, không shopping. Nhiều người đến viếng đã hỏi, tôi có phải là con gái ông? Tôi thấy dường như bác tôi mỉm cuời khi nghe thế.

Bác và cha tôi, hai anh em đã rủ nhau về nơi xa ấy, bỏ lại bao phiền luỵ trần gian. Nhưng tôi biết, trong những phiền luỵ ấy có những niềm thương mến, rất dạt dào của bao thế hệ học trò! Dù tính tình khác nhau nhưng cả bác và cha tôi đã sống hết mình cho nghề mà hai ông đã chọn và đi hết cuộc đời mình.

Bác ơi, cha ơi, đêm nay đây con xin gửi đến Bác và Cha, những giòng chữ này, được gõ cùng với nước mắt con đang lã chã trên bàn phím.

Mạch Sống Số 63 - 10/07

Bông Hồng Trắng

LTS. Nhân Đại Lễ Vu Lan, xin giới thiệu bài thơ BÔNG HỒNG TRẮNG của Cựu Đại Tá Nguyễn Huy Hùng, Nguyên Đại Tá Tổng Cục Trưởng TC Chiến Tranh Chính Trị, Nguyên Chủ Nhiệm nhật báo Tiền Tuyến, tiếng nói chính thức của Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà.

Hồng trắng phai tàn nhuỵ héo hon,
Vu Lan trầm toả dạ u buồn.
Rưng rưng lệ ứa tuôn dàn dụa,
Nghèn nghẹn tim se nhịp dập dồn.
Nghĩa Mẹ dưỡng sanh muôn kiếp nhớ,
Công Cha nghiêm huấn vạn đời ơn.
Cầu Trời đại lượng tha vòng Nghiệp,
Xin Phật từ bi cứu rỗi Hồn.

Khiết Châu Nguyễn Huy Hùng
Vu Lan Đinh Hợi  2007
Quận Orange, Nam California.

Mạch Sống Số 63 - 10/07

Posted on Monday, September 10 @ 18:01:33 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Tuổi Hạc
· News by ngochuynh


Most read story about Tuổi Hạc:
Ba Ly Cà Phê Thôi Nhỉ

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Tuổi Hạc


 
Copyright 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang