Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HĂY CỨU CỒN DẦU
:: Đ̉I TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đ́nh
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đ́nh
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ư Kiến Độc Giả
· Liên lạc ṭa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· T́m kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
T́m Kiếm


Hit Counter
We received
19983562
page views since June 01, 2005
MS61 - 08/07: Cao Niên Du Ngoạn Washington DC

Tuổi Hạc

Bích Anh
Cao niên Virgninia

Xuân đă sang. Những cụm hoa vàng quanh nhà tôi đă rực lên màu nắng. Mấy khóm tulip nhô lên khỏi mặt đất khoe những bông hoa rực rỡ và hoa anh đào đă phủ trắng cành cây, nhưng mây trời vẫn xám xịt và gió lạnh vẫn ào ạt thổi. Quanh quẩn trong nhà suốt ngày để tránh rét với TV, băng ca nhạc, tôi cảm thấy thân thể mềm nhũn, sức lực sụt giảm và tinh thần th́ buồn bă, luôn nghĩ về quá khứ chất ngất những biến cố thương đau trong cả một đời người. Được tin Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển (BPSOS) tổ chức một buổi du ngoạn thủ đô D.C., chúng tôi vội ghi danh tham dự. Đối với nhưng người lớn tuổi, được dịp thoát một ngày khỏi sự tù túng trong căn nhà lặng lẽ, mờ tối trong ánh sáng yếu ớt đầu xuân, cũng là niềm hạnh phúc.



Buổi sáng ngày 11 tháng 4, khi tôi tới trụ sở BPSOS đă thấy nhiều người đứng đợi. Có khoảng năm chục người tới tham dự. Trời lạnh nên ai cũng mặc áo ấm. Các cụ, các bác đang chuyện tṛ râm ran vui vẻ.

“Nhờ BPSOS, chúng ta mới thỉnh thoảng được du ngoạn đó đây. Nhưng ta không có đóng góp chút nào vào chi phí cho việc tổ chức, nghĩ cũng áy náy!” Tôi nghe một bác nói với các bà bạn đứng vây quanh. Một cụ khác nói: “Tôi có vào Hội Cao Niên, cũng mong có dịp đi du ngoạn, nhưng tổ chức được một chuyến đi xem ra cũng cần nhiều người và nhiều công sức nên các cụ chưa làm được. Thành thử chỉ c̣n BPSOS là nơi duy nhất để bọn già chúng ta tới vui chơi”.

Chúng tôi vui mừng gặp lại cô Thành, cô Thu, cô Cát, cô Hiền, anh Lộc. Các cô nhanh nhẹn chia đoàn du ngoạn thành từng nhóm và nhận trách nhiệm hướng dẫn chúng tôi. Xe rời trụ sở của BPSOS lúc hơn mười giờ. Chiếc xe bus to và đẹp quá, lại có trang bị TV. Khi chúng tôi lên xe, một băng ca nhạc của Thuy Nga Paris được chiếu trên màn h́nh. Cô Thành giới thiệu tài xế là một người Algerie, nói tiếng Pháp, và lái xe rất cẩn trọng. Mọi người vỗ tay hoan hô bác tài. Tôi được dịp xài lại mấy câu tiếng Pháp đă bỏ quên mấy chục năm qua,đđể chào hỏi và cám ơn ông tài xế và tôi vui mừng thấy ông vồn vă đáp lại bằng thứ tiếng Pháp chuẩn mực như Tây ở Paris.

Xe gần tới DC, anh Lộc nhắc lại chương tŕnh du ngoạn. Anh nói “Chúng ta sẽ đi xem hoa anh đào, nhưng nếu hoa đă tàn , chúng ta sẽ đi các nơi khác. Ngoài ra, cháu sẽ cố gắng giới thiệu vắn tắt những địa danh, dinh thự kiến trúc… của thủ đô, trên đường phố khi xe đi qua.” Nhờ những lời chỉ dẫn của anh Lộc, chúng tôi được biết Tối Cao Pháp Viện, Sở Đúc Tiền, trụ sở Bộ Canh Nông, Bộâ Ngoại Giao, trụ sở Hạ Viện, Tidal Basin, đài tưởng niệm các vị Tổng Thống Lincoln, Jefferson, Franklin D. Roosevelt…

Xe băng qua nhiều đường phố, tới nơi có rặng cây anh đào đứng soi bóng trên mặt hồ. Hoa đă tàn. Trên cành cây, những chiếc lá xanh đang run rẩy trong gió nhẹ. Xe quay về đường 50 để ngừng lại nơi cây “Tháp Viết Ch́”. Chúng tôi xuống xe, ngắm nh́n cây cột obelisk cao vút trời xanh. Dưới mặt đất, năm mươi cột cờ dựng trên một ṿng tṛn bao quanh chân tháp. Những lá cờ sao, sọc vẫy vùng trong gió như muốn biểu dương ḷng kiêu hănh v́ được tung bay dưới bầu trời tựï do. Anh Lộc nói: “Đây là đài tưởng niệm Tổng Thống Washington, vị tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ. Tháp này không phải chỉ xây một lần là xong đâu! Các bác chú ư sẽ thấy có nhiều lớp đá màu sắc khác nhau. Đó là v́ tháp được xây nhiều lần, có khi cách nhau tới mấy chục năm. Nhiều người cũng thường hỏi tại sao nhà cửa dinh thự trong thủ đô không cao như trong nhiều thành phố khác. Ấy là v́ không có kiến trúc nào được phép cao hơn cây tháp này”. Chúng tôi quan sát các lớp đá trên tháp, và quả thấy đúng như lời anh Lộc. Tháp xây mấy lần, người lớp sau kế tục người trước, xây dựng cho đất nước này ngày thêm tươi đẹp.

Bữa trưa với bánh ḿ, chả lụa, trái táo và chai nước lạnh, nhưng tôi thấy ngon miệng hơn lúc ăn ở nhà. Nơi kế tiếp chúng tôi được hướng dẫn đi xem là Đài Tưởng Niệm Thế Chiến thứ hai. Đài chia thành hai khu vực: Khu kỷ niệm mặt trận Thái B́nh Dương và mặt trận Đại Tây Dương. Tại mỗi khu đều có xây những trụ cột h́nh khối chữ nhật, trên đỉnh trụ có h́nh ṿng hoa chiến thắng và ghi tên một tiểu bang Hoa Kỳ. Trong khu vực kỷ niệm mặt trận Thái B́nh Dương, tôi ngạc nhiên thấy có một cây trụ ghi tên Philippines và cây trụ khác ghi tên Virgin Island. Tưởng rằng chỉ có 50 tiểu bang Hoa Kỳ được vinh danh, nhưng sao lại có tên các xứ khác. Tôi đem thắc mắc đó hỏi ông xă. Ổng nói: “Có lẽ người ta cũng vinh danh những nơi có đóng góp trong cuộc chiến, hoặc nơi quân đội Mỹ phải chiến đấu gian nan”. Tôi nghĩ nước Việt Nam cũng nên đưọc vinh danh để đền bù những mất mát, khổ đau mà chúng ta phải chịu.
Bức tường bao quanh Đài có những bức bích hoạ đúc bằng đồng, mô tả những hoạt cảnh trong chiến tranh: máy bay, tàu chiến, xe tăng, quân sĩ dang chiến đâu. Tranh rất sinh động, nghệ thuật đúc tinh vi, rất đẹp.

Nơi kế tiếp chúng tôi được đi xem là Botanic Garden. Cả khu vườn này là một nhà kính khổng lồ. Rất nhiều loại kỳ hoa, dị thảo được trồng nghệ thuật và công phu trong vườn. Với kiến thức sơ đẳng về thực vật, tôi cũng học hỏi được ít nhiều. Đại loại, vườn có các cây bóng mát, cây kiểng, cây ăn trái, cây dùng làm thuốc, cây kỹ nghệ và cây lương thực. Có loai cây mọc ở vùng nhiệt đới, cây mọc vùng khí hậu lạnh, vùng sa mạc… Có những loại nấm, h́nh thù rất kỳ dị. Tôi khâm phục sự hiểu biết và công phu chăm sóc các loại cây cỏ trong vườn của các chuyên gia và các nhà khoa học. Tôi say sưa ngắm những cây phong lan kiêu kỳ rực rỡ khoe sắc, trong khi mấy bà cụ bạn lai vui mừng “gặp lại” những cây thân thương nơi quê nhà… Nhiều cụ nét mặt rạng rỡ, vuốt ve cây mít, cây khế, cây cau, cây măng cầu, cây chanh, cây bưởi như cố nhân lâu ngày chưa gặp. Không biết đêm nay giấc mộng hồn quê có đưa các cụ về bên mái tranh nơi làng cũ, nhưng giờ đây, nét mặt rạng ngời của các cụ đă biểu lộ ḷng biết ơn BPSOS và những người hướng dẫn hôm nay.

Trời đă về chiều. Chúng tôi ra khỏi nhà kính. Anh Lộc và các cô hướng dẫn đều ân cần nhắc nhở: “Các bác nên mặc áo lạnh vào! Trong nhà kính khá nóng, nhưng khi ra ngoài sẽ lạnh lắm. Các bác chú ư, đừng vấp, té. Khi qua đường phai cẩn thận đợi đèn xanh…” Một bà bạn nói nhỏ với tôi “Con cháu ḿnh chưa chắc đă lo cho ḿnh hơn các cô”. Tôi quay nh́n mấy cô hướng dẫn. Nét hồn nhiên, vẻ tươi trẻ nhanh nhẹn và hoạt bát, các cô luôn chú tâm lo cho sự an toàn của đám ngươi lẩm cẩm chúng tôi. Trời lạnh, nhưng dưới những cặp mắt ngời sáng, má cô nào cũng hồng tươi. Nghĩ tới cái thời c̣n trẻ trung như các cô, tôi đă từng làm công việc xă hội, nhưng là công chức có lănh lương, không thể so sánh với tinh thần và tấm ḷng của các cô đối với chúng tôi ngày nay.

Trên xe bus, để tránh sự im lặng buồn tẻ, anh Lộc đề nghị chúng tôi thay phiên nhau đối đáp trong một tṛ vui. Anh đọc lớn một câu thơ: Vân Tiên cơng mẹ chạy ra. Một người đáp: Đụng phải cái nhà, cơng mẹ chạy vô. Vân Tiên cơng mẹ chạy vô… Đụng phải cái bồ cơng mẹ chạy ra. Cứ chạy ra, chạy vô như thế tất nhiên là “đụng phải nhiều đồ lắm” và các cụ cười như trẻ thơ! Xe bus tới trụ sở BPSOS lúc nào không hay. Tuy hơi mệt, nhưng tôi thấy tâm hồn được thư giăn và cảm thấy khoẻ mạnh hơn. Bao giờ lại có ngày vui như hôm nay!

Mạch Sống Số 61 - 08/07

Posted on Tuesday, August 07 @ 17:35:55 EDT by ngochuynh
 
Related Links
· More about Tuổi Hạc
· News by ngochuynh


Most read story about Tuổi Hạc:
Ba Ly Cà Phê Thôi Nhỉ

Article Rating
Average Score: 0
Votes: 0

Please take a second and vote for this article:

Excellent
Very Good
Good
Regular
Bad

Options

 Printer Friendly Printer Friendly


Associated Topics

Tuổi Hạc


 
Copyright © 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke © 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang